Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 14: Chương 14
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Hoàng thượng thoải mái tựa vào gối mềm, tủm tỉm nhìn ta.Nhìn đến nỗi khiến ta sợ hãi nổi da gà."Bệ hạ, người nhìn cái gì?""Nàng rất quen thuộc với nơi này!"Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới, giọng điệu chắc chắn.Ta cũng nhìn hắn, thả lỏng cơ thể, học bộ dạng của hắn, tựa vào gối: "Nói xem nào?"Hắn một tay chống má, làm bộ trầm tư:"Nàng biết hoàn cảnh, tính cách của tất cả mọi người trong hậu cung, và thậm chí cả các đại thần trong triều đại này, nàng cũng nắm rõ từ đầu đến chân."Ta giải thích: "Ta tới sớm hơn, quan sát cẩn thận một chút thì sao?""Nhưng nhìn cách nàng sắp xếp cho các phi, rõ ràng là đã sớm tính toán rồi, chỉ chờ ngày này. Nàng nắm chắc phần thắng, hơn nữa ngày ngày ta đều ở bên nàng, sau khi nàng làm hoàng hậu, còn chẳng thèm điều tra bọn họ."Ta buông tay, thừa nhận suy đoán của hắn: "Đừng chỉ nói thiếp, người không phải cũng rất quen thuộc nơi này sao?"Hắn ngồi thẳng người, tò mò nhìn ta:"Làm sao nàng biết? Ta không có sơ hở gì mới đúng chứ.""Bệ hạ cư xử quá tự nhiên trong một thế giới hoàn toàn xa lạ, không tò mò, không hoảng loạn, thậm chí giao thẳng quyền lực cho một người xa lạ, nếu không phải bệ hạ cực kỳ đơn thuần và tốt bụng, thì đó chính là người đủ tự tin."Hắn chớp chớp mắt: "Ta đúng là vô cùng đơn thuần thiện lương mà."Ta phớt lờ hắn.Hắn chuyển đề tài: "Nàng muốn viết sách à?"Ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, lông mi dài che khuất mắt:"Để ta đoán, là viết một quyển sách phổ thông chính quy sao?"Hắn nghiêng đầu, lẩm bẩm: "Xuyên qua cổ đại, không phải đều hy vọng có thể thay đổi lịch sử, đi trước phương Tây tiến vào thời đại mới sao?"Ta lắc đầu: "Đoán sai rồi."Hắn hứng thú nhướng mày."Ta muốn trở thành quả táo truyền cảm hứng cho Newton hơn là ép buộc họ tiếp nhận lực vạn vật hấp dẫn."Hắn làm ra vẻ ngạc nhiên, nhưng nói thật, hơi lố.Nhưng cũng chẳng sao, ta sẽ không vạch trần hắn.Mặc dù, ta thật ra đã đoán được hắn là ai rồi nhưng vẫn tin rằng một ngày nào đó, hắn sẽ tự nói với ta.Giống như ta tin rằng, chỉ cần đưa ra gợi ý và hướng dẫn thích hợp, chúng ta nhất định có thể đi đến một con đường phát triển thuộc về mình, không cần bắt chước bất cứ dân tộc nào khác.Và ta chỉ cần giải phóng tư tưởng của họ, chắp cánh cho trí tưởng tượng của dân tộc ta.-còn tiếp-
Hoàng thượng thoải mái tựa vào gối mềm, tủm tỉm nhìn ta.
Nhìn đến nỗi khiến ta sợ hãi nổi da gà.
"Bệ hạ, người nhìn cái gì?"
"Nàng rất quen thuộc với nơi này!"
Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới, giọng điệu chắc chắn.
Ta cũng nhìn hắn, thả lỏng cơ thể, học bộ dạng của hắn, tựa vào gối: "Nói xem nào?"
Hắn một tay chống má, làm bộ trầm tư:
"Nàng biết hoàn cảnh, tính cách của tất cả mọi người trong hậu cung, và thậm chí cả các đại thần trong triều đại này, nàng cũng nắm rõ từ đầu đến chân."
Ta giải thích: "Ta tới sớm hơn, quan sát cẩn thận một chút thì sao?"
"Nhưng nhìn cách nàng sắp xếp cho các phi, rõ ràng là đã sớm tính toán rồi, chỉ chờ ngày này. Nàng nắm chắc phần thắng, hơn nữa ngày ngày ta đều ở bên nàng, sau khi nàng làm hoàng hậu, còn chẳng thèm điều tra bọn họ."
Ta buông tay, thừa nhận suy đoán của hắn: "Đừng chỉ nói thiếp, người không phải cũng rất quen thuộc nơi này sao?"
Hắn ngồi thẳng người, tò mò nhìn ta:
"Làm sao nàng biết? Ta không có sơ hở gì mới đúng chứ."
"Bệ hạ cư xử quá tự nhiên trong một thế giới hoàn toàn xa lạ, không tò mò, không hoảng loạn, thậm chí giao thẳng quyền lực cho một người xa lạ, nếu không phải bệ hạ cực kỳ đơn thuần và tốt bụng, thì đó chính là người đủ tự tin."
Hắn chớp chớp mắt: "Ta đúng là vô cùng đơn thuần thiện lương mà."
Ta phớt lờ hắn.
Hắn chuyển đề tài: "Nàng muốn viết sách à?"
Ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, lông mi dài che khuất mắt:
"Để ta đoán, là viết một quyển sách phổ thông chính quy sao?"
Hắn nghiêng đầu, lẩm bẩm: "Xuyên qua cổ đại, không phải đều hy vọng có thể thay đổi lịch sử, đi trước phương Tây tiến vào thời đại mới sao?"
Ta lắc đầu: "Đoán sai rồi."
Hắn hứng thú nhướng mày.
"Ta muốn trở thành quả táo truyền cảm hứng cho Newton hơn là ép buộc họ tiếp nhận lực vạn vật hấp dẫn."
Hắn làm ra vẻ ngạc nhiên, nhưng nói thật, hơi lố.
Nhưng cũng chẳng sao, ta sẽ không vạch trần hắn.
Mặc dù, ta thật ra đã đoán được hắn là ai rồi nhưng vẫn tin rằng một ngày nào đó, hắn sẽ tự nói với ta.
Giống như ta tin rằng, chỉ cần đưa ra gợi ý và hướng dẫn thích hợp, chúng ta nhất định có thể đi đến một con đường phát triển thuộc về mình, không cần bắt chước bất cứ dân tộc nào khác.
Và ta chỉ cần giải phóng tư tưởng của họ, chắp cánh cho trí tưởng tượng của dân tộc ta.
-còn tiếp-
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Hoàng thượng thoải mái tựa vào gối mềm, tủm tỉm nhìn ta.Nhìn đến nỗi khiến ta sợ hãi nổi da gà."Bệ hạ, người nhìn cái gì?""Nàng rất quen thuộc với nơi này!"Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới, giọng điệu chắc chắn.Ta cũng nhìn hắn, thả lỏng cơ thể, học bộ dạng của hắn, tựa vào gối: "Nói xem nào?"Hắn một tay chống má, làm bộ trầm tư:"Nàng biết hoàn cảnh, tính cách của tất cả mọi người trong hậu cung, và thậm chí cả các đại thần trong triều đại này, nàng cũng nắm rõ từ đầu đến chân."Ta giải thích: "Ta tới sớm hơn, quan sát cẩn thận một chút thì sao?""Nhưng nhìn cách nàng sắp xếp cho các phi, rõ ràng là đã sớm tính toán rồi, chỉ chờ ngày này. Nàng nắm chắc phần thắng, hơn nữa ngày ngày ta đều ở bên nàng, sau khi nàng làm hoàng hậu, còn chẳng thèm điều tra bọn họ."Ta buông tay, thừa nhận suy đoán của hắn: "Đừng chỉ nói thiếp, người không phải cũng rất quen thuộc nơi này sao?"Hắn ngồi thẳng người, tò mò nhìn ta:"Làm sao nàng biết? Ta không có sơ hở gì mới đúng chứ.""Bệ hạ cư xử quá tự nhiên trong một thế giới hoàn toàn xa lạ, không tò mò, không hoảng loạn, thậm chí giao thẳng quyền lực cho một người xa lạ, nếu không phải bệ hạ cực kỳ đơn thuần và tốt bụng, thì đó chính là người đủ tự tin."Hắn chớp chớp mắt: "Ta đúng là vô cùng đơn thuần thiện lương mà."Ta phớt lờ hắn.Hắn chuyển đề tài: "Nàng muốn viết sách à?"Ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, lông mi dài che khuất mắt:"Để ta đoán, là viết một quyển sách phổ thông chính quy sao?"Hắn nghiêng đầu, lẩm bẩm: "Xuyên qua cổ đại, không phải đều hy vọng có thể thay đổi lịch sử, đi trước phương Tây tiến vào thời đại mới sao?"Ta lắc đầu: "Đoán sai rồi."Hắn hứng thú nhướng mày."Ta muốn trở thành quả táo truyền cảm hứng cho Newton hơn là ép buộc họ tiếp nhận lực vạn vật hấp dẫn."Hắn làm ra vẻ ngạc nhiên, nhưng nói thật, hơi lố.Nhưng cũng chẳng sao, ta sẽ không vạch trần hắn.Mặc dù, ta thật ra đã đoán được hắn là ai rồi nhưng vẫn tin rằng một ngày nào đó, hắn sẽ tự nói với ta.Giống như ta tin rằng, chỉ cần đưa ra gợi ý và hướng dẫn thích hợp, chúng ta nhất định có thể đi đến một con đường phát triển thuộc về mình, không cần bắt chước bất cứ dân tộc nào khác.Và ta chỉ cần giải phóng tư tưởng của họ, chắp cánh cho trí tưởng tượng của dân tộc ta.-còn tiếp-