Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…

Chương 15: Chương 15

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ta đã viết một cuốn sách giàu trí tưởng tượng, tên là "Những vì sao và biển cả".Trong đó có núi tuyết trải dài, có thảo nguyên vô tận, có hàng vạn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.Có công chúa tóc vàng ngủ yên trong phòng hoa hồng của tòa thành, có quả táo chín vừa lúc rơi xuống, đập trúng thiếu niên dưới tàng cây.Ta kết hợp với lịch sử cổ kim, cải biên mấy chục câu chuyện, cốn sách nhanh chóng thịnh hành ở Đại Chiêu, trở thành truyền thuyết ai cũng thích.Từ đại thần trong triều tới người buôn bán nhỏ, cũng bắt đầu tiếp nhận tư tưởng nữ tử đọc sách, nữ tử tập võ, nữ tử chấp chính.Thục phi lấy thân phận đệ nhất tài nữ kinh thành, dưới sự ủng hộ của ta và Hoàng thượng, mở trường học cho nữ đầu tiên.Mà nhóm hiển quý lấy Văn Uyên Các đại học sĩ làm đầu, trường học có nữ nhi nhà mình tham gia, vì thế cũng đều yên lặng câm miệng.Ta biết, những thứ này đều là công lao của Hoàng thượng.Mỗi một kế hoạch ta định ra, sở dĩ có thể thuận lợi thi hành, đều không thể không nói đến sự ủng hộ của hắn.Hắn quả thực là một người quản lý rất tốt.Nhìn có vẻ như cái gì hắn cũng mặc kệ, nhưng lại vô tình cân bằng lợi ích của các bên, trao cả lòng tốt và quyền lực, sắp xếp mọi việc rõ ràng cho mọi người.Ta hỏi hắn: "Trước xuyên qua bệ hạ làm nghề gì?"Hình như ta chỉ hỏi chuyên ngành của hắn, chứ không hỏi qua nghề nghiệp của hắn.Bởi vì ta cũng chỉ có chuyên ngành, mà không có nghề nghiệp.Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thái thản nhiên: "Ta hả, học tiến sĩ âm nhạc, sau đó tốt nghiệp thì lập nghiệp mở công ty giải trí, nhưng giới giải trí quá loạn, lại không ai bảo vệ ta, ta sợ lắm."Thì ra người ta là một tổng giám đốc.Cũng may, không bá đạo.Hắn nói tiếp: "Sau đó hai năm, công ty đi đúng hướng, ta lại quay về kế thừa sản nghiệp gia đình."Ta cảm thấy, toàn thân ta đều không ổn, tự nhiên không muốn chuyện trò gì hết!Chắn chắn hắn không biết nhìn sắc mặt người khác, nhất định có qua có lại hỏi ta: "Nàng thì sao?"Ta:... "Không nói cho người biết."Biết rõ còn nhất định phải hỏi.Quá đáng ghét.-còn tiếp-

Ta đã viết một cuốn sách giàu trí tưởng tượng, tên là "Những vì sao và biển cả".

Trong đó có núi tuyết trải dài, có thảo nguyên vô tận, có hàng vạn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Có công chúa tóc vàng ngủ yên trong phòng hoa hồng của tòa thành, có quả táo chín vừa lúc rơi xuống, đập trúng thiếu niên dưới tàng cây.

Ta kết hợp với lịch sử cổ kim, cải biên mấy chục câu chuyện, cốn sách nhanh chóng thịnh hành ở Đại Chiêu, trở thành truyền thuyết ai cũng thích.

Từ đại thần trong triều tới người buôn bán nhỏ, cũng bắt đầu tiếp nhận tư tưởng nữ tử đọc sách, nữ tử tập võ, nữ tử chấp chính.

Thục phi lấy thân phận đệ nhất tài nữ kinh thành, dưới sự ủng hộ của ta và Hoàng thượng, mở trường học cho nữ đầu tiên.

Mà nhóm hiển quý lấy Văn Uyên Các đại học sĩ làm đầu, trường học có nữ nhi nhà mình tham gia, vì thế cũng đều yên lặng câm miệng.

Ta biết, những thứ này đều là công lao của Hoàng thượng.

Mỗi một kế hoạch ta định ra, sở dĩ có thể thuận lợi thi hành, đều không thể không nói đến sự ủng hộ của hắn.

Hắn quả thực là một người quản lý rất tốt.

Nhìn có vẻ như cái gì hắn cũng mặc kệ, nhưng lại vô tình cân bằng lợi ích của các bên, trao cả lòng tốt và quyền lực, sắp xếp mọi việc rõ ràng cho mọi người.

Ta hỏi hắn: "Trước xuyên qua bệ hạ làm nghề gì?"

Hình như ta chỉ hỏi chuyên ngành của hắn, chứ không hỏi qua nghề nghiệp của hắn.

Bởi vì ta cũng chỉ có chuyên ngành, mà không có nghề nghiệp.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thái thản nhiên: "Ta hả, học tiến sĩ âm nhạc, sau đó tốt nghiệp thì lập nghiệp mở công ty giải trí, nhưng giới giải trí quá loạn, lại không ai bảo vệ ta, ta sợ lắm."

Thì ra người ta là một tổng giám đốc.

Cũng may, không bá đạo.

Hắn nói tiếp: "Sau đó hai năm, công ty đi đúng hướng, ta lại quay về kế thừa sản nghiệp gia đình."

Ta cảm thấy, toàn thân ta đều không ổn, tự nhiên không muốn chuyện trò gì hết!

Chắn chắn hắn không biết nhìn sắc mặt người khác, nhất định có qua có lại hỏi ta: "Nàng thì sao?"

Ta:... 

"Không nói cho người biết."

Biết rõ còn nhất định phải hỏi.

Quá đáng ghét.

-còn tiếp-

Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Ta đã viết một cuốn sách giàu trí tưởng tượng, tên là "Những vì sao và biển cả".Trong đó có núi tuyết trải dài, có thảo nguyên vô tận, có hàng vạn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.Có công chúa tóc vàng ngủ yên trong phòng hoa hồng của tòa thành, có quả táo chín vừa lúc rơi xuống, đập trúng thiếu niên dưới tàng cây.Ta kết hợp với lịch sử cổ kim, cải biên mấy chục câu chuyện, cốn sách nhanh chóng thịnh hành ở Đại Chiêu, trở thành truyền thuyết ai cũng thích.Từ đại thần trong triều tới người buôn bán nhỏ, cũng bắt đầu tiếp nhận tư tưởng nữ tử đọc sách, nữ tử tập võ, nữ tử chấp chính.Thục phi lấy thân phận đệ nhất tài nữ kinh thành, dưới sự ủng hộ của ta và Hoàng thượng, mở trường học cho nữ đầu tiên.Mà nhóm hiển quý lấy Văn Uyên Các đại học sĩ làm đầu, trường học có nữ nhi nhà mình tham gia, vì thế cũng đều yên lặng câm miệng.Ta biết, những thứ này đều là công lao của Hoàng thượng.Mỗi một kế hoạch ta định ra, sở dĩ có thể thuận lợi thi hành, đều không thể không nói đến sự ủng hộ của hắn.Hắn quả thực là một người quản lý rất tốt.Nhìn có vẻ như cái gì hắn cũng mặc kệ, nhưng lại vô tình cân bằng lợi ích của các bên, trao cả lòng tốt và quyền lực, sắp xếp mọi việc rõ ràng cho mọi người.Ta hỏi hắn: "Trước xuyên qua bệ hạ làm nghề gì?"Hình như ta chỉ hỏi chuyên ngành của hắn, chứ không hỏi qua nghề nghiệp của hắn.Bởi vì ta cũng chỉ có chuyên ngành, mà không có nghề nghiệp.Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thái thản nhiên: "Ta hả, học tiến sĩ âm nhạc, sau đó tốt nghiệp thì lập nghiệp mở công ty giải trí, nhưng giới giải trí quá loạn, lại không ai bảo vệ ta, ta sợ lắm."Thì ra người ta là một tổng giám đốc.Cũng may, không bá đạo.Hắn nói tiếp: "Sau đó hai năm, công ty đi đúng hướng, ta lại quay về kế thừa sản nghiệp gia đình."Ta cảm thấy, toàn thân ta đều không ổn, tự nhiên không muốn chuyện trò gì hết!Chắn chắn hắn không biết nhìn sắc mặt người khác, nhất định có qua có lại hỏi ta: "Nàng thì sao?"Ta:... "Không nói cho người biết."Biết rõ còn nhất định phải hỏi.Quá đáng ghét.-còn tiếp-

Chương 15: Chương 15