Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…

Chương 2: Chương 2

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Mắt ta hơi ươn ướt, nhìn hắn với đôi mày rủ thấp, làn da rám nắng hơn trước, vậy mà vẫn ngốc nghếch nhoẻn miệng cười với ta.“Tố Nương, chúng ta lại thắng trận rồi! Ta g.i.ế.c được năm tên địch, trong đó có một tên tiểu đầu lĩnh. Tướng quân đi ngang qua còn đặc biệt hỏi tên ta nữa!”“Tố Nương, biên cương lạnh quá. Ta nghĩ kinh thành chắc cũng chẳng ấm hơn bao nhiêu, nên tiền quân lương lần này ta đều để dành cả. Nàng cầm lấy, mua thêm áo bông, đừng để bị rét cóng.”“Tố Nương, lần này ta g.i.ế.c được mười lăm tên địch! Tướng quân nói nếu ta cố gắng, nhất định sẽ phong ta làm Bách phu trưởng. Đến lúc đó quân lương tăng lên, ta có thể mua cho nàng một cây trâm bạc, chắc chắn đẹp hơn cây trâm hoa đào ta tự khắc.”Vịt Bay Lạc BầyTa nghe mà dở khóc dở cười: “Sao cái gì chàng cũng chỉ nghĩ đến ta, không biết tự sắm lấy một bộ áo ấm hay sao?”“Sao có thể chứ! Tố Nương là thê tử của ta, bạc ta kiếm được đương nhiên phải dành cho nàng. Tuy không nhiều, nhưng ta sẽ càng cố gắng hơn. Một ngày nào đó, ta nhất định để nàng trở thành phu nhân của đại tướng quân!”Nhưng cuối cùng, ước nguyện ấy chẳng bao giờ thành.Năm thứ hai, hắn c.h.ế.t trong thành ấy.Lá thư nhà cuối cùng thấm đẫm máu, những nét chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc chỉ để lại vỏn vẹn mấy lời:“Tố Nương, thê tử của ta, ta có lỗi với nàng. Nhưng ta là binh sĩ của Đại Thịnh, là con dân của Đại Thịnh, thề c.h.ế.t không hàng.”Ta gào khóc đến lạc cả giọng, nôn ra m.á.u không ngừng.Cuối cùng, ta khoác hành trang lên vai, định đi đến tòa thành mà hắn thà c.h.ế.t cũng muốn bảo vệ, chỉ để nhìn nó một lần.Thế nhưng, khi ta bước lên thuyền, lão lái đò lại thở dài than thở:“Chỉ e cô nương không đi được rồi. Nơi ấy giờ đã thành đất của nước khác. Bệ hạ của chúng ta, chỉ vì một mỹ nhân tựa tiên giáng trần, chẳng hề đắn đo mà dâng cả thành trì cho ngoại bang.”Biên cương loạn lạc, ta nhìn thấy một cô nương chạy nạn c.h.ế.t ven đường.Ta tự tay đào một cái hố, chôn cất nàng, rồi lấy đi tên của nàng, bước vào hoàng cung.Thứ giúp ta qua được sự kiểm tra của mama quản sự, chính là cây trâm bạc mà ta đã dâng lên.

Mắt ta hơi ươn ướt, nhìn hắn với đôi mày rủ thấp, làn da rám nắng hơn trước, vậy mà vẫn ngốc nghếch nhoẻn miệng cười với ta.

“Tố Nương, chúng ta lại thắng trận rồi! Ta g.i.ế.c được năm tên địch, trong đó có một tên tiểu đầu lĩnh. Tướng quân đi ngang qua còn đặc biệt hỏi tên ta nữa!”

“Tố Nương, biên cương lạnh quá. Ta nghĩ kinh thành chắc cũng chẳng ấm hơn bao nhiêu, nên tiền quân lương lần này ta đều để dành cả. Nàng cầm lấy, mua thêm áo bông, đừng để bị rét cóng.”

“Tố Nương, lần này ta g.i.ế.c được mười lăm tên địch! Tướng quân nói nếu ta cố gắng, nhất định sẽ phong ta làm Bách phu trưởng. Đến lúc đó quân lương tăng lên, ta có thể mua cho nàng một cây trâm bạc, chắc chắn đẹp hơn cây trâm hoa đào ta tự khắc.”

Vịt Bay Lạc Bầy

Ta nghe mà dở khóc dở cười: “Sao cái gì chàng cũng chỉ nghĩ đến ta, không biết tự sắm lấy một bộ áo ấm hay sao?”

“Sao có thể chứ! Tố Nương là thê tử của ta, bạc ta kiếm được đương nhiên phải dành cho nàng. Tuy không nhiều, nhưng ta sẽ càng cố gắng hơn. Một ngày nào đó, ta nhất định để nàng trở thành phu nhân của đại tướng quân!”

Nhưng cuối cùng, ước nguyện ấy chẳng bao giờ thành.

Năm thứ hai, hắn c.h.ế.t trong thành ấy.

Lá thư nhà cuối cùng thấm đẫm máu, những nét chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc chỉ để lại vỏn vẹn mấy lời:

“Tố Nương, thê tử của ta, ta có lỗi với nàng. Nhưng ta là binh sĩ của Đại Thịnh, là con dân của Đại Thịnh, thề c.h.ế.t không hàng.”

Ta gào khóc đến lạc cả giọng, nôn ra m.á.u không ngừng.

Cuối cùng, ta khoác hành trang lên vai, định đi đến tòa thành mà hắn thà c.h.ế.t cũng muốn bảo vệ, chỉ để nhìn nó một lần.

Thế nhưng, khi ta bước lên thuyền, lão lái đò lại thở dài than thở:

“Chỉ e cô nương không đi được rồi. Nơi ấy giờ đã thành đất của nước khác. Bệ hạ của chúng ta, chỉ vì một mỹ nhân tựa tiên giáng trần, chẳng hề đắn đo mà dâng cả thành trì cho ngoại bang.”

Biên cương loạn lạc, ta nhìn thấy một cô nương chạy nạn c.h.ế.t ven đường.

Ta tự tay đào một cái hố, chôn cất nàng, rồi lấy đi tên của nàng, bước vào hoàng cung.

Thứ giúp ta qua được sự kiểm tra của mama quản sự, chính là cây trâm bạc mà ta đã dâng lên.

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Mắt ta hơi ươn ướt, nhìn hắn với đôi mày rủ thấp, làn da rám nắng hơn trước, vậy mà vẫn ngốc nghếch nhoẻn miệng cười với ta.“Tố Nương, chúng ta lại thắng trận rồi! Ta g.i.ế.c được năm tên địch, trong đó có một tên tiểu đầu lĩnh. Tướng quân đi ngang qua còn đặc biệt hỏi tên ta nữa!”“Tố Nương, biên cương lạnh quá. Ta nghĩ kinh thành chắc cũng chẳng ấm hơn bao nhiêu, nên tiền quân lương lần này ta đều để dành cả. Nàng cầm lấy, mua thêm áo bông, đừng để bị rét cóng.”“Tố Nương, lần này ta g.i.ế.c được mười lăm tên địch! Tướng quân nói nếu ta cố gắng, nhất định sẽ phong ta làm Bách phu trưởng. Đến lúc đó quân lương tăng lên, ta có thể mua cho nàng một cây trâm bạc, chắc chắn đẹp hơn cây trâm hoa đào ta tự khắc.”Vịt Bay Lạc BầyTa nghe mà dở khóc dở cười: “Sao cái gì chàng cũng chỉ nghĩ đến ta, không biết tự sắm lấy một bộ áo ấm hay sao?”“Sao có thể chứ! Tố Nương là thê tử của ta, bạc ta kiếm được đương nhiên phải dành cho nàng. Tuy không nhiều, nhưng ta sẽ càng cố gắng hơn. Một ngày nào đó, ta nhất định để nàng trở thành phu nhân của đại tướng quân!”Nhưng cuối cùng, ước nguyện ấy chẳng bao giờ thành.Năm thứ hai, hắn c.h.ế.t trong thành ấy.Lá thư nhà cuối cùng thấm đẫm máu, những nét chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc chỉ để lại vỏn vẹn mấy lời:“Tố Nương, thê tử của ta, ta có lỗi với nàng. Nhưng ta là binh sĩ của Đại Thịnh, là con dân của Đại Thịnh, thề c.h.ế.t không hàng.”Ta gào khóc đến lạc cả giọng, nôn ra m.á.u không ngừng.Cuối cùng, ta khoác hành trang lên vai, định đi đến tòa thành mà hắn thà c.h.ế.t cũng muốn bảo vệ, chỉ để nhìn nó một lần.Thế nhưng, khi ta bước lên thuyền, lão lái đò lại thở dài than thở:“Chỉ e cô nương không đi được rồi. Nơi ấy giờ đã thành đất của nước khác. Bệ hạ của chúng ta, chỉ vì một mỹ nhân tựa tiên giáng trần, chẳng hề đắn đo mà dâng cả thành trì cho ngoại bang.”Biên cương loạn lạc, ta nhìn thấy một cô nương chạy nạn c.h.ế.t ven đường.Ta tự tay đào một cái hố, chôn cất nàng, rồi lấy đi tên của nàng, bước vào hoàng cung.Thứ giúp ta qua được sự kiểm tra của mama quản sự, chính là cây trâm bạc mà ta đã dâng lên.

Chương 2: Chương 2