Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…
Chương 12: Chương 12
Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Ngày tháng như nước chảy, chớp mắt đã đến đêm trừ tịch, trong cung thiết yến linh đình. Ta theo hầu Quý Phi tiến vào, cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy vị hoàng hậu vẫn thường nghe đồn.Nàng trông chỉ độ mười sáu mười bảy tuổi, đôi mắt trong sáng, dung mạo diễm lệ, nhưng trên gương mặt lại phảng phất nét tịch liêu. Khoác trên mình lớp lớp y phục cung đình, thế nhưng khi đứng cạnh Quý Phi, khí thế chẳng hề kém cạnh. Cũng phải, dù gì cũng là đích nữ được nuôi dạy cẩn thận trong gia tộc quyền quý, sao có thể thua kém một nữ nhân ngoại quốc?Nhưng cũng không lạ khi mãi đến lúc này ta mới được diện kiến nàng. Từ khi Quý Phi nhập cung, bệ hạ đã miễn cho nàng quy củ mỗi ngày đến thỉnh an hoàng hậu. Mà hoàng hậu thì sao? Vịt Bay Lạc BầyNàng gần như chưa từng rời khỏi cung của mình quá vài bước, mỗi ngày hoặc đến vấn an Thái Hậu, hoặc lặng lẽ ở lại trong điện, dường như sợ có người nhớ đến sự tồn tại của mình, hoàn toàn không chút hiện diện.Tất nhiên, buổi yến tiệc đêm nay còn có cả phu nhân của các vị đại thần. Khi ta lướt qua, liền nghe thấy những tiếng cười khẽ xen lẫn bàn tán:“Cũng thật đáng thương, vậy mà đã thành quả phụ.”“Đứa nhỏ mới mười sáu, lại là độc đinh trong nhà.”“Thánh thượng khoan dung, chẳng phải đã ban tước vị rồi sao? Chiến tử nơi sa trường, cũng chẳng thể trách được.”Trung tâm câu chuyện là một phụ nhân tóc đã điểm bạc, đuôi mắt hằn sâu nếp nhăn, dù có thoa bao nhiêu lớp phấn cũng chẳng che giấu được. Nhưng nàng… thực ra cũng chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.Chợt nhớ đến sáng nay, lúc chải đầu, ta cũng đã rụng đi một nắm tóc xanh.À, ta cũng chỉ mới mười tám.Bất giác, phụ nhân kia ngẩng đầu, vừa vặn chạm ánh mắt ta. Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, nàng liền lặng lẽ rời khỏi yến tiệc, không ngoái đầu nhìn lại.Ta xoay người, trong lòng vẫn nhớ rõ lời Quý Phi đã dặn. Đêm nay, sau yến tiệc, nàng sẽ chờ bệ hạ tại rừng mai. Nàng bảo rằng, điệu múa quê hương nàng, chỉ khi tuyết lớn phủ trời, hồng mai rực rỡ bừng nở, mới có thể đẹp nhất.Nhưng thật đáng tiếc, ta lại là kẻ bị lưu lại trông giữ cung điện.Nàng chưa từng có ý định dẫn ta theo.
Ngày tháng như nước chảy, chớp mắt đã đến đêm trừ tịch, trong cung thiết yến linh đình.
Ta theo hầu Quý Phi tiến vào, cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy vị hoàng hậu vẫn thường nghe đồn.
Nàng trông chỉ độ mười sáu mười bảy tuổi, đôi mắt trong sáng, dung mạo diễm lệ, nhưng trên gương mặt lại phảng phất nét tịch liêu.
Khoác trên mình lớp lớp y phục cung đình, thế nhưng khi đứng cạnh Quý Phi, khí thế chẳng hề kém cạnh.
Cũng phải, dù gì cũng là đích nữ được nuôi dạy cẩn thận trong gia tộc quyền quý, sao có thể thua kém một nữ nhân ngoại quốc?
Nhưng cũng không lạ khi mãi đến lúc này ta mới được diện kiến nàng.
Từ khi Quý Phi nhập cung, bệ hạ đã miễn cho nàng quy củ mỗi ngày đến thỉnh an hoàng hậu.
Mà hoàng hậu thì sao?
Vịt Bay Lạc Bầy
Nàng gần như chưa từng rời khỏi cung của mình quá vài bước, mỗi ngày hoặc đến vấn an Thái Hậu, hoặc lặng lẽ ở lại trong điện, dường như sợ có người nhớ đến sự tồn tại của mình, hoàn toàn không chút hiện diện.
Tất nhiên, buổi yến tiệc đêm nay còn có cả phu nhân của các vị đại thần.
Khi ta lướt qua, liền nghe thấy những tiếng cười khẽ xen lẫn bàn tán:
“Cũng thật đáng thương, vậy mà đã thành quả phụ.”
“Đứa nhỏ mới mười sáu, lại là độc đinh trong nhà.”
“Thánh thượng khoan dung, chẳng phải đã ban tước vị rồi sao? Chiến tử nơi sa trường, cũng chẳng thể trách được.”
Trung tâm câu chuyện là một phụ nhân tóc đã điểm bạc, đuôi mắt hằn sâu nếp nhăn, dù có thoa bao nhiêu lớp phấn cũng chẳng che giấu được.
Nhưng nàng… thực ra cũng chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
Chợt nhớ đến sáng nay, lúc chải đầu, ta cũng đã rụng đi một nắm tóc xanh.
À, ta cũng chỉ mới mười tám.
Bất giác, phụ nhân kia ngẩng đầu, vừa vặn chạm ánh mắt ta.
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, nàng liền lặng lẽ rời khỏi yến tiệc, không ngoái đầu nhìn lại.
Ta xoay người, trong lòng vẫn nhớ rõ lời Quý Phi đã dặn.
Đêm nay, sau yến tiệc, nàng sẽ chờ bệ hạ tại rừng mai.
Nàng bảo rằng, điệu múa quê hương nàng, chỉ khi tuyết lớn phủ trời, hồng mai rực rỡ bừng nở, mới có thể đẹp nhất.
Nhưng thật đáng tiếc, ta lại là kẻ bị lưu lại trông giữ cung điện.
Nàng chưa từng có ý định dẫn ta theo.
Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Ngày tháng như nước chảy, chớp mắt đã đến đêm trừ tịch, trong cung thiết yến linh đình. Ta theo hầu Quý Phi tiến vào, cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy vị hoàng hậu vẫn thường nghe đồn.Nàng trông chỉ độ mười sáu mười bảy tuổi, đôi mắt trong sáng, dung mạo diễm lệ, nhưng trên gương mặt lại phảng phất nét tịch liêu. Khoác trên mình lớp lớp y phục cung đình, thế nhưng khi đứng cạnh Quý Phi, khí thế chẳng hề kém cạnh. Cũng phải, dù gì cũng là đích nữ được nuôi dạy cẩn thận trong gia tộc quyền quý, sao có thể thua kém một nữ nhân ngoại quốc?Nhưng cũng không lạ khi mãi đến lúc này ta mới được diện kiến nàng. Từ khi Quý Phi nhập cung, bệ hạ đã miễn cho nàng quy củ mỗi ngày đến thỉnh an hoàng hậu. Mà hoàng hậu thì sao? Vịt Bay Lạc BầyNàng gần như chưa từng rời khỏi cung của mình quá vài bước, mỗi ngày hoặc đến vấn an Thái Hậu, hoặc lặng lẽ ở lại trong điện, dường như sợ có người nhớ đến sự tồn tại của mình, hoàn toàn không chút hiện diện.Tất nhiên, buổi yến tiệc đêm nay còn có cả phu nhân của các vị đại thần. Khi ta lướt qua, liền nghe thấy những tiếng cười khẽ xen lẫn bàn tán:“Cũng thật đáng thương, vậy mà đã thành quả phụ.”“Đứa nhỏ mới mười sáu, lại là độc đinh trong nhà.”“Thánh thượng khoan dung, chẳng phải đã ban tước vị rồi sao? Chiến tử nơi sa trường, cũng chẳng thể trách được.”Trung tâm câu chuyện là một phụ nhân tóc đã điểm bạc, đuôi mắt hằn sâu nếp nhăn, dù có thoa bao nhiêu lớp phấn cũng chẳng che giấu được. Nhưng nàng… thực ra cũng chỉ mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.Chợt nhớ đến sáng nay, lúc chải đầu, ta cũng đã rụng đi một nắm tóc xanh.À, ta cũng chỉ mới mười tám.Bất giác, phụ nhân kia ngẩng đầu, vừa vặn chạm ánh mắt ta. Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, nàng liền lặng lẽ rời khỏi yến tiệc, không ngoái đầu nhìn lại.Ta xoay người, trong lòng vẫn nhớ rõ lời Quý Phi đã dặn. Đêm nay, sau yến tiệc, nàng sẽ chờ bệ hạ tại rừng mai. Nàng bảo rằng, điệu múa quê hương nàng, chỉ khi tuyết lớn phủ trời, hồng mai rực rỡ bừng nở, mới có thể đẹp nhất.Nhưng thật đáng tiếc, ta lại là kẻ bị lưu lại trông giữ cung điện.Nàng chưa từng có ý định dẫn ta theo.