Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…
Chương 23: Chương 23
Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Đêm khuya, Phục Âm dập tắt nến, đau lòng đắp kín chăn cho ta.Giữa tịch mịch, tiếng nức nở khẽ khàng khiến người trong bóng tối bàng hoàng thất thần. Hắn vén chăn lên, thấy ta cuộn mình bên trong, khóc đến nỗi không thành tiếng. Ta cũng nhìn hắn, lệ đã giàn giụa khắp khuôn mặt.Mọi ngăn cách cứ thế lặng lẽ tiêu tan.Hắn siết chặt ta vào lòng, vui mừng lẫn phẫn nộ đan xen:“Không sao, không sao mà…”Ta vừa khóc vừa hỏi hắn:“Cớ sao lại là ta? Vì cớ gì vẫn là ta? Rõ ràng ta đã nghe theo nàng ấy, vì cớ gì đến hài tử cũng chẳng thể giữ được? Là do ta vẫn chưa đủ ngoan ngoãn hay sao? Là ta còn chưa đủ rộng lượng ư?”“Không! Không phải lỗi của nàng! Nàng không có lỗi! Nàng vốn dĩ nên như thế này… Đây mới là nàng thật sự.”Hắn đáp.Ta cứ khóc như thế, chẳng rõ đã thiếp đi tự khi nào. Đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, vẫn còn bị người ta ôm chặt không buông.Trước khi thiên tử rời đi, hắn để lại một câu:“Trẫm nhất định sẽ làm chủ cho nàng.”Cũng ngay hôm đó, tin tức ta được phong phi, còn Quý phi vì tội “đại bất kính” mà bị giáng xuống bậc tần, cấm túc hai năm, đã truyền khắp hậu cung.Phải, chỉ là hai năm, chỉ có vậy mà thôi.Vì sao không phải tội “mưu hại hoàng tự”?Bởi vì—biên quan đại thắng.Vịt Bay Lạc BầyChỉ tiếc rằng không phải biên quan của Đại Thịnh, mà là biên quan của mẫu quốc Quý phi—Thiên Nguyệt quốc.Láng giềng đột nhiên khởi binh, thế như chẻ tre. Thành trì bị cắt nhượng trước kia lại thành nơi dễ công dễ thủ, đánh cho Đại Thịnh trở tay không kịp.Vô số tướng sĩ vùi thây nơi đất khách, lại có vô số nam nhi Đại Thịnh kiên quyết lên đường nhập ngũ. Nghe nói, trong đám ấy xuất hiện một vị thiếu niên tướng quân.Dĩ nhiên, ta cũng chỉ nghe nói mà thôi. Dù sao bị vây hãm chốn tường son, tin tức lúc nào cũng không thông suốt.Thỉnh thoảng, Hoàng thượng nổi trận lôi đình, cảm thấy chiến bại là do tướng sĩ bất tài.Cớ sao quốc khố đã xuất bạc nhiều đến vậy mà vẫn thua? Nếu quả thực có bản lĩnh, cớ gì chỉ vì mất đi một tòa thành mà để địch phá từng bước?Đúng lúc này, Quý phi—à không, nay đã phải gọi là Ninh tần—sai người dâng lên thi từ ca phú, bị Hoàng thượng nhìn thấy, lại chọc giận thiên nhan, khiến hắn nổi trận lôi đình, nghiêm trị một đám cung nhân tiếp tay.Rồi hạ lệnh cấm tuyệt, từ nay về sau, ai cũng không được nhắc đến tên nàng ta nữa.May mắn thay, năm ấy tuy chẳng yên bình, song cũng có một tin tốt lành.Hoàng hậu mang thai.Và cuối cùng đã hạ sinh hoàng tử.Đây là đích trưởng tử của bệ hạ, là trữ quân tương lai.Dù Hoàng thượng chẳng có mấy tình cảm với Hoàng hậu, nhưng vẫn rạng rỡ nét cười, hạ chiếu đại xá thiên hạ, phô trương vô cùng.Ta cũng vui mừng, nhìn hài tử trắng nõn mũm mĩm, mỉm cười thốt lên:“Thật tốt biết bao.”
Đêm khuya, Phục Âm dập tắt nến, đau lòng đắp kín chăn cho ta.
Giữa tịch mịch, tiếng nức nở khẽ khàng khiến người trong bóng tối bàng hoàng thất thần.
Hắn vén chăn lên, thấy ta cuộn mình bên trong, khóc đến nỗi không thành tiếng.
Ta cũng nhìn hắn, lệ đã giàn giụa khắp khuôn mặt.
Mọi ngăn cách cứ thế lặng lẽ tiêu tan.
Hắn siết chặt ta vào lòng, vui mừng lẫn phẫn nộ đan xen:
“Không sao, không sao mà…”
Ta vừa khóc vừa hỏi hắn:
“Cớ sao lại là ta? Vì cớ gì vẫn là ta? Rõ ràng ta đã nghe theo nàng ấy, vì cớ gì đến hài tử cũng chẳng thể giữ được? Là do ta vẫn chưa đủ ngoan ngoãn hay sao? Là ta còn chưa đủ rộng lượng ư?”
“Không! Không phải lỗi của nàng! Nàng không có lỗi! Nàng vốn dĩ nên như thế này… Đây mới là nàng thật sự.”
Hắn đáp.
Ta cứ khóc như thế, chẳng rõ đã thiếp đi tự khi nào.
Đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, vẫn còn bị người ta ôm chặt không buông.
Trước khi thiên tử rời đi, hắn để lại một câu:
“Trẫm nhất định sẽ làm chủ cho nàng.”
Cũng ngay hôm đó, tin tức ta được phong phi, còn Quý phi vì tội “đại bất kính” mà bị giáng xuống bậc tần, cấm túc hai năm, đã truyền khắp hậu cung.
Phải, chỉ là hai năm, chỉ có vậy mà thôi.
Vì sao không phải tội “mưu hại hoàng tự”?
Bởi vì—biên quan đại thắng.
Vịt Bay Lạc Bầy
Chỉ tiếc rằng không phải biên quan của Đại Thịnh, mà là biên quan của mẫu quốc Quý phi—Thiên Nguyệt quốc.
Láng giềng đột nhiên khởi binh, thế như chẻ tre.
Thành trì bị cắt nhượng trước kia lại thành nơi dễ công dễ thủ, đánh cho Đại Thịnh trở tay không kịp.
Vô số tướng sĩ vùi thây nơi đất khách, lại có vô số nam nhi Đại Thịnh kiên quyết lên đường nhập ngũ.
Nghe nói, trong đám ấy xuất hiện một vị thiếu niên tướng quân.
Dĩ nhiên, ta cũng chỉ nghe nói mà thôi.
Dù sao bị vây hãm chốn tường son, tin tức lúc nào cũng không thông suốt.
Thỉnh thoảng, Hoàng thượng nổi trận lôi đình, cảm thấy chiến bại là do tướng sĩ bất tài.
Cớ sao quốc khố đã xuất bạc nhiều đến vậy mà vẫn thua?
Nếu quả thực có bản lĩnh, cớ gì chỉ vì mất đi một tòa thành mà để địch phá từng bước?
Đúng lúc này, Quý phi—à không, nay đã phải gọi là Ninh tần—sai người dâng lên thi từ ca phú, bị Hoàng thượng nhìn thấy, lại chọc giận thiên nhan, khiến hắn nổi trận lôi đình, nghiêm trị một đám cung nhân tiếp tay.
Rồi hạ lệnh cấm tuyệt, từ nay về sau, ai cũng không được nhắc đến tên nàng ta nữa.
May mắn thay, năm ấy tuy chẳng yên bình, song cũng có một tin tốt lành.
Hoàng hậu mang thai.
Và cuối cùng đã hạ sinh hoàng tử.
Đây là đích trưởng tử của bệ hạ, là trữ quân tương lai.
Dù Hoàng thượng chẳng có mấy tình cảm với Hoàng hậu, nhưng vẫn rạng rỡ nét cười, hạ chiếu đại xá thiên hạ, phô trương vô cùng.
Ta cũng vui mừng, nhìn hài tử trắng nõn mũm mĩm, mỉm cười thốt lên:
“Thật tốt biết bao.”
Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể. Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song. Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận. Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy. Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng. Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Đêm khuya, Phục Âm dập tắt nến, đau lòng đắp kín chăn cho ta.Giữa tịch mịch, tiếng nức nở khẽ khàng khiến người trong bóng tối bàng hoàng thất thần. Hắn vén chăn lên, thấy ta cuộn mình bên trong, khóc đến nỗi không thành tiếng. Ta cũng nhìn hắn, lệ đã giàn giụa khắp khuôn mặt.Mọi ngăn cách cứ thế lặng lẽ tiêu tan.Hắn siết chặt ta vào lòng, vui mừng lẫn phẫn nộ đan xen:“Không sao, không sao mà…”Ta vừa khóc vừa hỏi hắn:“Cớ sao lại là ta? Vì cớ gì vẫn là ta? Rõ ràng ta đã nghe theo nàng ấy, vì cớ gì đến hài tử cũng chẳng thể giữ được? Là do ta vẫn chưa đủ ngoan ngoãn hay sao? Là ta còn chưa đủ rộng lượng ư?”“Không! Không phải lỗi của nàng! Nàng không có lỗi! Nàng vốn dĩ nên như thế này… Đây mới là nàng thật sự.”Hắn đáp.Ta cứ khóc như thế, chẳng rõ đã thiếp đi tự khi nào. Đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, vẫn còn bị người ta ôm chặt không buông.Trước khi thiên tử rời đi, hắn để lại một câu:“Trẫm nhất định sẽ làm chủ cho nàng.”Cũng ngay hôm đó, tin tức ta được phong phi, còn Quý phi vì tội “đại bất kính” mà bị giáng xuống bậc tần, cấm túc hai năm, đã truyền khắp hậu cung.Phải, chỉ là hai năm, chỉ có vậy mà thôi.Vì sao không phải tội “mưu hại hoàng tự”?Bởi vì—biên quan đại thắng.Vịt Bay Lạc BầyChỉ tiếc rằng không phải biên quan của Đại Thịnh, mà là biên quan của mẫu quốc Quý phi—Thiên Nguyệt quốc.Láng giềng đột nhiên khởi binh, thế như chẻ tre. Thành trì bị cắt nhượng trước kia lại thành nơi dễ công dễ thủ, đánh cho Đại Thịnh trở tay không kịp.Vô số tướng sĩ vùi thây nơi đất khách, lại có vô số nam nhi Đại Thịnh kiên quyết lên đường nhập ngũ. Nghe nói, trong đám ấy xuất hiện một vị thiếu niên tướng quân.Dĩ nhiên, ta cũng chỉ nghe nói mà thôi. Dù sao bị vây hãm chốn tường son, tin tức lúc nào cũng không thông suốt.Thỉnh thoảng, Hoàng thượng nổi trận lôi đình, cảm thấy chiến bại là do tướng sĩ bất tài.Cớ sao quốc khố đã xuất bạc nhiều đến vậy mà vẫn thua? Nếu quả thực có bản lĩnh, cớ gì chỉ vì mất đi một tòa thành mà để địch phá từng bước?Đúng lúc này, Quý phi—à không, nay đã phải gọi là Ninh tần—sai người dâng lên thi từ ca phú, bị Hoàng thượng nhìn thấy, lại chọc giận thiên nhan, khiến hắn nổi trận lôi đình, nghiêm trị một đám cung nhân tiếp tay.Rồi hạ lệnh cấm tuyệt, từ nay về sau, ai cũng không được nhắc đến tên nàng ta nữa.May mắn thay, năm ấy tuy chẳng yên bình, song cũng có một tin tốt lành.Hoàng hậu mang thai.Và cuối cùng đã hạ sinh hoàng tử.Đây là đích trưởng tử của bệ hạ, là trữ quân tương lai.Dù Hoàng thượng chẳng có mấy tình cảm với Hoàng hậu, nhưng vẫn rạng rỡ nét cười, hạ chiếu đại xá thiên hạ, phô trương vô cùng.Ta cũng vui mừng, nhìn hài tử trắng nõn mũm mĩm, mỉm cười thốt lên:“Thật tốt biết bao.”