Khi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai…

Chương 37: Ngoại truyện - Phí Khởi (3)

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Lần thứ ba gặp Thôi Phục Linh, Phí Khởi đã ghi nhớ cái tên này.Lần đó vẫn là vì mỹ nhân tức giận, mà nguyên nhân vẫn là do Hoàng hậu.Cung của Hoàng hậu xảy ra hỏa hoạn, đúng lúc Thái hậu lại đang bệnh nặng, đám người bên dưới liền tìm đến hắn.Hắn có thể không lo sao?Dù gì cũng là Hoàng hậu, hơn nữa, dù hắn không ưa nàng, nhưng cũng là thanh mai trúc mã, lại có Thái hậu ở đó, hắn không thể không quản.Nhưng mỹ nhân thì chẳng nghĩ như vậy, cứ hết lần này đến lần khác giận dỗi, khiến hắn bỗng dưng cảm thấy chán ghét.Hắn nghĩ, không nên như thế này, một mỹ nhân như vậy, thực sự chẳng đáng yêu chút nào.Nhưng khuôn mặt đó lại quá mức xinh đẹp.Thế nên hắn vẫn đến cung điện quen thuộc ấy.Vừa bước vào, hắn ngẩng đầu liền thấy một nữ tử mặc cung trang của cung nữ đang nhìn về phía những cành mai đối diện. Cung nữ bên cạnh hỏi nàng có thích không, nàng lại mỉm cười nói:“Không, ta thích hoa đào.”“Đông lạnh quá, những thứ nở vào mùa đông, ta cũng không thích.”Phí Khởi không biết phải diễn tả khoảnh khắc đó thế nào.Rõ ràng chỉ là một gương mặt thanh tú, nhưng khi đứng giữa tuyết trắng và hồng mai, lại quá mức thu hút. Đặc biệt là đôi mắt ấy, dường như chẳng quan tâm điều gì, nhưng cũng giống như đã nhìn thấu tất cả.Hắn không kiềm được, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng kia, liền mở miệng hỏi tên nàng.Thôi Phục Linh, Thôi Phục Linh…Vịt Bay Lạc BầyLần này, hắn không bao giờ quên nữa.Đêm hôm ấy, Quý phi sai người chuẩn bị nước ấm.Hắn vốn chẳng để tâm, nhưng không ngờ, người bước vào lại chính là nàng.Hắn mặc kệ Quý phi lên tiếng, ánh mắt chỉ dán chặt vào bóng lưng kia. Nàng thậm chí còn chẳng do dự, tỉ mỉ làm tròn bổn phận của mình.Khác biệt.Rõ ràng ai cũng nên lấy lòng hắn, nàng cũng không ngoại lệ. Nhưng giờ đây, dáng vẻ này, có lẽ chỉ là đang dùng chiêu dụ địch vào bẫy mà thôi.Hắn nghĩ, hắn là cửu ngũ chí tôn, là chủ nhân của Đại Thịnh, chẳng lẽ lại chỉ biết yêu một nữ nhân?Huống hồ, món ngon dù có ăn mãi cũng sẽ đến lúc ngán.Cảm giác bực bội nhen nhóm trong lòng dường như cũng bị Quý phi phát hiện.Nhưng nàng ta rất thông minh, giả vờ như không biết gì, thường xuyên lôi Thôi Phục Linh đến trước mặt hắn để mặc sức nhục mạ.Nàng ta bắt hắn nhìn Thôi Phục Linh mài mực giữa cơn gió lạnh, nhìn nàng vì gỡ xương cá mà tay đầy vết cắt, nhìn nàng quỳ trước mặt mình để rửa chân cho nàng ta.Nàng ta tưởng rằng làm vậy, Phí Khởi sẽ chán ghét Thôi Phục Linh, mà nàng ta cũng vui vẻ khi có thể làm nhục một cung nữ không biết thân phận.Nhưng nàng ta không biết rằng, mỗi lần chứng kiến những cảnh đó, trong lòng Phí Khởi chỉ có duy nhất một suy nghĩ:“Sao nàng vẫn chưa đến cầu xin ta?”

Lần thứ ba gặp Thôi Phục Linh, Phí Khởi đã ghi nhớ cái tên này.

Lần đó vẫn là vì mỹ nhân tức giận, mà nguyên nhân vẫn là do Hoàng hậu.

Cung của Hoàng hậu xảy ra hỏa hoạn, đúng lúc Thái hậu lại đang bệnh nặng, đám người bên dưới liền tìm đến hắn.

Hắn có thể không lo sao?

Dù gì cũng là Hoàng hậu, hơn nữa, dù hắn không ưa nàng, nhưng cũng là thanh mai trúc mã, lại có Thái hậu ở đó, hắn không thể không quản.

Nhưng mỹ nhân thì chẳng nghĩ như vậy, cứ hết lần này đến lần khác giận dỗi, khiến hắn bỗng dưng cảm thấy chán ghét.

Hắn nghĩ, không nên như thế này, một mỹ nhân như vậy, thực sự chẳng đáng yêu chút nào.

Nhưng khuôn mặt đó lại quá mức xinh đẹp.

Thế nên hắn vẫn đến cung điện quen thuộc ấy.

Vừa bước vào, hắn ngẩng đầu liền thấy một nữ tử mặc cung trang của cung nữ đang nhìn về phía những cành mai đối diện. 

Cung nữ bên cạnh hỏi nàng có thích không, nàng lại mỉm cười nói:

“Không, ta thích hoa đào.”

“Đông lạnh quá, những thứ nở vào mùa đông, ta cũng không thích.”

Phí Khởi không biết phải diễn tả khoảnh khắc đó thế nào.

Rõ ràng chỉ là một gương mặt thanh tú, nhưng khi đứng giữa tuyết trắng và hồng mai, lại quá mức thu hút. Đặc biệt là đôi mắt ấy, dường như chẳng quan tâm điều gì, nhưng cũng giống như đã nhìn thấu tất cả.

Hắn không kiềm được, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng kia, liền mở miệng hỏi tên nàng.

Thôi Phục Linh, Thôi Phục Linh…

Vịt Bay Lạc Bầy

Lần này, hắn không bao giờ quên nữa.

Đêm hôm ấy, Quý phi sai người chuẩn bị nước ấm.

Hắn vốn chẳng để tâm, nhưng không ngờ, người bước vào lại chính là nàng.

Hắn mặc kệ Quý phi lên tiếng, ánh mắt chỉ dán chặt vào bóng lưng kia. 

Nàng thậm chí còn chẳng do dự, tỉ mỉ làm tròn bổn phận của mình.

Khác biệt.

Rõ ràng ai cũng nên lấy lòng hắn, nàng cũng không ngoại lệ. Nhưng giờ đây, dáng vẻ này, có lẽ chỉ là đang dùng chiêu dụ địch vào bẫy mà thôi.

Hắn nghĩ, hắn là cửu ngũ chí tôn, là chủ nhân của Đại Thịnh, chẳng lẽ lại chỉ biết yêu một nữ nhân?

Huống hồ, món ngon dù có ăn mãi cũng sẽ đến lúc ngán.

Cảm giác bực bội nhen nhóm trong lòng dường như cũng bị Quý phi phát hiện.

Nhưng nàng ta rất thông minh, giả vờ như không biết gì, thường xuyên lôi Thôi Phục Linh đến trước mặt hắn để mặc sức nhục mạ.

Nàng ta bắt hắn nhìn Thôi Phục Linh mài mực giữa cơn gió lạnh, nhìn nàng vì gỡ xương cá mà tay đầy vết cắt, nhìn nàng quỳ trước mặt mình để rửa chân cho nàng ta.

Nàng ta tưởng rằng làm vậy, Phí Khởi sẽ chán ghét Thôi Phục Linh, mà nàng ta cũng vui vẻ khi có thể làm nhục một cung nữ không biết thân phận.

Nhưng nàng ta không biết rằng, mỗi lần chứng kiến những cảnh đó, trong lòng Phí Khởi chỉ có duy nhất một suy nghĩ:

“Sao nàng vẫn chưa đến cầu xin ta?”

Giang Nam Xuân: Sau Gió Trăng Chỉ Còn Lặng LẽTác giả: Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng TrướcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện NgượcKhi hầu hạ Từ Quý Phi rửa chân, ta vô tình bắt gặp nàng nổi trận lôi đình, cơn giận dữ thẳng hướng Phượng Loan Cung, thanh âm chẳng hề kiêng nể.  Chỉ vì hôm nay là sinh thần Hoàng Hậu, Hoàng Thượng đã nán lại đó một canh giờ. “Con tiện nhân giỏi lắm! Bổn cung quả thực xem thường ngươi rồi! Chẳng lẽ các ngươi đều ỷ thế h.i.ế.p đáp bổn cung vì bổn cung là người ngoài hay sao? Chỉ có chút danh phận đã dám làm cao, thật sự tưởng bổn cung không trị được ngươi à? Cẩn thận cái mạng chó của ngươi đấy!” Nàng giận dữ quát mắng nữ quan đang quỳ dưới đất, dung nhan dù vì tức giận mà méo mó nhưng vẫn diễm lệ vô song.  Nữ quan nín lặng như cút, không dám phản bác, bởi ai cũng hiểu, Quý Phi đang mượn cớ trách phạt kẻ khác để trút giận.  Nhưng không ai dám hé môi, bởi nàng là mỹ nhân mà Hoàng Thượng dùng cả thành trì để đổi lấy.  Từ ngày nàng vào cung, ba ngàn mỹ nữ chẳng khác gì hư vô, mọi sủng ái đều đổ dồn lên một mình nàng.  Nếu không phải Hoàng Hậu là cháu ruột của Thái Hậu, lại còn là thanh mai… Lần thứ ba gặp Thôi Phục Linh, Phí Khởi đã ghi nhớ cái tên này.Lần đó vẫn là vì mỹ nhân tức giận, mà nguyên nhân vẫn là do Hoàng hậu.Cung của Hoàng hậu xảy ra hỏa hoạn, đúng lúc Thái hậu lại đang bệnh nặng, đám người bên dưới liền tìm đến hắn.Hắn có thể không lo sao?Dù gì cũng là Hoàng hậu, hơn nữa, dù hắn không ưa nàng, nhưng cũng là thanh mai trúc mã, lại có Thái hậu ở đó, hắn không thể không quản.Nhưng mỹ nhân thì chẳng nghĩ như vậy, cứ hết lần này đến lần khác giận dỗi, khiến hắn bỗng dưng cảm thấy chán ghét.Hắn nghĩ, không nên như thế này, một mỹ nhân như vậy, thực sự chẳng đáng yêu chút nào.Nhưng khuôn mặt đó lại quá mức xinh đẹp.Thế nên hắn vẫn đến cung điện quen thuộc ấy.Vừa bước vào, hắn ngẩng đầu liền thấy một nữ tử mặc cung trang của cung nữ đang nhìn về phía những cành mai đối diện. Cung nữ bên cạnh hỏi nàng có thích không, nàng lại mỉm cười nói:“Không, ta thích hoa đào.”“Đông lạnh quá, những thứ nở vào mùa đông, ta cũng không thích.”Phí Khởi không biết phải diễn tả khoảnh khắc đó thế nào.Rõ ràng chỉ là một gương mặt thanh tú, nhưng khi đứng giữa tuyết trắng và hồng mai, lại quá mức thu hút. Đặc biệt là đôi mắt ấy, dường như chẳng quan tâm điều gì, nhưng cũng giống như đã nhìn thấu tất cả.Hắn không kiềm được, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng kia, liền mở miệng hỏi tên nàng.Thôi Phục Linh, Thôi Phục Linh…Vịt Bay Lạc BầyLần này, hắn không bao giờ quên nữa.Đêm hôm ấy, Quý phi sai người chuẩn bị nước ấm.Hắn vốn chẳng để tâm, nhưng không ngờ, người bước vào lại chính là nàng.Hắn mặc kệ Quý phi lên tiếng, ánh mắt chỉ dán chặt vào bóng lưng kia. Nàng thậm chí còn chẳng do dự, tỉ mỉ làm tròn bổn phận của mình.Khác biệt.Rõ ràng ai cũng nên lấy lòng hắn, nàng cũng không ngoại lệ. Nhưng giờ đây, dáng vẻ này, có lẽ chỉ là đang dùng chiêu dụ địch vào bẫy mà thôi.Hắn nghĩ, hắn là cửu ngũ chí tôn, là chủ nhân của Đại Thịnh, chẳng lẽ lại chỉ biết yêu một nữ nhân?Huống hồ, món ngon dù có ăn mãi cũng sẽ đến lúc ngán.Cảm giác bực bội nhen nhóm trong lòng dường như cũng bị Quý phi phát hiện.Nhưng nàng ta rất thông minh, giả vờ như không biết gì, thường xuyên lôi Thôi Phục Linh đến trước mặt hắn để mặc sức nhục mạ.Nàng ta bắt hắn nhìn Thôi Phục Linh mài mực giữa cơn gió lạnh, nhìn nàng vì gỡ xương cá mà tay đầy vết cắt, nhìn nàng quỳ trước mặt mình để rửa chân cho nàng ta.Nàng ta tưởng rằng làm vậy, Phí Khởi sẽ chán ghét Thôi Phục Linh, mà nàng ta cũng vui vẻ khi có thể làm nhục một cung nữ không biết thân phận.Nhưng nàng ta không biết rằng, mỗi lần chứng kiến những cảnh đó, trong lòng Phí Khởi chỉ có duy nhất một suy nghĩ:“Sao nàng vẫn chưa đến cầu xin ta?”

Chương 37: Ngoại truyện - Phí Khởi (3)