Còn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến…
Chương 6: Chương 6
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Có lẽ vì trong lòng đã có ý định hộ chủ, tiểu thư nói ta như mở mang đầu óc, việc học chữ lại nhanh hơn nàng dự đoán. Chỉ trong một năm, ta đã có thể đọc và viết. Ban ngày ta cùng tiểu thư đọc sách, buổi tối ta lấy sổ sách từ Đồng Lâm gửi đến, tự tính toán chi tiêu của Trúc Lý Quán tháng trước. Tuy rằng gian nan, cũng không chính xác, nhưng may mắn tiểu thư kiến thức phong phú, mỗi khi có chỗ khó khăn, ta ghi nhớ trong lòng, ngày hôm sau hỏi tiểu thư, tiểu thư đều có thể giải thích rõ ràng, giúp ta tháo gỡ nghi vấn.Từ đó ta cũng biết tiểu thư thích đọc sách gì, tiểu thư yêu thích nhất là một quyển “Kim Cang Kinh” và một quyển “Lão Tử”, một quyển “Trung Dung”, một quyển “Kinh Thi”. “Luận Ngữ” tiểu thư cũng đọc, nhưng đọc không nhiều.Vì tiểu thư thích Phật, nhiều lần cầu phu nhân mời cao tăng đến Hầu phủ giảng kinh. Còn vì tiểu thư là nữ, phu nhân sợ hòa thượng giảng kinh không tiện, nên mời một trụ trì của một am ni cô có pháo danh là Tịnh Tuệ đại sư, mỗi ba tháng lại đến Hầu phủ giảng giáo lý Phật giáo cho tiểu thư một lần.Ta vẫn nhớ lần đầu tiên theo tiểu thư đến kinh đường, ta từng tưởng tượng vị ni cô trụ trì này chắc chắn là một người thân Phật toàn thân tỏa ánh vàng có gương mặt nhân từ, nhưng khi vào kinh đường của viện phụ, chỉ là một căn phòng tồi tàn, trên nền trải một chiếc đệm bồ đoàn, ngồi đó là một bà lão đầu trọc mặc tăng y màu xám, khiến ta không khỏi thất vọng.Bà chắp tay mỉm cười, nói với tiểu thư và ta: “Hai vị thí chủ mời ngồi bên đây.” Nói xong, bà chỉ vào hai chiếc đệm. Tiểu thư lập tức ngồi xuống xếp bằng, ta không dám ngồi, theo quy củ của Hầu phủ, khi tiểu thư ngồi, ta phải đứng hầu bên cạnh.Tịnh Tuệ đại sư mặt mũi hiền từ liếc mắt nhìn tatừ, nói: “Vị tiểu thí chủ này, sao không ngồi xuống?”Ta nhìn về phía tiểu thư, tiểu thư gật đầu với ta: “Nghe Phật pháp cần phải trang trọng, ngồi thẳng mới là trang trọng. Đứng là bất nhã, ngươi ngồi đi.”“Vâng.”Ngồi xuống, Tịnh Tuệ đại sư hỏi ta: “Thí chủ tên gì?”“An Tĩnh.”“Thế gian xô bồ cầu lợi, tâm sao có thể một lúc An Tĩnh? Nếu có thể An Tĩnh, vọng tâm sẽ tắt, ngay lập tức thấy Phật. Hai chữ ‘An Tĩnh’, nếu coi là cảnh tỉnh, thật là cái tên hay.”Tiểu thư cung kính nói: “Con có một việc muốn thỉnh giáo đại sư.”Tịnh Tuệ đại sư gật đầu.Tiểu thư nói: “Từ nhỏ con đã theo phụ thân niệm Phật, đến nay đã tám năm, Phật lý trong lòng con không thể nói là không thông suốt. Nhưng mặc dù biết Phật lý, lại khó hành động. Con không chỉ nhận vọng tâm là chân tâm, mà còn thường có tâm sân hận, con không biết làm thế nào để chế ngự nó…”“Tại sao vọng tâm?”Tiểu thư suy nghĩ một chút, rồi nói: "Thúc mẫu thúc phụ của con đã nuôi dưỡng con, cho con không lo cơm áo, nhưng từ khi ở với thúc mẫu, con lại sinh ra tâm sân hận. Không biết làm thế nào để loại bỏ nó."“Thí chủ có tâm sân hận này, không ngoài việc nhận những vật trong phủ này là của mình; nhận những người trong phủ này là tôi tớ của mình. Nay bị tước đoạt, tâm sân hận tự nhiên sinh ra. Nhưng có tức phi có, có tức huyễn có, sinh sự mang đến, c.h.ế.t cũng không mang đi. Thí chủ có thể nói rằng cái huyễn này chính là cái thật của thí chủ không?”Tiểu thư lắc đầu: “Điều này không phải là cái thật của con. Khi con sinh ra, không có gì có thể mang, đều là của phụ thân con, nếu con c.h.ế.t đi, cũng không thể mang theo.”“Vinh hoa phú quý, công danh lợi lộc, ngàn năm tranh vẽ, đều là ảo, huống chi là phủ đệ này? Người có thể mang đi chỉ có chân tâm này. Phật pháp chính là để tu sửa chân tâm này.”“Con đã sáng tỏ, đa tạ đại sư, xin hãy mở sách giảng kinh.”
Có lẽ vì trong lòng đã có ý định hộ chủ, tiểu thư nói ta như mở mang đầu óc, việc học chữ lại nhanh hơn nàng dự đoán. Chỉ trong một năm, ta đã có thể đọc và viết. Ban ngày ta cùng tiểu thư đọc sách, buổi tối ta lấy sổ sách từ Đồng Lâm gửi đến, tự tính toán chi tiêu của Trúc Lý Quán tháng trước. Tuy rằng gian nan, cũng không chính xác, nhưng may mắn tiểu thư kiến thức phong phú, mỗi khi có chỗ khó khăn, ta ghi nhớ trong lòng, ngày hôm sau hỏi tiểu thư, tiểu thư đều có thể giải thích rõ ràng, giúp ta tháo gỡ nghi vấn.
Từ đó ta cũng biết tiểu thư thích đọc sách gì, tiểu thư yêu thích nhất là một quyển “Kim Cang Kinh” và một quyển “Lão Tử”, một quyển “Trung Dung”, một quyển “Kinh Thi”. “Luận Ngữ” tiểu thư cũng đọc, nhưng đọc không nhiều.
Vì tiểu thư thích Phật, nhiều lần cầu phu nhân mời cao tăng đến Hầu phủ giảng kinh. Còn vì tiểu thư là nữ, phu nhân sợ hòa thượng giảng kinh không tiện, nên mời một trụ trì của một am ni cô có pháo danh là Tịnh Tuệ đại sư, mỗi ba tháng lại đến Hầu phủ giảng giáo lý Phật giáo cho tiểu thư một lần.
Ta vẫn nhớ lần đầu tiên theo tiểu thư đến kinh đường, ta từng tưởng tượng vị ni cô trụ trì này chắc chắn là một người thân Phật toàn thân tỏa ánh vàng có gương mặt nhân từ, nhưng khi vào kinh đường của viện phụ, chỉ là một căn phòng tồi tàn, trên nền trải một chiếc đệm bồ đoàn, ngồi đó là một bà lão đầu trọc mặc tăng y màu xám, khiến ta không khỏi thất vọng.
Bà chắp tay mỉm cười, nói với tiểu thư và ta: “Hai vị thí chủ mời ngồi bên đây.” Nói xong, bà chỉ vào hai chiếc đệm. Tiểu thư lập tức ngồi xuống xếp bằng, ta không dám ngồi, theo quy củ của Hầu phủ, khi tiểu thư ngồi, ta phải đứng hầu bên cạnh.
Tịnh Tuệ đại sư mặt mũi hiền từ liếc mắt nhìn tatừ, nói: “Vị tiểu thí chủ này, sao không ngồi xuống?”
Ta nhìn về phía tiểu thư, tiểu thư gật đầu với ta: “Nghe Phật pháp cần phải trang trọng, ngồi thẳng mới là trang trọng. Đứng là bất nhã, ngươi ngồi đi.”
“Vâng.”
Ngồi xuống, Tịnh Tuệ đại sư hỏi ta: “Thí chủ tên gì?”
“An Tĩnh.”
“Thế gian xô bồ cầu lợi, tâm sao có thể một lúc An Tĩnh? Nếu có thể An Tĩnh, vọng tâm sẽ tắt, ngay lập tức thấy Phật. Hai chữ ‘An Tĩnh’, nếu coi là cảnh tỉnh, thật là cái tên hay.”
Tiểu thư cung kính nói: “Con có một việc muốn thỉnh giáo đại sư.”
Tịnh Tuệ đại sư gật đầu.
Tiểu thư nói: “Từ nhỏ con đã theo phụ thân niệm Phật, đến nay đã tám năm, Phật lý trong lòng con không thể nói là không thông suốt. Nhưng mặc dù biết Phật lý, lại khó hành động. Con không chỉ nhận vọng tâm là chân tâm, mà còn thường có tâm sân hận, con không biết làm thế nào để chế ngự nó…”
“Tại sao vọng tâm?”
Tiểu thư suy nghĩ một chút, rồi nói: "Thúc mẫu thúc phụ của con đã nuôi dưỡng con, cho con không lo cơm áo, nhưng từ khi ở với thúc mẫu, con lại sinh ra tâm sân hận. Không biết làm thế nào để loại bỏ nó."
“Thí chủ có tâm sân hận này, không ngoài việc nhận những vật trong phủ này là của mình; nhận những người trong phủ này là tôi tớ của mình. Nay bị tước đoạt, tâm sân hận tự nhiên sinh ra. Nhưng có tức phi có, có tức huyễn có, sinh sự mang đến, c.h.ế.t cũng không mang đi. Thí chủ có thể nói rằng cái huyễn này chính là cái thật của thí chủ không?”
Tiểu thư lắc đầu: “Điều này không phải là cái thật của con. Khi con sinh ra, không có gì có thể mang, đều là của phụ thân con, nếu con c.h.ế.t đi, cũng không thể mang theo.”
“Vinh hoa phú quý, công danh lợi lộc, ngàn năm tranh vẽ, đều là ảo, huống chi là phủ đệ này? Người có thể mang đi chỉ có chân tâm này. Phật pháp chính là để tu sửa chân tâm này.”
“Con đã sáng tỏ, đa tạ đại sư, xin hãy mở sách giảng kinh.”
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Có lẽ vì trong lòng đã có ý định hộ chủ, tiểu thư nói ta như mở mang đầu óc, việc học chữ lại nhanh hơn nàng dự đoán. Chỉ trong một năm, ta đã có thể đọc và viết. Ban ngày ta cùng tiểu thư đọc sách, buổi tối ta lấy sổ sách từ Đồng Lâm gửi đến, tự tính toán chi tiêu của Trúc Lý Quán tháng trước. Tuy rằng gian nan, cũng không chính xác, nhưng may mắn tiểu thư kiến thức phong phú, mỗi khi có chỗ khó khăn, ta ghi nhớ trong lòng, ngày hôm sau hỏi tiểu thư, tiểu thư đều có thể giải thích rõ ràng, giúp ta tháo gỡ nghi vấn.Từ đó ta cũng biết tiểu thư thích đọc sách gì, tiểu thư yêu thích nhất là một quyển “Kim Cang Kinh” và một quyển “Lão Tử”, một quyển “Trung Dung”, một quyển “Kinh Thi”. “Luận Ngữ” tiểu thư cũng đọc, nhưng đọc không nhiều.Vì tiểu thư thích Phật, nhiều lần cầu phu nhân mời cao tăng đến Hầu phủ giảng kinh. Còn vì tiểu thư là nữ, phu nhân sợ hòa thượng giảng kinh không tiện, nên mời một trụ trì của một am ni cô có pháo danh là Tịnh Tuệ đại sư, mỗi ba tháng lại đến Hầu phủ giảng giáo lý Phật giáo cho tiểu thư một lần.Ta vẫn nhớ lần đầu tiên theo tiểu thư đến kinh đường, ta từng tưởng tượng vị ni cô trụ trì này chắc chắn là một người thân Phật toàn thân tỏa ánh vàng có gương mặt nhân từ, nhưng khi vào kinh đường của viện phụ, chỉ là một căn phòng tồi tàn, trên nền trải một chiếc đệm bồ đoàn, ngồi đó là một bà lão đầu trọc mặc tăng y màu xám, khiến ta không khỏi thất vọng.Bà chắp tay mỉm cười, nói với tiểu thư và ta: “Hai vị thí chủ mời ngồi bên đây.” Nói xong, bà chỉ vào hai chiếc đệm. Tiểu thư lập tức ngồi xuống xếp bằng, ta không dám ngồi, theo quy củ của Hầu phủ, khi tiểu thư ngồi, ta phải đứng hầu bên cạnh.Tịnh Tuệ đại sư mặt mũi hiền từ liếc mắt nhìn tatừ, nói: “Vị tiểu thí chủ này, sao không ngồi xuống?”Ta nhìn về phía tiểu thư, tiểu thư gật đầu với ta: “Nghe Phật pháp cần phải trang trọng, ngồi thẳng mới là trang trọng. Đứng là bất nhã, ngươi ngồi đi.”“Vâng.”Ngồi xuống, Tịnh Tuệ đại sư hỏi ta: “Thí chủ tên gì?”“An Tĩnh.”“Thế gian xô bồ cầu lợi, tâm sao có thể một lúc An Tĩnh? Nếu có thể An Tĩnh, vọng tâm sẽ tắt, ngay lập tức thấy Phật. Hai chữ ‘An Tĩnh’, nếu coi là cảnh tỉnh, thật là cái tên hay.”Tiểu thư cung kính nói: “Con có một việc muốn thỉnh giáo đại sư.”Tịnh Tuệ đại sư gật đầu.Tiểu thư nói: “Từ nhỏ con đã theo phụ thân niệm Phật, đến nay đã tám năm, Phật lý trong lòng con không thể nói là không thông suốt. Nhưng mặc dù biết Phật lý, lại khó hành động. Con không chỉ nhận vọng tâm là chân tâm, mà còn thường có tâm sân hận, con không biết làm thế nào để chế ngự nó…”“Tại sao vọng tâm?”Tiểu thư suy nghĩ một chút, rồi nói: "Thúc mẫu thúc phụ của con đã nuôi dưỡng con, cho con không lo cơm áo, nhưng từ khi ở với thúc mẫu, con lại sinh ra tâm sân hận. Không biết làm thế nào để loại bỏ nó."“Thí chủ có tâm sân hận này, không ngoài việc nhận những vật trong phủ này là của mình; nhận những người trong phủ này là tôi tớ của mình. Nay bị tước đoạt, tâm sân hận tự nhiên sinh ra. Nhưng có tức phi có, có tức huyễn có, sinh sự mang đến, c.h.ế.t cũng không mang đi. Thí chủ có thể nói rằng cái huyễn này chính là cái thật của thí chủ không?”Tiểu thư lắc đầu: “Điều này không phải là cái thật của con. Khi con sinh ra, không có gì có thể mang, đều là của phụ thân con, nếu con c.h.ế.t đi, cũng không thể mang theo.”“Vinh hoa phú quý, công danh lợi lộc, ngàn năm tranh vẽ, đều là ảo, huống chi là phủ đệ này? Người có thể mang đi chỉ có chân tâm này. Phật pháp chính là để tu sửa chân tâm này.”“Con đã sáng tỏ, đa tạ đại sư, xin hãy mở sách giảng kinh.”