Còn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến…
Chương 10: Chương 10
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Sau khi từ Yến Vân Lâu ra về, ta đến cửa hàng mua giấy ‘Vân Cẩm’, chuẩn bị xong thì ra ngoài, nhưng thấy bên đối diện Yến Vân Lâu mở cửa sổ, thanh niên tướng lĩnh đứng bên cửa sổ nhìn ta, thấy ta nhìn y, liền vẫy tay với ta. Ta gật đầu đáp lại rồi vội vã rời đi.Về đến Hầu phủ, ta đi thay đồ rồi bẩm báo với tiểu thư, tiểu thư nhìn giấy ‘Vân Cẩm’ ta mua, gật đầu nói: “Đúng là loại này, ‘Vân Cẩm’ nổi tiếng khắp thiên hạ, nhiều xưởng giấy đều cố gắng học hỏi, có một số làm tương tự, ta còn sợ ngươi bị nhầm lẫn nữa.”Ta cười nói: “May mà nô tỳ cẩn thận.”Tiểu thư cũng bị Ta chọc cười: “Còn nói cẩn thận, ta thật không muốn nói tới ngươi… À, hôm nay ra ngoài có thuận lợi không?”Ta nghĩ một chút, rồi nói: “Hôm nay ở chợ nô tỳ thấy rất nhiều quân Tây Bắc. Trước kia ở nhà, huynh trưởng cũng đi quân Tây Bắc, nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Nô tỳ đã nói chuyện với bọn họ vài câu, nhờ bọn họ để ý tin tức của huynh trưởng giúp nô tỳ.”Tiểu thư nghe vậy thở dài: “Aiz… Ta chỉ biết hiện nay có nhiều người nhà tan cửa nát, nhưng trong giới giàu có lại không nghe thấy gì, không ngờ An Tĩnh cũng có người nhà ở quân Tây Bắc.” Nói xong tiểu thư dừng lại, nói tiếp: “Quân Tây Bắc đã đến kinh thành, chắc chắn là biên quan có chuyện.”“Tại sao tiểu thư biết?”“Vài ngày trước khi thỉnh an, không phải thúc mẫu đã nói, mấy ngày này thiếu gia lại cùng Thế tử Vinh vương và vài vị tiểu vương gia khác vui chơi, nghe nói trong cung đã mở tiệc cho bọn họ đã hơn ba mươi ngày, cũng là mừng sinh nhật cho Vinh quý phi, thánh thượng đã mấy ngày không lên triều. Quân Tây Bắc báo lệnh nhưng lại không được hồi đáp, tự nhiên bị kẹt lại ở kinh thành.”“Tiểu thư chỉ ở trong khuê các, mà đã biết chuyện thiên hạ, thật là lợi hại.”Tiểu thư bật cười: “Ta đâu có thần thông như vậy, chỉ là sáng nay Đồng Lâm cô cô đến, nói Vinh quý phi cảm thấy hoàng thân quốc thích quá ít, ngự uyển không đủ không khí, lại ra lệnh trưởng nam trưởng nữ trong phủ mấy nhà quyền quý, Quận chủ Vương gia ngày mai phải đến ngự uyển chúc thọ.”Ta nghe vậy thì ngẩn người: “Vậy chẳng phải tiểu thư cũng phải đi sao?”“Đồng Lâm cô cô đến để thông báo việc này. Nhưng ta không có lễ phục để tham dự tiệc mừng, Đồng Lâm cô cô cũng sốt ruột, vội vàng làm cho ta một bộ cũng không kịp, nói là chuẩn bị lấy một bộ mà khi phu nhân chưa xuất giá từng mặc để sửa lại cho ta, vừa rồi mới đến đo cho ta.”Ta hỏi: “Vậy ngày mai nô tỳ nên chuẩn bị gì cho tiểu thư?”“Ngươi cứ thay một bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng, đi theo ta là được.”“Vâng.”“Tiểu thư… trong lòng nô tỳ có một thắc mắc.”“Ừ?”“Không phải tiểu thư vừa nói, quân Tây Bắc hiện ở kinh thành, chứng tỏ biên quan có chuyện, vậy tại sao Hoàng thượng không lên triều?”“Hiện nay quốc sự, không có gì quan trọng hơn sinh nhật của Vinh quý phi.”“Nhưng trong sách không phải nói, nếu có lợi cho quốc gia thì sống c.h.ế.t cũng không ngại, sao lại vì phúc họa mà tránh né?”Tiểu thư mỉm cười: “Những gì trong sách dạy, đều là chuyện của nam nhân, hạng n lưu như chúng ta, ngay cả vũ đài cũng không bước lên, thì có năng lực làm được gì? Chỉ là xem diễn mà thôi, hàng ngày làm thơ tiêu khiển cũng liền thôi.”Trong lòng ta hơi cảm thấy cô đơn: “... Thì ra là vậy.”Tiểu thư thở dài: “Ngươi đọc sách, biết lễ nghĩa liêm sỉ, ta cũng không biết, điều này với ngươi rốt cuộc là tốt hay là không tốt nữa.”“Tốt, nô tỳ biết, đọc sách biết chữ là học vấn; nhưng cái không tốt này thì từ đâu mà đến.”Tiểu thư đưa tay xoa đầu ta: “Chúng ta sống trong Trúc Lý Quán này, ngày ngày đều có người nuôi dưỡng, vận mệnh không thể tự chủ, ngay cả bản thân cũng không nắm được, thì làm sao có thể tham mưu cho thiên hạ? Nhưng những gì ta dạy ngươi đọc, ngoài kinh Phật ra, đều là học vấn có ích cho việc trị thế, điều này chẳng phải là làm tăng thêm phiền phức cho ngươi sau này hay sao? Đó chính là chỗ không tốt.”
Sau khi từ Yến Vân Lâu ra về, ta đến cửa hàng mua giấy ‘Vân Cẩm’, chuẩn bị xong thì ra ngoài, nhưng thấy bên đối diện Yến Vân Lâu mở cửa sổ, thanh niên tướng lĩnh đứng bên cửa sổ nhìn ta, thấy ta nhìn y, liền vẫy tay với ta. Ta gật đầu đáp lại rồi vội vã rời đi.
Về đến Hầu phủ, ta đi thay đồ rồi bẩm báo với tiểu thư, tiểu thư nhìn giấy ‘Vân Cẩm’ ta mua, gật đầu nói: “Đúng là loại này, ‘Vân Cẩm’ nổi tiếng khắp thiên hạ, nhiều xưởng giấy đều cố gắng học hỏi, có một số làm tương tự, ta còn sợ ngươi bị nhầm lẫn nữa.”
Ta cười nói: “May mà nô tỳ cẩn thận.”
Tiểu thư cũng bị Ta chọc cười: “Còn nói cẩn thận, ta thật không muốn nói tới ngươi… À, hôm nay ra ngoài có thuận lợi không?”
Ta nghĩ một chút, rồi nói: “Hôm nay ở chợ nô tỳ thấy rất nhiều quân Tây Bắc. Trước kia ở nhà, huynh trưởng cũng đi quân Tây Bắc, nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Nô tỳ đã nói chuyện với bọn họ vài câu, nhờ bọn họ để ý tin tức của huynh trưởng giúp nô tỳ.”
Tiểu thư nghe vậy thở dài: “Aiz… Ta chỉ biết hiện nay có nhiều người nhà tan cửa nát, nhưng trong giới giàu có lại không nghe thấy gì, không ngờ An Tĩnh cũng có người nhà ở quân Tây Bắc.” Nói xong tiểu thư dừng lại, nói tiếp: “Quân Tây Bắc đã đến kinh thành, chắc chắn là biên quan có chuyện.”
“Tại sao tiểu thư biết?”
“Vài ngày trước khi thỉnh an, không phải thúc mẫu đã nói, mấy ngày này thiếu gia lại cùng Thế tử Vinh vương và vài vị tiểu vương gia khác vui chơi, nghe nói trong cung đã mở tiệc cho bọn họ đã hơn ba mươi ngày, cũng là mừng sinh nhật cho Vinh quý phi, thánh thượng đã mấy ngày không lên triều. Quân Tây Bắc báo lệnh nhưng lại không được hồi đáp, tự nhiên bị kẹt lại ở kinh thành.”
“Tiểu thư chỉ ở trong khuê các, mà đã biết chuyện thiên hạ, thật là lợi hại.”
Tiểu thư bật cười: “Ta đâu có thần thông như vậy, chỉ là sáng nay Đồng Lâm cô cô đến, nói Vinh quý phi cảm thấy hoàng thân quốc thích quá ít, ngự uyển không đủ không khí, lại ra lệnh trưởng nam trưởng nữ trong phủ mấy nhà quyền quý, Quận chủ Vương gia ngày mai phải đến ngự uyển chúc thọ.”
Ta nghe vậy thì ngẩn người: “Vậy chẳng phải tiểu thư cũng phải đi sao?”
“Đồng Lâm cô cô đến để thông báo việc này. Nhưng ta không có lễ phục để tham dự tiệc mừng, Đồng Lâm cô cô cũng sốt ruột, vội vàng làm cho ta một bộ cũng không kịp, nói là chuẩn bị lấy một bộ mà khi phu nhân chưa xuất giá từng mặc để sửa lại cho ta, vừa rồi mới đến đo cho ta.”
Ta hỏi: “Vậy ngày mai nô tỳ nên chuẩn bị gì cho tiểu thư?”
“Ngươi cứ thay một bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng, đi theo ta là được.”
“Vâng.”
“Tiểu thư… trong lòng nô tỳ có một thắc mắc.”
“Ừ?”
“Không phải tiểu thư vừa nói, quân Tây Bắc hiện ở kinh thành, chứng tỏ biên quan có chuyện, vậy tại sao Hoàng thượng không lên triều?”
“Hiện nay quốc sự, không có gì quan trọng hơn sinh nhật của Vinh quý phi.”
“Nhưng trong sách không phải nói, nếu có lợi cho quốc gia thì sống c.h.ế.t cũng không ngại, sao lại vì phúc họa mà tránh né?”
Tiểu thư mỉm cười: “Những gì trong sách dạy, đều là chuyện của nam nhân, hạng n lưu như chúng ta, ngay cả vũ đài cũng không bước lên, thì có năng lực làm được gì? Chỉ là xem diễn mà thôi, hàng ngày làm thơ tiêu khiển cũng liền thôi.”
Trong lòng ta hơi cảm thấy cô đơn: “... Thì ra là vậy.”
Tiểu thư thở dài: “Ngươi đọc sách, biết lễ nghĩa liêm sỉ, ta cũng không biết, điều này với ngươi rốt cuộc là tốt hay là không tốt nữa.”
“Tốt, nô tỳ biết, đọc sách biết chữ là học vấn; nhưng cái không tốt này thì từ đâu mà đến.”
Tiểu thư đưa tay xoa đầu ta: “Chúng ta sống trong Trúc Lý Quán này, ngày ngày đều có người nuôi dưỡng, vận mệnh không thể tự chủ, ngay cả bản thân cũng không nắm được, thì làm sao có thể tham mưu cho thiên hạ? Nhưng những gì ta dạy ngươi đọc, ngoài kinh Phật ra, đều là học vấn có ích cho việc trị thế, điều này chẳng phải là làm tăng thêm phiền phức cho ngươi sau này hay sao? Đó chính là chỗ không tốt.”
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Sau khi từ Yến Vân Lâu ra về, ta đến cửa hàng mua giấy ‘Vân Cẩm’, chuẩn bị xong thì ra ngoài, nhưng thấy bên đối diện Yến Vân Lâu mở cửa sổ, thanh niên tướng lĩnh đứng bên cửa sổ nhìn ta, thấy ta nhìn y, liền vẫy tay với ta. Ta gật đầu đáp lại rồi vội vã rời đi.Về đến Hầu phủ, ta đi thay đồ rồi bẩm báo với tiểu thư, tiểu thư nhìn giấy ‘Vân Cẩm’ ta mua, gật đầu nói: “Đúng là loại này, ‘Vân Cẩm’ nổi tiếng khắp thiên hạ, nhiều xưởng giấy đều cố gắng học hỏi, có một số làm tương tự, ta còn sợ ngươi bị nhầm lẫn nữa.”Ta cười nói: “May mà nô tỳ cẩn thận.”Tiểu thư cũng bị Ta chọc cười: “Còn nói cẩn thận, ta thật không muốn nói tới ngươi… À, hôm nay ra ngoài có thuận lợi không?”Ta nghĩ một chút, rồi nói: “Hôm nay ở chợ nô tỳ thấy rất nhiều quân Tây Bắc. Trước kia ở nhà, huynh trưởng cũng đi quân Tây Bắc, nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Nô tỳ đã nói chuyện với bọn họ vài câu, nhờ bọn họ để ý tin tức của huynh trưởng giúp nô tỳ.”Tiểu thư nghe vậy thở dài: “Aiz… Ta chỉ biết hiện nay có nhiều người nhà tan cửa nát, nhưng trong giới giàu có lại không nghe thấy gì, không ngờ An Tĩnh cũng có người nhà ở quân Tây Bắc.” Nói xong tiểu thư dừng lại, nói tiếp: “Quân Tây Bắc đã đến kinh thành, chắc chắn là biên quan có chuyện.”“Tại sao tiểu thư biết?”“Vài ngày trước khi thỉnh an, không phải thúc mẫu đã nói, mấy ngày này thiếu gia lại cùng Thế tử Vinh vương và vài vị tiểu vương gia khác vui chơi, nghe nói trong cung đã mở tiệc cho bọn họ đã hơn ba mươi ngày, cũng là mừng sinh nhật cho Vinh quý phi, thánh thượng đã mấy ngày không lên triều. Quân Tây Bắc báo lệnh nhưng lại không được hồi đáp, tự nhiên bị kẹt lại ở kinh thành.”“Tiểu thư chỉ ở trong khuê các, mà đã biết chuyện thiên hạ, thật là lợi hại.”Tiểu thư bật cười: “Ta đâu có thần thông như vậy, chỉ là sáng nay Đồng Lâm cô cô đến, nói Vinh quý phi cảm thấy hoàng thân quốc thích quá ít, ngự uyển không đủ không khí, lại ra lệnh trưởng nam trưởng nữ trong phủ mấy nhà quyền quý, Quận chủ Vương gia ngày mai phải đến ngự uyển chúc thọ.”Ta nghe vậy thì ngẩn người: “Vậy chẳng phải tiểu thư cũng phải đi sao?”“Đồng Lâm cô cô đến để thông báo việc này. Nhưng ta không có lễ phục để tham dự tiệc mừng, Đồng Lâm cô cô cũng sốt ruột, vội vàng làm cho ta một bộ cũng không kịp, nói là chuẩn bị lấy một bộ mà khi phu nhân chưa xuất giá từng mặc để sửa lại cho ta, vừa rồi mới đến đo cho ta.”Ta hỏi: “Vậy ngày mai nô tỳ nên chuẩn bị gì cho tiểu thư?”“Ngươi cứ thay một bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng, đi theo ta là được.”“Vâng.”“Tiểu thư… trong lòng nô tỳ có một thắc mắc.”“Ừ?”“Không phải tiểu thư vừa nói, quân Tây Bắc hiện ở kinh thành, chứng tỏ biên quan có chuyện, vậy tại sao Hoàng thượng không lên triều?”“Hiện nay quốc sự, không có gì quan trọng hơn sinh nhật của Vinh quý phi.”“Nhưng trong sách không phải nói, nếu có lợi cho quốc gia thì sống c.h.ế.t cũng không ngại, sao lại vì phúc họa mà tránh né?”Tiểu thư mỉm cười: “Những gì trong sách dạy, đều là chuyện của nam nhân, hạng n lưu như chúng ta, ngay cả vũ đài cũng không bước lên, thì có năng lực làm được gì? Chỉ là xem diễn mà thôi, hàng ngày làm thơ tiêu khiển cũng liền thôi.”Trong lòng ta hơi cảm thấy cô đơn: “... Thì ra là vậy.”Tiểu thư thở dài: “Ngươi đọc sách, biết lễ nghĩa liêm sỉ, ta cũng không biết, điều này với ngươi rốt cuộc là tốt hay là không tốt nữa.”“Tốt, nô tỳ biết, đọc sách biết chữ là học vấn; nhưng cái không tốt này thì từ đâu mà đến.”Tiểu thư đưa tay xoa đầu ta: “Chúng ta sống trong Trúc Lý Quán này, ngày ngày đều có người nuôi dưỡng, vận mệnh không thể tự chủ, ngay cả bản thân cũng không nắm được, thì làm sao có thể tham mưu cho thiên hạ? Nhưng những gì ta dạy ngươi đọc, ngoài kinh Phật ra, đều là học vấn có ích cho việc trị thế, điều này chẳng phải là làm tăng thêm phiền phức cho ngươi sau này hay sao? Đó chính là chỗ không tốt.”