Còn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến…
Chương 15: Chương 15
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Sáng hôm sau, ta và Hồng Nhạn cùng vào trong, hầu hạ Thế tử và Thế tử phi rửa mặt thay quần áo. Hồng Nhạn trang điểm xinh đẹp rực rỡ động lòng người, mặc chiếc váy màu hồng đào, từng bước đi nhẹ nhàng, như thể dưới chân nở ra đóa hoa rực rỡ. Ta hầu hạ Thế tử phi, Hồng Nhạn hầu hạ Thế tử, Thế tử trước mặt Thế tử phi liền có hành động thân mật với Hồng Nhạn, Hồng Nhạn kiềm chế ý tứ quyến rũ, đầy thâm tình nhìn Thế tử một cái, giúp Thế tử phi thay đồ rửa mặt xong. Tay Thế tử vẫn đặt trên m.ô.n.g Hồng Nhạn, ánh mắt lại lướt nhìn ta một cái: “Sao lại mặc đơn giản như vậy, chẳng lẽ trong Vương phủ của ta không có áo quần sao?”Hồng Nhạn cười duyên: “Từ nhỏ nàng ta đã như vậy, bụi bặm quê mùa, từ trước đến giờ đều không mặc áo quần rực rỡ, chắc là không hợp, không có phúc khí mà.”Ta cúi đầu chỉnh sửa trang sức trên đai lưng của Thế tử phi, “Thế tử tha tội.”“Ngươi ngẩng đầu lên cho ta nhìn xem.”Ta chỉ còn cách rũ mắt ngẩng mặt lên, Thế tử nhìn ta một hồi, khóe miệng nhếch lên cười: “Nữ tử sao lại không biết cách ăn mặc? Đây là lần đầu tiên ta thấy.”Hồng Nhạn che miệng cười rộ lên, ta lại nói: “Thế tử tha tội.”Lúc này, Thế tử phi cuối cùng cũng lên tiếng: “Phu quân, chúng ta ra đại sảnh thôi, thiếp sợ phụ vương và mẫu phi chờ lâu.”Thế tử một tay ôm lấy eo Thế tử phi, nói: “Đi, đi.”Ra khỏi cửa, hai đại nha hoàn chưởng sự vén rèm lên, đó chính là những tì nữ thiếp thân của Thế tử, dẫn tiểu thư và Thế tử đi vào phòng khách, còn ta và Hồng Nhạn thì ở lại dọn dẹp những thứ khác.Hồng Nhạn tựa vào bàn bên cạnh chỉ đạo bọn thị nữ trong Vương phủ, ta cùng các nàng ta gấp chăn đệm. Hồng Nhạn chờ những người khác đều đi hết, liền nhướng mày nói với ta: “An Tĩnh, tuy ngươi còn nhỏ, nhưng rồi sẽ có ngày, chúng ta đều như nhau, giờ không biết cách ăn mặc, đến một ngày nào đó, chỉ có thể bị thưởng cho đám sai vặt.”Ta không đáp lại lời nói của nàng ta, Hồng Nhạn cười nói: “Chúng ta cùng vào một phủ, ngươi cũng thật đáng thương, từ đầu đã bị tiểu thư chọn mất. Ta cũng thường nghĩ tới mà sợ, nếu hôm đó người được tiểu thư chọn là ta thì sao. Thì ta đã không có ngày hôm nay, chỉ có thể giống ngươi, mặc đồ quê mùa bụi bặm, không thấy được việc đời. Giờ đã đến Vương phủ rồi, mà vẫn không biết bổn phận của mình, lại còn bận rộn gấp chăn. Lời Thế tử vừa rồi đã rất rõ ràng.”“...” Ta không trả lời. Ta là người của tiểu thư, ở đây đừng nói là Thế tử, cho dù là Vương gia cũng không thể lay chuyển lòng trung thành của ta. Khổng phu tử đã nói, cầu nhân được nhân, sao lại được oán.Hồng Nhạn nhìn ta với ánh mắt có chút đăm chiêu: “Dù sao thì ngươi cũng hãy tự suy nghĩ cho kỹ đi. Suy nghĩ xong, có thể đến tìm ta, ta có thể dạy ngươi một vài điều. Hôm nay chúng ta đều là nha hoàn, nhưng ngày mai, ngày sau thì không chắc chắn.”Câu nói của nàng ta khiến ta hơi tức giận, cuối cùng không nhịn được nói lại: “Đã là nha hoàn của tiểu thư, thì chúng ta đều nên nghe theo tiểu thư.”Hồng Nhạn bộ dáng buồn cười hừ lạnh một tiếng: “Ngươi vẫn chưa hiểu sao, số phận của mình, đều phải tự mình tranh đoạt, chỉ xem ngươi có muốn hay không mà thôi.”Ta nhíu mày, nhưng thấy Hồng Nhạn vung khăn, rồi uốn éo đi mất. Nhìn bóng dáng thon thả của nàng ta, ta không khỏi nghĩ, hóa ra Hồng Nhạn không chỉ muốn làm thiếp của Thế tử… Nhưng mặc dù Thế tử còn trống hai vị trí sườn phi, cũng không phải những người xuất thân từ nha hoàn như chúng ta có thể mơ ước được. Ta cúi đầu, tiếp tục gấp chăn, không thèm để ý đến nàng ta nữa.Vào buổi trưa tiểu thư trở về, ta vội vàng bưng cho nàng bát canh hạt sen táo đỏ, hỏi: “Hôm nay có tốt không ạ?”Tiểu thư ngồi xuống thở một hơi: “Cũng tốt, Vương gia và Vương phi không phải là người khó tiếp xúc.”Ta đưa canh đến tay tiểu thư: “Đêm nay Thế tử có đến không ạ? Có cần chuẩn bị gì hay không?”Tiểu thư mặt tái nhợt nhấp một ngụm canh, lắc đầu: “Không về, hắn đi với Hồng Nhạn rồi.” Nói xong, tiểu thư cười: “Chỉ có chúng ta thôi.”Ta cũng cười, nhẹ nhàng hỏi: “...Còn đau sao?”Tiểu thư lắc đầu: “Không đau nữa, nhưng mệt.”“Nằm một chút nhé?”Tiểu thư gật đầu.Hầu hạ tiểu thư nằm xuống, ta lấy một tập thơ, ngồi bên giường đọc cho tiểu thư nghe, mặc dù tiểu thư mệt, nhưng tư duy của nàng lại nhanh nhạy, hai chúng ta nói qua nói lại, rất nhanh đã đến giờ ăn tối, ta phải hầu hạ nàng đi đại sảnh. Tiểu thư nói: “Ở đây quy củ khác với chúng ta, mọi người đều nói ngươi ăn mặc quá đơn giản, hôm nay đi cùng ta, Vương gia và Vương phi đều ở đây, không được để người ta cười chê. Ta có một chiếc váy hoa xanh nhạt, chưa bao giờ mặc, ngươi tìm ra tự mình mặc đi.”“Đó là váy của tiểu thư. Nô tì còn một chiếc váy màu vàng sẫm, không bằng nô ti đổi chiếc đó.”Tiểu thư cười nói: “Chiếc váy của ta là váy của cô nương, giờ cũng không dùng được nữa. Ngươi nhanh chóng mặc đi, cũng không phải là quần áo quá xa hoa gì cả. Chiếc váy màu vàng sẫm của ngươi, còn không bằng chiếc này đâu.”Ta chán nản nói: “Không phải tiểu thư thích nô tỳ mặc đồ màu nhạt sao, sao lại chế nhạo nô tỳ chứ?”Tiểu thư thở dài: “Thời nay không như trước. Đã gả cho người ta, tất nhiên không thể thoải mái như ở nhà. Mặc dù thúc mẫu không yêu thương ta, nhưng tự do mà bà ấy cho cũng không ít.”Ta bất đắc dĩ, đành phải đổi sang chiếc váy hoa xanh nhạt của tiểu thư, tiểu thư lại lấy một chiếc trâm từ hộp trang sức đưa cho ta: “Đến đây, cái này cũng đeo lên. Cũng là lỗi của ta, trước đây không coi trọng những thứ này, ngươi cũng không để ý. Ta chỉ chăm chăm muốn cho ngươi đọc những cuốn sách hay, mà quên mất rằng ta và ngươi đều nên yêu cái đẹp.”Ta lắc đầu, nói: “Nô tỳ không nghĩ vậy. Nô tỳ may mắn hơn Hồng Nhạn nhiều, Hồng Nhạn không biết chữ, nô tỳ biết chữ. Những quyển sách mà Hồng Nhạn chưa đọc, nô tỳ đều đã đọc qua. Cái gọi là sắc đẹp tàn phai như bụi bẩn, lý trí thì luôn như bảo vật.”Tiểu thư nhìn ta với vẻ hài lòng. Vỗ nhẹ vào mu bàn tay ta, nhưng vẫn cài chiếc trâm ngọc lên tóc mai của ta.
Sáng hôm sau, ta và Hồng Nhạn cùng vào trong, hầu hạ Thế tử và Thế tử phi rửa mặt thay quần áo. Hồng Nhạn trang điểm xinh đẹp rực rỡ động lòng người, mặc chiếc váy màu hồng đào, từng bước đi nhẹ nhàng, như thể dưới chân nở ra đóa hoa rực rỡ. Ta hầu hạ Thế tử phi, Hồng Nhạn hầu hạ Thế tử, Thế tử trước mặt Thế tử phi liền có hành động thân mật với Hồng Nhạn, Hồng Nhạn kiềm chế ý tứ quyến rũ, đầy thâm tình nhìn Thế tử một cái, giúp Thế tử phi thay đồ rửa mặt xong. Tay Thế tử vẫn đặt trên m.ô.n.g Hồng Nhạn, ánh mắt lại lướt nhìn ta một cái: “Sao lại mặc đơn giản như vậy, chẳng lẽ trong Vương phủ của ta không có áo quần sao?”
Hồng Nhạn cười duyên: “Từ nhỏ nàng ta đã như vậy, bụi bặm quê mùa, từ trước đến giờ đều không mặc áo quần rực rỡ, chắc là không hợp, không có phúc khí mà.”
Ta cúi đầu chỉnh sửa trang sức trên đai lưng của Thế tử phi, “Thế tử tha tội.”
“Ngươi ngẩng đầu lên cho ta nhìn xem.”
Ta chỉ còn cách rũ mắt ngẩng mặt lên, Thế tử nhìn ta một hồi, khóe miệng nhếch lên cười: “Nữ tử sao lại không biết cách ăn mặc? Đây là lần đầu tiên ta thấy.”
Hồng Nhạn che miệng cười rộ lên, ta lại nói: “Thế tử tha tội.”
Lúc này, Thế tử phi cuối cùng cũng lên tiếng: “Phu quân, chúng ta ra đại sảnh thôi, thiếp sợ phụ vương và mẫu phi chờ lâu.”
Thế tử một tay ôm lấy eo Thế tử phi, nói: “Đi, đi.”
Ra khỏi cửa, hai đại nha hoàn chưởng sự vén rèm lên, đó chính là những tì nữ thiếp thân của Thế tử, dẫn tiểu thư và Thế tử đi vào phòng khách, còn ta và Hồng Nhạn thì ở lại dọn dẹp những thứ khác.
Hồng Nhạn tựa vào bàn bên cạnh chỉ đạo bọn thị nữ trong Vương phủ, ta cùng các nàng ta gấp chăn đệm. Hồng Nhạn chờ những người khác đều đi hết, liền nhướng mày nói với ta: “An Tĩnh, tuy ngươi còn nhỏ, nhưng rồi sẽ có ngày, chúng ta đều như nhau, giờ không biết cách ăn mặc, đến một ngày nào đó, chỉ có thể bị thưởng cho đám sai vặt.”
Ta không đáp lại lời nói của nàng ta, Hồng Nhạn cười nói: “Chúng ta cùng vào một phủ, ngươi cũng thật đáng thương, từ đầu đã bị tiểu thư chọn mất. Ta cũng thường nghĩ tới mà sợ, nếu hôm đó người được tiểu thư chọn là ta thì sao. Thì ta đã không có ngày hôm nay, chỉ có thể giống ngươi, mặc đồ quê mùa bụi bặm, không thấy được việc đời. Giờ đã đến Vương phủ rồi, mà vẫn không biết bổn phận của mình, lại còn bận rộn gấp chăn. Lời Thế tử vừa rồi đã rất rõ ràng.”
“...” Ta không trả lời. Ta là người của tiểu thư, ở đây đừng nói là Thế tử, cho dù là Vương gia cũng không thể lay chuyển lòng trung thành của ta. Khổng phu tử đã nói, cầu nhân được nhân, sao lại được oán.
Hồng Nhạn nhìn ta với ánh mắt có chút đăm chiêu: “Dù sao thì ngươi cũng hãy tự suy nghĩ cho kỹ đi. Suy nghĩ xong, có thể đến tìm ta, ta có thể dạy ngươi một vài điều. Hôm nay chúng ta đều là nha hoàn, nhưng ngày mai, ngày sau thì không chắc chắn.”
Câu nói của nàng ta khiến ta hơi tức giận, cuối cùng không nhịn được nói lại: “Đã là nha hoàn của tiểu thư, thì chúng ta đều nên nghe theo tiểu thư.”
Hồng Nhạn bộ dáng buồn cười hừ lạnh một tiếng: “Ngươi vẫn chưa hiểu sao, số phận của mình, đều phải tự mình tranh đoạt, chỉ xem ngươi có muốn hay không mà thôi.”
Ta nhíu mày, nhưng thấy Hồng Nhạn vung khăn, rồi uốn éo đi mất. Nhìn bóng dáng thon thả của nàng ta, ta không khỏi nghĩ, hóa ra Hồng Nhạn không chỉ muốn làm thiếp của Thế tử… Nhưng mặc dù Thế tử còn trống hai vị trí sườn phi, cũng không phải những người xuất thân từ nha hoàn như chúng ta có thể mơ ước được. Ta cúi đầu, tiếp tục gấp chăn, không thèm để ý đến nàng ta nữa.
Vào buổi trưa tiểu thư trở về, ta vội vàng bưng cho nàng bát canh hạt sen táo đỏ, hỏi: “Hôm nay có tốt không ạ?”
Tiểu thư ngồi xuống thở một hơi: “Cũng tốt, Vương gia và Vương phi không phải là người khó tiếp xúc.”
Ta đưa canh đến tay tiểu thư: “Đêm nay Thế tử có đến không ạ? Có cần chuẩn bị gì hay không?”
Tiểu thư mặt tái nhợt nhấp một ngụm canh, lắc đầu: “Không về, hắn đi với Hồng Nhạn rồi.” Nói xong, tiểu thư cười: “Chỉ có chúng ta thôi.”
Ta cũng cười, nhẹ nhàng hỏi: “...Còn đau sao?”
Tiểu thư lắc đầu: “Không đau nữa, nhưng mệt.”
“Nằm một chút nhé?”
Tiểu thư gật đầu.
Hầu hạ tiểu thư nằm xuống, ta lấy một tập thơ, ngồi bên giường đọc cho tiểu thư nghe, mặc dù tiểu thư mệt, nhưng tư duy của nàng lại nhanh nhạy, hai chúng ta nói qua nói lại, rất nhanh đã đến giờ ăn tối, ta phải hầu hạ nàng đi đại sảnh. Tiểu thư nói: “Ở đây quy củ khác với chúng ta, mọi người đều nói ngươi ăn mặc quá đơn giản, hôm nay đi cùng ta, Vương gia và Vương phi đều ở đây, không được để người ta cười chê. Ta có một chiếc váy hoa xanh nhạt, chưa bao giờ mặc, ngươi tìm ra tự mình mặc đi.”
“Đó là váy của tiểu thư. Nô tì còn một chiếc váy màu vàng sẫm, không bằng nô ti đổi chiếc đó.”
Tiểu thư cười nói: “Chiếc váy của ta là váy của cô nương, giờ cũng không dùng được nữa. Ngươi nhanh chóng mặc đi, cũng không phải là quần áo quá xa hoa gì cả. Chiếc váy màu vàng sẫm của ngươi, còn không bằng chiếc này đâu.”
Ta chán nản nói: “Không phải tiểu thư thích nô tỳ mặc đồ màu nhạt sao, sao lại chế nhạo nô tỳ chứ?”
Tiểu thư thở dài: “Thời nay không như trước. Đã gả cho người ta, tất nhiên không thể thoải mái như ở nhà. Mặc dù thúc mẫu không yêu thương ta, nhưng tự do mà bà ấy cho cũng không ít.”
Ta bất đắc dĩ, đành phải đổi sang chiếc váy hoa xanh nhạt của tiểu thư, tiểu thư lại lấy một chiếc trâm từ hộp trang sức đưa cho ta: “Đến đây, cái này cũng đeo lên. Cũng là lỗi của ta, trước đây không coi trọng những thứ này, ngươi cũng không để ý. Ta chỉ chăm chăm muốn cho ngươi đọc những cuốn sách hay, mà quên mất rằng ta và ngươi đều nên yêu cái đẹp.”
Ta lắc đầu, nói: “Nô tỳ không nghĩ vậy. Nô tỳ may mắn hơn Hồng Nhạn nhiều, Hồng Nhạn không biết chữ, nô tỳ biết chữ. Những quyển sách mà Hồng Nhạn chưa đọc, nô tỳ đều đã đọc qua. Cái gọi là sắc đẹp tàn phai như bụi bẩn, lý trí thì luôn như bảo vật.”
Tiểu thư nhìn ta với vẻ hài lòng. Vỗ nhẹ vào mu bàn tay ta, nhưng vẫn cài chiếc trâm ngọc lên tóc mai của ta.
Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Sáng hôm sau, ta và Hồng Nhạn cùng vào trong, hầu hạ Thế tử và Thế tử phi rửa mặt thay quần áo. Hồng Nhạn trang điểm xinh đẹp rực rỡ động lòng người, mặc chiếc váy màu hồng đào, từng bước đi nhẹ nhàng, như thể dưới chân nở ra đóa hoa rực rỡ. Ta hầu hạ Thế tử phi, Hồng Nhạn hầu hạ Thế tử, Thế tử trước mặt Thế tử phi liền có hành động thân mật với Hồng Nhạn, Hồng Nhạn kiềm chế ý tứ quyến rũ, đầy thâm tình nhìn Thế tử một cái, giúp Thế tử phi thay đồ rửa mặt xong. Tay Thế tử vẫn đặt trên m.ô.n.g Hồng Nhạn, ánh mắt lại lướt nhìn ta một cái: “Sao lại mặc đơn giản như vậy, chẳng lẽ trong Vương phủ của ta không có áo quần sao?”Hồng Nhạn cười duyên: “Từ nhỏ nàng ta đã như vậy, bụi bặm quê mùa, từ trước đến giờ đều không mặc áo quần rực rỡ, chắc là không hợp, không có phúc khí mà.”Ta cúi đầu chỉnh sửa trang sức trên đai lưng của Thế tử phi, “Thế tử tha tội.”“Ngươi ngẩng đầu lên cho ta nhìn xem.”Ta chỉ còn cách rũ mắt ngẩng mặt lên, Thế tử nhìn ta một hồi, khóe miệng nhếch lên cười: “Nữ tử sao lại không biết cách ăn mặc? Đây là lần đầu tiên ta thấy.”Hồng Nhạn che miệng cười rộ lên, ta lại nói: “Thế tử tha tội.”Lúc này, Thế tử phi cuối cùng cũng lên tiếng: “Phu quân, chúng ta ra đại sảnh thôi, thiếp sợ phụ vương và mẫu phi chờ lâu.”Thế tử một tay ôm lấy eo Thế tử phi, nói: “Đi, đi.”Ra khỏi cửa, hai đại nha hoàn chưởng sự vén rèm lên, đó chính là những tì nữ thiếp thân của Thế tử, dẫn tiểu thư và Thế tử đi vào phòng khách, còn ta và Hồng Nhạn thì ở lại dọn dẹp những thứ khác.Hồng Nhạn tựa vào bàn bên cạnh chỉ đạo bọn thị nữ trong Vương phủ, ta cùng các nàng ta gấp chăn đệm. Hồng Nhạn chờ những người khác đều đi hết, liền nhướng mày nói với ta: “An Tĩnh, tuy ngươi còn nhỏ, nhưng rồi sẽ có ngày, chúng ta đều như nhau, giờ không biết cách ăn mặc, đến một ngày nào đó, chỉ có thể bị thưởng cho đám sai vặt.”Ta không đáp lại lời nói của nàng ta, Hồng Nhạn cười nói: “Chúng ta cùng vào một phủ, ngươi cũng thật đáng thương, từ đầu đã bị tiểu thư chọn mất. Ta cũng thường nghĩ tới mà sợ, nếu hôm đó người được tiểu thư chọn là ta thì sao. Thì ta đã không có ngày hôm nay, chỉ có thể giống ngươi, mặc đồ quê mùa bụi bặm, không thấy được việc đời. Giờ đã đến Vương phủ rồi, mà vẫn không biết bổn phận của mình, lại còn bận rộn gấp chăn. Lời Thế tử vừa rồi đã rất rõ ràng.”“...” Ta không trả lời. Ta là người của tiểu thư, ở đây đừng nói là Thế tử, cho dù là Vương gia cũng không thể lay chuyển lòng trung thành của ta. Khổng phu tử đã nói, cầu nhân được nhân, sao lại được oán.Hồng Nhạn nhìn ta với ánh mắt có chút đăm chiêu: “Dù sao thì ngươi cũng hãy tự suy nghĩ cho kỹ đi. Suy nghĩ xong, có thể đến tìm ta, ta có thể dạy ngươi một vài điều. Hôm nay chúng ta đều là nha hoàn, nhưng ngày mai, ngày sau thì không chắc chắn.”Câu nói của nàng ta khiến ta hơi tức giận, cuối cùng không nhịn được nói lại: “Đã là nha hoàn của tiểu thư, thì chúng ta đều nên nghe theo tiểu thư.”Hồng Nhạn bộ dáng buồn cười hừ lạnh một tiếng: “Ngươi vẫn chưa hiểu sao, số phận của mình, đều phải tự mình tranh đoạt, chỉ xem ngươi có muốn hay không mà thôi.”Ta nhíu mày, nhưng thấy Hồng Nhạn vung khăn, rồi uốn éo đi mất. Nhìn bóng dáng thon thả của nàng ta, ta không khỏi nghĩ, hóa ra Hồng Nhạn không chỉ muốn làm thiếp của Thế tử… Nhưng mặc dù Thế tử còn trống hai vị trí sườn phi, cũng không phải những người xuất thân từ nha hoàn như chúng ta có thể mơ ước được. Ta cúi đầu, tiếp tục gấp chăn, không thèm để ý đến nàng ta nữa.Vào buổi trưa tiểu thư trở về, ta vội vàng bưng cho nàng bát canh hạt sen táo đỏ, hỏi: “Hôm nay có tốt không ạ?”Tiểu thư ngồi xuống thở một hơi: “Cũng tốt, Vương gia và Vương phi không phải là người khó tiếp xúc.”Ta đưa canh đến tay tiểu thư: “Đêm nay Thế tử có đến không ạ? Có cần chuẩn bị gì hay không?”Tiểu thư mặt tái nhợt nhấp một ngụm canh, lắc đầu: “Không về, hắn đi với Hồng Nhạn rồi.” Nói xong, tiểu thư cười: “Chỉ có chúng ta thôi.”Ta cũng cười, nhẹ nhàng hỏi: “...Còn đau sao?”Tiểu thư lắc đầu: “Không đau nữa, nhưng mệt.”“Nằm một chút nhé?”Tiểu thư gật đầu.Hầu hạ tiểu thư nằm xuống, ta lấy một tập thơ, ngồi bên giường đọc cho tiểu thư nghe, mặc dù tiểu thư mệt, nhưng tư duy của nàng lại nhanh nhạy, hai chúng ta nói qua nói lại, rất nhanh đã đến giờ ăn tối, ta phải hầu hạ nàng đi đại sảnh. Tiểu thư nói: “Ở đây quy củ khác với chúng ta, mọi người đều nói ngươi ăn mặc quá đơn giản, hôm nay đi cùng ta, Vương gia và Vương phi đều ở đây, không được để người ta cười chê. Ta có một chiếc váy hoa xanh nhạt, chưa bao giờ mặc, ngươi tìm ra tự mình mặc đi.”“Đó là váy của tiểu thư. Nô tì còn một chiếc váy màu vàng sẫm, không bằng nô ti đổi chiếc đó.”Tiểu thư cười nói: “Chiếc váy của ta là váy của cô nương, giờ cũng không dùng được nữa. Ngươi nhanh chóng mặc đi, cũng không phải là quần áo quá xa hoa gì cả. Chiếc váy màu vàng sẫm của ngươi, còn không bằng chiếc này đâu.”Ta chán nản nói: “Không phải tiểu thư thích nô tỳ mặc đồ màu nhạt sao, sao lại chế nhạo nô tỳ chứ?”Tiểu thư thở dài: “Thời nay không như trước. Đã gả cho người ta, tất nhiên không thể thoải mái như ở nhà. Mặc dù thúc mẫu không yêu thương ta, nhưng tự do mà bà ấy cho cũng không ít.”Ta bất đắc dĩ, đành phải đổi sang chiếc váy hoa xanh nhạt của tiểu thư, tiểu thư lại lấy một chiếc trâm từ hộp trang sức đưa cho ta: “Đến đây, cái này cũng đeo lên. Cũng là lỗi của ta, trước đây không coi trọng những thứ này, ngươi cũng không để ý. Ta chỉ chăm chăm muốn cho ngươi đọc những cuốn sách hay, mà quên mất rằng ta và ngươi đều nên yêu cái đẹp.”Ta lắc đầu, nói: “Nô tỳ không nghĩ vậy. Nô tỳ may mắn hơn Hồng Nhạn nhiều, Hồng Nhạn không biết chữ, nô tỳ biết chữ. Những quyển sách mà Hồng Nhạn chưa đọc, nô tỳ đều đã đọc qua. Cái gọi là sắc đẹp tàn phai như bụi bẩn, lý trí thì luôn như bảo vật.”Tiểu thư nhìn ta với vẻ hài lòng. Vỗ nhẹ vào mu bàn tay ta, nhưng vẫn cài chiếc trâm ngọc lên tóc mai của ta.