Còn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến…

Chương 17: Chương 17

Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Thời gian cứ như thế trôi qua, tiểu thư cũng sắp đến ngày sinh. Ngày hôm đó, tiểu thư nằm nghỉ trên giường, ta đang cắt trái cây cho nàng ăn, thì nghe bên ngoài có nha hoàn gõ cửa “cốc cốc”, ở ngoài phòng lớn tiếng nói: “Không ổn rồi! Thế tử phi! Hồng di nương gặp chuyện rồi…!” Tiểu thư giật mình, vội gọi ta đi hỏi, ta buông công việc trong tay, đi ra mở cửa, không nhịn được quát: “Thế tử phi đang dưỡng thai, ai cho ngươi ở đây lớn tiếng như vậy?”Nha hoàn thấy cũng không biết phải làm sao, liền khóc òa lên: “Cầu xin Thế tử phi cứu Hồng di nương…”“An Tĩnh, để nàng ta vào nói.”Ta đành mở cửa, dẫn nha hoàn kia đến quỳ trước mặt tiểu thư.Chỉ nghe nha hoàn khóc lóc: “Thế tử ở bên ngoài nuôi một ngoại thất, Hồng di nương mấy lần khẩn cầu Thế tử gia không được, tâm sinh uất ức, bị ngã bệnh nặng, bên dưới chảy m.á.u không ngừng, đã được đại phu xem qua, mới biết đã sinh non, cũng không biết nam hay nữ… Vương phi đã biết chuyện này, nói là phải phạt Hồng di nương…”Ta hỏi: “Có phải Vương phi bảo ngươi thông báo cho Thế tử phi, bảo Thế tử phi đến đó không?”Nha hoàn lắc đầu: “Không phải… là Hồng di nương bảo ta đến.”Ta tức giận: “Vậy ngươi đến làm gì? Ngươi không biết Thế tử phi đang dưỡng thai sao? Còn không mau đi đi!”Tiểu thư ở trên giường thở dài, nâng người dậy nói: “An Tĩnh… Quên đi… Trước đây Hồng Nhạn được nâng lên làm thiếp, ta đã định phái cho Hồng Nhạn một nha hoàn, nhưng nàng ta nói nàng ta đã có người, là do chính nàng ta lựa chọn, vốn là nha đầu nhóm lửa trong phòng bếp Vương phủ, có lẽ chính là nha đầu này. Cũng là ta dung túng, thật không có quy củ.”Ta vội vàng tiến lên đỡ Thế tử phi: “Người cũng đừng để làm động đến thai khí.”Tiểu thư cười khổ: “Quả thực là do ta không chu toàn. Không biết Thế tử có ngoại thất, đó là một thiếu sót; lại không biết Hồng Nhạn đang mang thai, đó là một thiếu sót khác. Thực sự là lỗi của ta. Vương phi không cho người đến báo cho ta, đó là thương hại ta, nhưng ta không thể làm ngơ như không thấy, có tai lại giả vờ điếc. Hiện giờ đã biết rồi, ta nhất định phải đi thỉnh tội với Vương phi.”Ta khuyên: “Tiểu thư, người đang mang thai…”Tiểu thư lắc đầu: “Nằm thì cũng vậy, không bằng để ta đi dạo một chút…”Ta đành phải cẩn thận đỡ tiểu thư xuống giường, quay sang nha hoàn đang quỳ khóc: “Còn không dẫn đường?”“... Vâng! Vâng!”Vừa ra khỏi cửa, một đám bà tử liền tiến lên muốn ngăn lại, nhưng không thể cản được quyết tâm của tiểu thư. Cuối cùng, ta vẫn đỡ tiểu thư đi chậm rãi đến đại sảnh, đẩy cửa vào, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng nói, Vương phi dường như đang tức giận, đang lớn tiếng trách mắng Hồng Nhạn không lo đến đại cục, tội làm mất con, tội lỗi không thể tha thứ. Đưa mắt nhìn kỹ lại, chỉ thấy Vương phi ngồi trên ghế cao, mặt đầy giận dữ, vài bà lão đang giữ Hồng Nhạn, Hồng Nhạn rưng rưng nước mắt, nhưng không nói gì.“Ôi! Mẫn nhi, sao con lại đến đây?” Vương phi thấy ta đỡ Thế tử phi đến gần, nét giận trên mặt cũng dịu đi, vội vàng gọi nha hoàn đến giúp đỡ, tiểu thư bước tới định quỳ, Vương phi gấp gáp nói: “Nhanh đỡ dậy, thân thể con bây giờ sao có thể quỳ?”“Hồng Nhạn là nha hoàn hồi môn của thiếp thân, việc nàng ta mang thai thiếp thân không biết trước, là lỗi của thiếp thân, đặc biệt thỉnh tội với Vương phi.” Tiểu thư nói với vẻ hối lỗi.“Aiz! Con đang mang thai, ta cũng đã bảo người trong viện không được nói những chuyện vặt vãnh để con phân tâm, con làm sao mà biết được? Nhanh đứng dậy.” Vương phi gấp gáp nói. Tiểu thư mới được đỡ dậy, “Mẫn nhi, đến ngồi cùng ta.”“Vâng ạ.”Ta đỡ nàng đến ghế ngồi cùng Vương phi, lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng người, hóa ra là Thế tử vội vã chạy đến, vừa thấy mọi người trong sảnh, hắn không quan tâm đến Hồng Nhạn, mà đi thẳng về phía Vương phi, ngồi xuống bên kia ghế, Thế tử cười hỏi: “Mẫu thân, trận trượng lớn như thế, là sao vậy ạ?”Vương phi nhìn Thế tử, trên mặt không hề có chút trách móc, chỉ nói: “Aiz, Hồng Nhạn đã sảy thai, con xem, aiz!” Trong giọng điệu tràn đầy ý tiếc hận.Thế tử ngồi trên ghế, nâng cằm hỏi Hồng Nhạn: “Nàng đã mang thai, sao không nói cho ta biết?”Hồng Nhạn buồn bã rơi lệ: “Trái tim của chàng không ở đây, nói thì thế nào, không nói thì lại làm sao.”Chưa dứt lời, Vương phi đã nổi giận: “Còn ra thể thống gì chứ! Ngươi đã mang thai mà còn tự phụ, giờ lại mất con, Vương phủ này cần ngươi làm gì?! Hôm nay Thế tử phi đang mang thai, ta sẽ làm chủ cho nàng ta, ngươi vừa đố kỵ với ngoại thất lại còn so sánh, không bằng ngươi cứ đi làm ngoại thất này đi thôi, từ nay về sau Vương phủ này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!”Ánh mắt cầu khẩn của Hồng Nhạn hướng về phía Thế tử, nhưng hắn vẫn thờ ơ không cầu tinh cho nàng ta, ta bỗng cảm thấy không ổn, “Tiểu thư! Tiểu thư!!”

Thời gian cứ như thế trôi qua, tiểu thư cũng sắp đến ngày sinh. Ngày hôm đó, tiểu thư nằm nghỉ trên giường, ta đang cắt trái cây cho nàng ăn, thì nghe bên ngoài có nha hoàn gõ cửa “cốc cốc”, ở ngoài phòng lớn tiếng nói: “Không ổn rồi! Thế tử phi! Hồng di nương gặp chuyện rồi…!” Tiểu thư giật mình, vội gọi ta đi hỏi, ta buông công việc trong tay, đi ra mở cửa, không nhịn được quát: “Thế tử phi đang dưỡng thai, ai cho ngươi ở đây lớn tiếng như vậy?”

Nha hoàn thấy cũng không biết phải làm sao, liền khóc òa lên: “Cầu xin Thế tử phi cứu Hồng di nương…”

“An Tĩnh, để nàng ta vào nói.”

Ta đành mở cửa, dẫn nha hoàn kia đến quỳ trước mặt tiểu thư.

Chỉ nghe nha hoàn khóc lóc: “Thế tử ở bên ngoài nuôi một ngoại thất, Hồng di nương mấy lần khẩn cầu Thế tử gia không được, tâm sinh uất ức, bị ngã bệnh nặng, bên dưới chảy m.á.u không ngừng, đã được đại phu xem qua, mới biết đã sinh non, cũng không biết nam hay nữ… Vương phi đã biết chuyện này, nói là phải phạt Hồng di nương…”

Ta hỏi: “Có phải Vương phi bảo ngươi thông báo cho Thế tử phi, bảo Thế tử phi đến đó không?”

Nha hoàn lắc đầu: “Không phải… là Hồng di nương bảo ta đến.”

Ta tức giận: “Vậy ngươi đến làm gì? Ngươi không biết Thế tử phi đang dưỡng thai sao? Còn không mau đi đi!”

Tiểu thư ở trên giường thở dài, nâng người dậy nói: “An Tĩnh… Quên đi… Trước đây Hồng Nhạn được nâng lên làm thiếp, ta đã định phái cho Hồng Nhạn một nha hoàn, nhưng nàng ta nói nàng ta đã có người, là do chính nàng ta lựa chọn, vốn là nha đầu nhóm lửa trong phòng bếp Vương phủ, có lẽ chính là nha đầu này. Cũng là ta dung túng, thật không có quy củ.”

Ta vội vàng tiến lên đỡ Thế tử phi: “Người cũng đừng để làm động đến thai khí.”

Tiểu thư cười khổ: “Quả thực là do ta không chu toàn. Không biết Thế tử có ngoại thất, đó là một thiếu sót; lại không biết Hồng Nhạn đang mang thai, đó là một thiếu sót khác. Thực sự là lỗi của ta. Vương phi không cho người đến báo cho ta, đó là thương hại ta, nhưng ta không thể làm ngơ như không thấy, có tai lại giả vờ điếc. Hiện giờ đã biết rồi, ta nhất định phải đi thỉnh tội với Vương phi.”

Ta khuyên: “Tiểu thư, người đang mang thai…”

Tiểu thư lắc đầu: “Nằm thì cũng vậy, không bằng để ta đi dạo một chút…”

Ta đành phải cẩn thận đỡ tiểu thư xuống giường, quay sang nha hoàn đang quỳ khóc: “Còn không dẫn đường?”

“... Vâng! Vâng!”

Vừa ra khỏi cửa, một đám bà tử liền tiến lên muốn ngăn lại, nhưng không thể cản được quyết tâm của tiểu thư. Cuối cùng, ta vẫn đỡ tiểu thư đi chậm rãi đến đại sảnh, đẩy cửa vào, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng nói, Vương phi dường như đang tức giận, đang lớn tiếng trách mắng Hồng Nhạn không lo đến đại cục, tội làm mất con, tội lỗi không thể tha thứ. Đưa mắt nhìn kỹ lại, chỉ thấy Vương phi ngồi trên ghế cao, mặt đầy giận dữ, vài bà lão đang giữ Hồng Nhạn, Hồng Nhạn rưng rưng nước mắt, nhưng không nói gì.

“Ôi! Mẫn nhi, sao con lại đến đây?” Vương phi thấy ta đỡ Thế tử phi đến gần, nét giận trên mặt cũng dịu đi, vội vàng gọi nha hoàn đến giúp đỡ, tiểu thư bước tới định quỳ, Vương phi gấp gáp nói: “Nhanh đỡ dậy, thân thể con bây giờ sao có thể quỳ?”

“Hồng Nhạn là nha hoàn hồi môn của thiếp thân, việc nàng ta mang thai thiếp thân không biết trước, là lỗi của thiếp thân, đặc biệt thỉnh tội với Vương phi.” Tiểu thư nói với vẻ hối lỗi.

“Aiz! Con đang mang thai, ta cũng đã bảo người trong viện không được nói những chuyện vặt vãnh để con phân tâm, con làm sao mà biết được? Nhanh đứng dậy.” Vương phi gấp gáp nói. Tiểu thư mới được đỡ dậy, “Mẫn nhi, đến ngồi cùng ta.”

“Vâng ạ.”

Ta đỡ nàng đến ghế ngồi cùng Vương phi, lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng người, hóa ra là Thế tử vội vã chạy đến, vừa thấy mọi người trong sảnh, hắn không quan tâm đến Hồng Nhạn, mà đi thẳng về phía Vương phi, ngồi xuống bên kia ghế, Thế tử cười hỏi: “Mẫu thân, trận trượng lớn như thế, là sao vậy ạ?”

Vương phi nhìn Thế tử, trên mặt không hề có chút trách móc, chỉ nói: “Aiz, Hồng Nhạn đã sảy thai, con xem, aiz!” Trong giọng điệu tràn đầy ý tiếc hận.

Thế tử ngồi trên ghế, nâng cằm hỏi Hồng Nhạn: “Nàng đã mang thai, sao không nói cho ta biết?”

Hồng Nhạn buồn bã rơi lệ: “Trái tim của chàng không ở đây, nói thì thế nào, không nói thì lại làm sao.”

Chưa dứt lời, Vương phi đã nổi giận: “Còn ra thể thống gì chứ! Ngươi đã mang thai mà còn tự phụ, giờ lại mất con, Vương phủ này cần ngươi làm gì?! Hôm nay Thế tử phi đang mang thai, ta sẽ làm chủ cho nàng ta, ngươi vừa đố kỵ với ngoại thất lại còn so sánh, không bằng ngươi cứ đi làm ngoại thất này đi thôi, từ nay về sau Vương phủ này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!”

Ánh mắt cầu khẩn của Hồng Nhạn hướng về phía Thế tử, nhưng hắn vẫn thờ ơ không cầu tinh cho nàng ta, ta bỗng cảm thấy không ổn, “Tiểu thư! Tiểu thư!!”

Mệnh Nha Hoàn - Dương Quan Đại ĐạoTác giả: Dương Quan Đại ĐạoCòn nhớ nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ, lần đầu tiên bước vào Trấn Quốc Hầu phủ… Lúc đó, gia đình ta vừa trải qua nạn châu chấu không lâu, phụ mẫu cũng vừa bán ta đi. Trong ký ức, xung quanh đều là những xác người c.h.ế.t đói, dân chúng khổ sở, khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, bởi vậy khi ta theo nhân nha bà* bước vào cửa nhà cao cao quyền quý giàu có kia, vượt qua cánh cửa sơn đỏ thật dày, hồi tưởng lại, luôn có cảm giác không thực. *nhân nha bà: bà môi giới bán nô lệ. Lúc đó, ta không biết rằng, phủ đệ đại trạch bạch ngọc vàng ròng này, chính là Hầu phủ do hoàng thượng ban sắc chỉ xây dựng. Cùng với ta có hai đứa bé gái, đều được nhân nha bà sửa soạn sạch sẽ, buộc tóc bằng dây đỏ nhỏ, mặc áo vải màu xám sạch sẽ, bốn người chúng ta đi qua những hành lang gấp khúc và cửa phụ, đến một đại điện rộng rãi sáng sủa. Nhân nha bà cười nói với vị phụ nhân quần áo đẹp đẽ quý giá ngồi ở chủ vị, khom người cung kính nói: “Lần trước phu nhân ngài có nói với ta, nói tiểu nha đầu đưa đến… Thời gian cứ như thế trôi qua, tiểu thư cũng sắp đến ngày sinh. Ngày hôm đó, tiểu thư nằm nghỉ trên giường, ta đang cắt trái cây cho nàng ăn, thì nghe bên ngoài có nha hoàn gõ cửa “cốc cốc”, ở ngoài phòng lớn tiếng nói: “Không ổn rồi! Thế tử phi! Hồng di nương gặp chuyện rồi…!” Tiểu thư giật mình, vội gọi ta đi hỏi, ta buông công việc trong tay, đi ra mở cửa, không nhịn được quát: “Thế tử phi đang dưỡng thai, ai cho ngươi ở đây lớn tiếng như vậy?”Nha hoàn thấy cũng không biết phải làm sao, liền khóc òa lên: “Cầu xin Thế tử phi cứu Hồng di nương…”“An Tĩnh, để nàng ta vào nói.”Ta đành mở cửa, dẫn nha hoàn kia đến quỳ trước mặt tiểu thư.Chỉ nghe nha hoàn khóc lóc: “Thế tử ở bên ngoài nuôi một ngoại thất, Hồng di nương mấy lần khẩn cầu Thế tử gia không được, tâm sinh uất ức, bị ngã bệnh nặng, bên dưới chảy m.á.u không ngừng, đã được đại phu xem qua, mới biết đã sinh non, cũng không biết nam hay nữ… Vương phi đã biết chuyện này, nói là phải phạt Hồng di nương…”Ta hỏi: “Có phải Vương phi bảo ngươi thông báo cho Thế tử phi, bảo Thế tử phi đến đó không?”Nha hoàn lắc đầu: “Không phải… là Hồng di nương bảo ta đến.”Ta tức giận: “Vậy ngươi đến làm gì? Ngươi không biết Thế tử phi đang dưỡng thai sao? Còn không mau đi đi!”Tiểu thư ở trên giường thở dài, nâng người dậy nói: “An Tĩnh… Quên đi… Trước đây Hồng Nhạn được nâng lên làm thiếp, ta đã định phái cho Hồng Nhạn một nha hoàn, nhưng nàng ta nói nàng ta đã có người, là do chính nàng ta lựa chọn, vốn là nha đầu nhóm lửa trong phòng bếp Vương phủ, có lẽ chính là nha đầu này. Cũng là ta dung túng, thật không có quy củ.”Ta vội vàng tiến lên đỡ Thế tử phi: “Người cũng đừng để làm động đến thai khí.”Tiểu thư cười khổ: “Quả thực là do ta không chu toàn. Không biết Thế tử có ngoại thất, đó là một thiếu sót; lại không biết Hồng Nhạn đang mang thai, đó là một thiếu sót khác. Thực sự là lỗi của ta. Vương phi không cho người đến báo cho ta, đó là thương hại ta, nhưng ta không thể làm ngơ như không thấy, có tai lại giả vờ điếc. Hiện giờ đã biết rồi, ta nhất định phải đi thỉnh tội với Vương phi.”Ta khuyên: “Tiểu thư, người đang mang thai…”Tiểu thư lắc đầu: “Nằm thì cũng vậy, không bằng để ta đi dạo một chút…”Ta đành phải cẩn thận đỡ tiểu thư xuống giường, quay sang nha hoàn đang quỳ khóc: “Còn không dẫn đường?”“... Vâng! Vâng!”Vừa ra khỏi cửa, một đám bà tử liền tiến lên muốn ngăn lại, nhưng không thể cản được quyết tâm của tiểu thư. Cuối cùng, ta vẫn đỡ tiểu thư đi chậm rãi đến đại sảnh, đẩy cửa vào, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng nói, Vương phi dường như đang tức giận, đang lớn tiếng trách mắng Hồng Nhạn không lo đến đại cục, tội làm mất con, tội lỗi không thể tha thứ. Đưa mắt nhìn kỹ lại, chỉ thấy Vương phi ngồi trên ghế cao, mặt đầy giận dữ, vài bà lão đang giữ Hồng Nhạn, Hồng Nhạn rưng rưng nước mắt, nhưng không nói gì.“Ôi! Mẫn nhi, sao con lại đến đây?” Vương phi thấy ta đỡ Thế tử phi đến gần, nét giận trên mặt cũng dịu đi, vội vàng gọi nha hoàn đến giúp đỡ, tiểu thư bước tới định quỳ, Vương phi gấp gáp nói: “Nhanh đỡ dậy, thân thể con bây giờ sao có thể quỳ?”“Hồng Nhạn là nha hoàn hồi môn của thiếp thân, việc nàng ta mang thai thiếp thân không biết trước, là lỗi của thiếp thân, đặc biệt thỉnh tội với Vương phi.” Tiểu thư nói với vẻ hối lỗi.“Aiz! Con đang mang thai, ta cũng đã bảo người trong viện không được nói những chuyện vặt vãnh để con phân tâm, con làm sao mà biết được? Nhanh đứng dậy.” Vương phi gấp gáp nói. Tiểu thư mới được đỡ dậy, “Mẫn nhi, đến ngồi cùng ta.”“Vâng ạ.”Ta đỡ nàng đến ghế ngồi cùng Vương phi, lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng người, hóa ra là Thế tử vội vã chạy đến, vừa thấy mọi người trong sảnh, hắn không quan tâm đến Hồng Nhạn, mà đi thẳng về phía Vương phi, ngồi xuống bên kia ghế, Thế tử cười hỏi: “Mẫu thân, trận trượng lớn như thế, là sao vậy ạ?”Vương phi nhìn Thế tử, trên mặt không hề có chút trách móc, chỉ nói: “Aiz, Hồng Nhạn đã sảy thai, con xem, aiz!” Trong giọng điệu tràn đầy ý tiếc hận.Thế tử ngồi trên ghế, nâng cằm hỏi Hồng Nhạn: “Nàng đã mang thai, sao không nói cho ta biết?”Hồng Nhạn buồn bã rơi lệ: “Trái tim của chàng không ở đây, nói thì thế nào, không nói thì lại làm sao.”Chưa dứt lời, Vương phi đã nổi giận: “Còn ra thể thống gì chứ! Ngươi đã mang thai mà còn tự phụ, giờ lại mất con, Vương phủ này cần ngươi làm gì?! Hôm nay Thế tử phi đang mang thai, ta sẽ làm chủ cho nàng ta, ngươi vừa đố kỵ với ngoại thất lại còn so sánh, không bằng ngươi cứ đi làm ngoại thất này đi thôi, từ nay về sau Vương phủ này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!”Ánh mắt cầu khẩn của Hồng Nhạn hướng về phía Thế tử, nhưng hắn vẫn thờ ơ không cầu tinh cho nàng ta, ta bỗng cảm thấy không ổn, “Tiểu thư! Tiểu thư!!”

Chương 17: Chương 17