Tác giả:

“Thiếu gia nhà chúng tôi đã thành người thực vật, vậy mà Lộc gia các người đã muốn hủy hôn rồi sao?” Quản gia già Mộ gia chống chiếc gậy gỗ mun, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những người nhà họ Lộc đang run rẩy trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lộc Trữ Hạc, hỏi: “Hay các người nghĩ Mộ gia chúng tôi dễ bắt nạt?” Chiếc gậy nặng nề gõ xuống, sàn nhà đá cẩm thạch vang lên tiếng “bụp” trầm đục. “Trong vòng nửa tháng, một là giao ra cô dâu, hai là...” Quản gia già dừng lại một chút rồi nhàn nhạt nói, “... Lộc gia sẽ bốc hơi khỏi giới thương trường Hồng Kông.” Nói xong, ông ta bước ra khỏi nhà họ Lộc và rời đi. Lộc Trữ Hạc trán rịn mồ hôi lạnh, thấp thỏm không yên đi đi lại lại. Mộ gia và Lộc gia đã đính ước từ nhiều năm trước, khi ấy Mộ gia ở Hồng Kông đã là thế gia quý tộc bậc nhất, nhưng không ngờ năm ngoái thiếu gia trưởng Mộ gia lại gặp tai nạn. Nghe nói đã trở thành người thực vật. Có lẽ cả đời này cũng sẽ không tỉnh lại. “Bố!” Lộc Uyển Dư từ góc cầu thang chạy xuống,…

Chương 7: Chương 7

Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh NữaTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô Thị, Truyện Nữ Cường“Thiếu gia nhà chúng tôi đã thành người thực vật, vậy mà Lộc gia các người đã muốn hủy hôn rồi sao?” Quản gia già Mộ gia chống chiếc gậy gỗ mun, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những người nhà họ Lộc đang run rẩy trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lộc Trữ Hạc, hỏi: “Hay các người nghĩ Mộ gia chúng tôi dễ bắt nạt?” Chiếc gậy nặng nề gõ xuống, sàn nhà đá cẩm thạch vang lên tiếng “bụp” trầm đục. “Trong vòng nửa tháng, một là giao ra cô dâu, hai là...” Quản gia già dừng lại một chút rồi nhàn nhạt nói, “... Lộc gia sẽ bốc hơi khỏi giới thương trường Hồng Kông.” Nói xong, ông ta bước ra khỏi nhà họ Lộc và rời đi. Lộc Trữ Hạc trán rịn mồ hôi lạnh, thấp thỏm không yên đi đi lại lại. Mộ gia và Lộc gia đã đính ước từ nhiều năm trước, khi ấy Mộ gia ở Hồng Kông đã là thế gia quý tộc bậc nhất, nhưng không ngờ năm ngoái thiếu gia trưởng Mộ gia lại gặp tai nạn. Nghe nói đã trở thành người thực vật. Có lẽ cả đời này cũng sẽ không tỉnh lại. “Bố!” Lộc Uyển Dư từ góc cầu thang chạy xuống,… Ngày hôm nay trôi qua, chỉ còn 10 ngày nữa là sang tháng sau.Lộc Chi Huyên cảm nhận những ngày tháng đang trôi đi, tâm trạng cô dần trở nên bình lặng.Mấy ngày nay liên tục nhận được tin nhắn từ Lộc Trữ Hạc chuyển tài sản sang tên mình, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.Nhờ việc thay thế kết hôn, cô mới có thể lấy lại những thứ thuộc về mình.Thế là đáng rồi.Hai ngày nữa là ngày giỗ của mẹ, cô chuẩn bị hôm nay đi nghĩa trang thắp hương.Cô đặc biệt tìm chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà bà ngoại tặng cô.Chiếc vòng ngọc toàn thân màu xanh biếc, chất ngọc cực tốt, là do bà ngoại tự tay đeo lên cổ tay cô trước lúc lâm chung, nói là để lại một kỷ vật.Lúc sinh thời mẹ cô thích nhất nhìn cô đeo nó.Lộc Chi Huyên từ khúc cua cầu thang tầng hai bước xuống, đầu ngón tay vô thức nhẹ nhàng vuốt v3 cổ tay, cô rất ít khi đeo nó ra ngoài, sợ bị sứt mẻ hay va chạm.Dưới lầu vọng lên một tràng cười nói.Lộc Uyển Dư được đám người hầu vây quanh, đang đắc ý khoe chiếc vòng cổ kim cương mà cô ta gọi là do Nhị thiếu gia Cố gia tặng, dưới ánh đèn, viên đá chủ lấp lánh rực rỡ, trông có vẻ giá trị không nhỏ."Chị ơi!"Lộc Uyển Dư ngẩng đầu nhìn thấy cô, mắt sáng lên, xách vạt váy nhanh nhẹn lên lầu: "Sao chị không xuống dưới chơi ạ? Mọi người đều đang khen Cố thiếu có mắt nhìn người đấy."Cô ta cố tình lắc lắc chiếc vòng cổ.Nó đã được cô ta khoe khoang mấy ngày rồi.Bất kể là thứ gì, Lộc Uyển Dư đều muốn cướp đoạt.Đặc biệt là đồ trang sức trên người cô."Buông ra."Giọng Lộc Chi Huyên lạnh xuống.Lộc Uyển Dư không những không buông tay, trái lại còn tiến thêm một bước.Cô ta siết chặt cổ tay Lộc Chi Huyên, đầu ngón tay cố tình dùng sức cào mạnh lên chiếc vòng: "Sao lại keo kiệt thế? Dù sao thì tôi cũng sẽ không cướp của chị."Miệng thì nói không cướp, nhưng động tác lại chẳng dừng lại.Lộc Chi Huyên cảm thấy cổ tay mình hơi đau, đối phương dùng sức quá mạnh khiến chiếc vòng bị tuột ra.Trong lúc giằng co, không ngờ tay Lộc Uyển Dư lại trượt.Rắc——Một tiếng vỡ rõ ràng và giòn tan.Chuyển ngử bởi team Tuế TuếNhận ra chuyện gì đang xảy ra, đồng tử Lộc Chi Huyên đột nhiên co rút lại.Chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà cô không nỡ đeo ra ngoài, cứ thế bị Lộc Uyển Dư làm gãy thành mấy mảnh, rơi mạnh xuống nền đá cẩm thạch, ngọc vụn văng tung tóe.Thời gian như ngừng lại một giây.

Ngày hôm nay trôi qua, chỉ còn 10 ngày nữa là sang tháng sau.

Lộc Chi Huyên cảm nhận những ngày tháng đang trôi đi, tâm trạng cô dần trở nên bình lặng.

Mấy ngày nay liên tục nhận được tin nhắn từ Lộc Trữ Hạc chuyển tài sản sang tên mình, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhờ việc thay thế kết hôn, cô mới có thể lấy lại những thứ thuộc về mình.

Thế là đáng rồi.

Hai ngày nữa là ngày giỗ của mẹ, cô chuẩn bị hôm nay đi nghĩa trang thắp hương.

Cô đặc biệt tìm chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà bà ngoại tặng cô.

Chiếc vòng ngọc toàn thân màu xanh biếc, chất ngọc cực tốt, là do bà ngoại tự tay đeo lên cổ tay cô trước lúc lâm chung, nói là để lại một kỷ vật.

Lúc sinh thời mẹ cô thích nhất nhìn cô đeo nó.

Lộc Chi Huyên từ khúc cua cầu thang tầng hai bước xuống, đầu ngón tay vô thức nhẹ nhàng vuốt v3 cổ tay, cô rất ít khi đeo nó ra ngoài, sợ bị sứt mẻ hay va chạm.

Dưới lầu vọng lên một tràng cười nói.

Lộc Uyển Dư được đám người hầu vây quanh, đang đắc ý khoe chiếc vòng cổ kim cương mà cô ta gọi là do Nhị thiếu gia Cố gia tặng, dưới ánh đèn, viên đá chủ lấp lánh rực rỡ, trông có vẻ giá trị không nhỏ.

"Chị ơi!"

Lộc Uyển Dư ngẩng đầu nhìn thấy cô, mắt sáng lên, xách vạt váy nhanh nhẹn lên lầu: "Sao chị không xuống dưới chơi ạ? Mọi người đều đang khen Cố thiếu có mắt nhìn người đấy."

Cô ta cố tình lắc lắc chiếc vòng cổ.

Nó đã được cô ta khoe khoang mấy ngày rồi.

Bất kể là thứ gì, Lộc Uyển Dư đều muốn cướp đoạt.

Đặc biệt là đồ trang sức trên người cô.

"Buông ra."

Giọng Lộc Chi Huyên lạnh xuống.

Lộc Uyển Dư không những không buông tay, trái lại còn tiến thêm một bước.

Cô ta siết chặt cổ tay Lộc Chi Huyên, đầu ngón tay cố tình dùng sức cào mạnh lên chiếc vòng: "Sao lại keo kiệt thế? Dù sao thì tôi cũng sẽ không cướp của chị."

Miệng thì nói không cướp, nhưng động tác lại chẳng dừng lại.

Lộc Chi Huyên cảm thấy cổ tay mình hơi đau, đối phương dùng sức quá mạnh khiến chiếc vòng bị tuột ra.

Trong lúc giằng co, không ngờ tay Lộc Uyển Dư lại trượt.

Rắc——

Một tiếng vỡ rõ ràng và giòn tan.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đồng tử Lộc Chi Huyên đột nhiên co rút lại.

Chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà cô không nỡ đeo ra ngoài, cứ thế bị Lộc Uyển Dư làm gãy thành mấy mảnh, rơi mạnh xuống nền đá cẩm thạch, ngọc vụn văng tung tóe.

Thời gian như ngừng lại một giây.

Người Đặc Biệt Không Còn Là Anh NữaTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô Thị, Truyện Nữ Cường“Thiếu gia nhà chúng tôi đã thành người thực vật, vậy mà Lộc gia các người đã muốn hủy hôn rồi sao?” Quản gia già Mộ gia chống chiếc gậy gỗ mun, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những người nhà họ Lộc đang run rẩy trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lộc Trữ Hạc, hỏi: “Hay các người nghĩ Mộ gia chúng tôi dễ bắt nạt?” Chiếc gậy nặng nề gõ xuống, sàn nhà đá cẩm thạch vang lên tiếng “bụp” trầm đục. “Trong vòng nửa tháng, một là giao ra cô dâu, hai là...” Quản gia già dừng lại một chút rồi nhàn nhạt nói, “... Lộc gia sẽ bốc hơi khỏi giới thương trường Hồng Kông.” Nói xong, ông ta bước ra khỏi nhà họ Lộc và rời đi. Lộc Trữ Hạc trán rịn mồ hôi lạnh, thấp thỏm không yên đi đi lại lại. Mộ gia và Lộc gia đã đính ước từ nhiều năm trước, khi ấy Mộ gia ở Hồng Kông đã là thế gia quý tộc bậc nhất, nhưng không ngờ năm ngoái thiếu gia trưởng Mộ gia lại gặp tai nạn. Nghe nói đã trở thành người thực vật. Có lẽ cả đời này cũng sẽ không tỉnh lại. “Bố!” Lộc Uyển Dư từ góc cầu thang chạy xuống,… Ngày hôm nay trôi qua, chỉ còn 10 ngày nữa là sang tháng sau.Lộc Chi Huyên cảm nhận những ngày tháng đang trôi đi, tâm trạng cô dần trở nên bình lặng.Mấy ngày nay liên tục nhận được tin nhắn từ Lộc Trữ Hạc chuyển tài sản sang tên mình, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.Nhờ việc thay thế kết hôn, cô mới có thể lấy lại những thứ thuộc về mình.Thế là đáng rồi.Hai ngày nữa là ngày giỗ của mẹ, cô chuẩn bị hôm nay đi nghĩa trang thắp hương.Cô đặc biệt tìm chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà bà ngoại tặng cô.Chiếc vòng ngọc toàn thân màu xanh biếc, chất ngọc cực tốt, là do bà ngoại tự tay đeo lên cổ tay cô trước lúc lâm chung, nói là để lại một kỷ vật.Lúc sinh thời mẹ cô thích nhất nhìn cô đeo nó.Lộc Chi Huyên từ khúc cua cầu thang tầng hai bước xuống, đầu ngón tay vô thức nhẹ nhàng vuốt v3 cổ tay, cô rất ít khi đeo nó ra ngoài, sợ bị sứt mẻ hay va chạm.Dưới lầu vọng lên một tràng cười nói.Lộc Uyển Dư được đám người hầu vây quanh, đang đắc ý khoe chiếc vòng cổ kim cương mà cô ta gọi là do Nhị thiếu gia Cố gia tặng, dưới ánh đèn, viên đá chủ lấp lánh rực rỡ, trông có vẻ giá trị không nhỏ."Chị ơi!"Lộc Uyển Dư ngẩng đầu nhìn thấy cô, mắt sáng lên, xách vạt váy nhanh nhẹn lên lầu: "Sao chị không xuống dưới chơi ạ? Mọi người đều đang khen Cố thiếu có mắt nhìn người đấy."Cô ta cố tình lắc lắc chiếc vòng cổ.Nó đã được cô ta khoe khoang mấy ngày rồi.Bất kể là thứ gì, Lộc Uyển Dư đều muốn cướp đoạt.Đặc biệt là đồ trang sức trên người cô."Buông ra."Giọng Lộc Chi Huyên lạnh xuống.Lộc Uyển Dư không những không buông tay, trái lại còn tiến thêm một bước.Cô ta siết chặt cổ tay Lộc Chi Huyên, đầu ngón tay cố tình dùng sức cào mạnh lên chiếc vòng: "Sao lại keo kiệt thế? Dù sao thì tôi cũng sẽ không cướp của chị."Miệng thì nói không cướp, nhưng động tác lại chẳng dừng lại.Lộc Chi Huyên cảm thấy cổ tay mình hơi đau, đối phương dùng sức quá mạnh khiến chiếc vòng bị tuột ra.Trong lúc giằng co, không ngờ tay Lộc Uyển Dư lại trượt.Rắc——Một tiếng vỡ rõ ràng và giòn tan.Chuyển ngử bởi team Tuế TuếNhận ra chuyện gì đang xảy ra, đồng tử Lộc Chi Huyên đột nhiên co rút lại.Chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà cô không nỡ đeo ra ngoài, cứ thế bị Lộc Uyển Dư làm gãy thành mấy mảnh, rơi mạnh xuống nền đá cẩm thạch, ngọc vụn văng tung tóe.Thời gian như ngừng lại một giây.

Chương 7: Chương 7