Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 86: Mọi người ồ lên!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khoảng cách mười mét nhanh chóng kéo gần. Khi Mã Lập Quốc chỉ còn cách Diệp Bắc Minh hai mét thì anh vẫn hờ hững đứng đó. “Thằng ranh này đã thành người chết rồi”, ông Tống hờ hững thốt ra một câu, khoảng cách hai mét, trong cuộc chiến của Tông Sư võ đạo thì bên nào không ra tay, sẽ không còn cơ hội để ra tay nữa. “Ha ha”. Mọi người trong hiệp hội võ đạo đều nở nụ cười lạnh. Khi chỉ còn một mét cuối cùng! Diệp Bắc Minh đột nhiên nói: “Tôi đã nói rồi, tôi bảo ông cút!” Anh đột ngột giơ tay lên, tung ra một đấm! “Ầm!” Nhanh như tia chớp! Ngay cả Mã Lập Quốc cũng không kịp phản ứng! Thì nó đã dừng ở vị trí tim Mã Lập Quốc! Mọi người khiếp sợ phát hiện, lấy tâm từ vị trí tim Mã Lập Quốc, xung quanh cơ thể ông ta bắt đầu tạo nên những gợn sóng! Như một tảng đá quăng vào trong nước! Tim Mã Lập Quốc có cảm giác đau nhức, rồi sau đó là hít thở không thông, ngực, cơ bắp như muốn vỡ ra! “Phụt!” Mã Lập Quốc phun ra một ngụm máu, bay đi không khác gì một con chó chết. Ngay sau đó. “Rầm!” Cơ thể Mã Lập Quốc mạnh mẽ nện xuống đất, hoàn toàn không còn hô hấp! Một đấm của Diệp Bắc Minh! Phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam. Mã Lập Quốc, chết!Bấy giờ, toàn thế giới đã chìm vào im lặng! Tất cả mọi người đều ngậm miệng, trừng lớn ánh mắt, không dám tin. Saito Asuka dưới chân Diệp Bắc Minh trợn sắp lòi cả mắt ra ngoài, cơ thể đau nhức cũng bị quên đi trong thời gian ngắn, cả người cứ run lên! Một người đàn ông trung niên trong hiệp hội võ đạo đi tới, kiểm tra hơi thở của Mã Lập Quốc. Rồi quay sang ông Tống khẽ lắc đầu. “Chết rồi…” Đồng tử ông Tống co rụt lại. Mọi người trong hiệp hội võ đạo lùi về phía sau từng bước theo bản năng! Mọi người ồ lên! “Chết rồi ư?”
Khoảng cách mười mét nhanh chóng kéo gần.
Khi Mã Lập Quốc chỉ còn cách Diệp Bắc Minh hai mét thì anh vẫn hờ hững đứng đó.
“Thằng ranh này đã thành người chết rồi”, ông Tống hờ hững thốt ra một câu, khoảng cách hai mét, trong cuộc chiến của Tông Sư võ đạo thì bên nào không ra tay, sẽ không còn cơ hội để ra tay nữa.
“Ha ha”.
Mọi người trong hiệp hội võ đạo đều nở nụ cười lạnh.
Khi chỉ còn một mét cuối cùng!
Diệp Bắc Minh đột nhiên nói: “Tôi đã nói rồi, tôi bảo ông cút!”
Anh đột ngột giơ tay lên, tung ra một đấm!
“Ầm!”
Nhanh như tia chớp!
Ngay cả Mã Lập Quốc cũng không kịp phản ứng!
Thì nó đã dừng ở vị trí tim Mã Lập Quốc!
Mọi người khiếp sợ phát hiện, lấy tâm từ vị trí tim Mã Lập Quốc, xung quanh cơ thể ông ta bắt đầu tạo nên những gợn sóng!
Như một tảng đá quăng vào trong nước!
Tim Mã Lập Quốc có cảm giác đau nhức, rồi sau đó là hít thở không thông, ngực, cơ bắp như muốn vỡ ra!
“Phụt!”
Mã Lập Quốc phun ra một ngụm máu, bay đi không khác gì một con chó chết.
Ngay sau đó.
“Rầm!”
Cơ thể Mã Lập Quốc mạnh mẽ nện xuống đất, hoàn toàn không còn hô hấp!
Một đấm của Diệp Bắc Minh!
Phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam.
Mã Lập Quốc, chết!
Bấy giờ, toàn thế giới đã chìm vào im lặng!
Tất cả mọi người đều ngậm miệng, trừng lớn ánh mắt, không dám tin.
Saito Asuka dưới chân Diệp Bắc Minh trợn sắp lòi cả mắt ra ngoài, cơ thể đau nhức cũng bị quên đi trong thời gian ngắn, cả người cứ run lên!
Một người đàn ông trung niên trong hiệp hội võ đạo đi tới, kiểm tra hơi thở của Mã Lập Quốc.
Rồi quay sang ông Tống khẽ lắc đầu.
“Chết rồi…”
Đồng tử ông Tống co rụt lại.
Mọi người trong hiệp hội võ đạo lùi về phía sau từng bước theo bản năng!
Mọi người ồ lên!
“Chết rồi ư?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khoảng cách mười mét nhanh chóng kéo gần. Khi Mã Lập Quốc chỉ còn cách Diệp Bắc Minh hai mét thì anh vẫn hờ hững đứng đó. “Thằng ranh này đã thành người chết rồi”, ông Tống hờ hững thốt ra một câu, khoảng cách hai mét, trong cuộc chiến của Tông Sư võ đạo thì bên nào không ra tay, sẽ không còn cơ hội để ra tay nữa. “Ha ha”. Mọi người trong hiệp hội võ đạo đều nở nụ cười lạnh. Khi chỉ còn một mét cuối cùng! Diệp Bắc Minh đột nhiên nói: “Tôi đã nói rồi, tôi bảo ông cút!” Anh đột ngột giơ tay lên, tung ra một đấm! “Ầm!” Nhanh như tia chớp! Ngay cả Mã Lập Quốc cũng không kịp phản ứng! Thì nó đã dừng ở vị trí tim Mã Lập Quốc! Mọi người khiếp sợ phát hiện, lấy tâm từ vị trí tim Mã Lập Quốc, xung quanh cơ thể ông ta bắt đầu tạo nên những gợn sóng! Như một tảng đá quăng vào trong nước! Tim Mã Lập Quốc có cảm giác đau nhức, rồi sau đó là hít thở không thông, ngực, cơ bắp như muốn vỡ ra! “Phụt!” Mã Lập Quốc phun ra một ngụm máu, bay đi không khác gì một con chó chết. Ngay sau đó. “Rầm!” Cơ thể Mã Lập Quốc mạnh mẽ nện xuống đất, hoàn toàn không còn hô hấp! Một đấm của Diệp Bắc Minh! Phó hội trưởng của hiệp hội võ đạo hành tỉnh Đông Nam. Mã Lập Quốc, chết!Bấy giờ, toàn thế giới đã chìm vào im lặng! Tất cả mọi người đều ngậm miệng, trừng lớn ánh mắt, không dám tin. Saito Asuka dưới chân Diệp Bắc Minh trợn sắp lòi cả mắt ra ngoài, cơ thể đau nhức cũng bị quên đi trong thời gian ngắn, cả người cứ run lên! Một người đàn ông trung niên trong hiệp hội võ đạo đi tới, kiểm tra hơi thở của Mã Lập Quốc. Rồi quay sang ông Tống khẽ lắc đầu. “Chết rồi…” Đồng tử ông Tống co rụt lại. Mọi người trong hiệp hội võ đạo lùi về phía sau từng bước theo bản năng! Mọi người ồ lên! “Chết rồi ư?”