Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 87: Dù là ông ta cũng không thể giữ được bình tĩnh!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Những tiếng hít vào lạnh lẽo vang lên.   “Ông trời của tôi ơi, đó là phó hội trưởng mã đấy!”   “Phó hội trưởng Mã đã chết rồi ư? Bị một thanh niên đến từ Giang Nam, năm năm trước đã rơi vào cảnh tan nhà nát cửa, bị vua Giang Nam đuổi giết đánh chết trong một đòn?”   Một đám nhà giàu Giang Bắc đều có vẻ vô cùng kinh ngạc!   Nhà họ Triệu bị giết!   Vua Giang Nam bị giết!   Bọn họ đã từng nghe tới ba chữ “Diệp Bắc Minh”!   Tên của Diệp Bắc Minh thật sự như tiếng sấm bên tai.   “Tít tít!”   “Tút tút tút!”   “Ting ting ting!”   Đột nhiên, điện thoại của đám nhà giàu kia liên tục vang lên.   Bọn họ đều đi nghe điện thoại.   “Cái gì? Thương hội Đông Doanh bị diệt!”   “Quân Vô Hối chết rồi, bị Diệp Bắc Minh g**t ch*t hả?”   “Má ơi, thiệt hay giả vậy?”   “Trời sắp sập rồi!”   Bởi vì tin tức bị giới hạn thời gian lan truyền nên đám nhà giàu đó không nắm được chuyện xảy ra ở Giang Nam sớm.   Lúc này, cuối cùng tin tức cũng đã lọt tới tai bọn họ!   Cộng thêm Diệp Bắc Minh đứng trước mặt bọn họ, một đấm g**t ch*t Mã Lập Quốc!   Cảm giác rung động đó thật sự không thể hình dung được!   “Hình như cậu ta… Mới hơn hai mươi thôi nhỉ?”, có người nhỏ giọng nói.   Đúng vậy!   Một thanh niên đầu hai lại có được thực lực kh*ng b* như vậy ư!   “Tương lai, Giang Nam, Giang Bắc sẽ không thể vắng bóng cậu ta!”   Dường như bọn họ vừa nhìn thấy một vị vua mới vừa được sinh ra!   “Thực lực của cậu Diệp thật đáng sợ! Mã Lập Quốc ít nhất cũng đã đến rất gần Đại Tông Sư! Lại bị một đấm của cậu ấy g**t ch*t”, Thẩm Hạc kinh hãi nghĩ.   Dù là ông ta cũng không thể giữ được bình tĩnh!  Ông ta thoáng suy ngẫm.   Nếu như một đấm đó đánh vào mình, thì ông ta có đỡ nổi không?    Ngẫm đi ngẫm lại, trên trán Thẩm Hạc lại dày thêm một lớp mồ hôi.  

Những tiếng hít vào lạnh lẽo vang lên.  

 

“Ông trời của tôi ơi, đó là phó hội trưởng mã đấy!”  

 

“Phó hội trưởng Mã đã chết rồi ư? Bị một thanh niên đến từ Giang Nam, năm năm trước đã rơi vào cảnh tan nhà nát cửa, bị vua Giang Nam đuổi giết đánh chết trong một đòn?”  

 

Một đám nhà giàu Giang Bắc đều có vẻ vô cùng kinh ngạc!  

 

Nhà họ Triệu bị giết!  

 

Vua Giang Nam bị giết!  

 

Bọn họ đã từng nghe tới ba chữ “Diệp Bắc Minh”!  

 

Tên của Diệp Bắc Minh thật sự như tiếng sấm bên tai.  

 

“Tít tít!”  

 

“Tút tút tút!”  

 

“Ting ting ting!”  

 

Đột nhiên, điện thoại của đám nhà giàu kia liên tục vang lên.  

 

Bọn họ đều đi nghe điện thoại.  

 

“Cái gì? Thương hội Đông Doanh bị diệt!”  

 

“Quân Vô Hối chết rồi, bị Diệp Bắc Minh g**t ch*t hả?”  

 

“Má ơi, thiệt hay giả vậy?”  

 

“Trời sắp sập rồi!”  

 

Bởi vì tin tức bị giới hạn thời gian lan truyền nên đám nhà giàu đó không nắm được chuyện xảy ra ở Giang Nam sớm.  

 

Lúc này, cuối cùng tin tức cũng đã lọt tới tai bọn họ!  

 

Cộng thêm Diệp Bắc Minh đứng trước mặt bọn họ, một đấm g**t ch*t Mã Lập Quốc!  

 

Cảm giác rung động đó thật sự không thể hình dung được!  

 

“Hình như cậu ta… Mới hơn hai mươi thôi nhỉ?”, có người nhỏ giọng nói.  

 

Đúng vậy!  

 

Một thanh niên đầu hai lại có được thực lực kh*ng b* như vậy ư!  

 

“Tương lai, Giang Nam, Giang Bắc sẽ không thể vắng bóng cậu ta!”  

 

Dường như bọn họ vừa nhìn thấy một vị vua mới vừa được sinh ra!  

 

“Thực lực của cậu Diệp thật đáng sợ! Mã Lập Quốc ít nhất cũng đã đến rất gần Đại Tông Sư! Lại bị một đấm của cậu ấy g**t ch*t”, Thẩm Hạc kinh hãi nghĩ.  

 

Dù là ông ta cũng không thể giữ được bình tĩnh!  

Ông ta thoáng suy ngẫm.  

 

Nếu như một đấm đó đánh vào mình, thì ông ta có đỡ nổi không?   

 

Ngẫm đi ngẫm lại, trên trán Thẩm Hạc lại dày thêm một lớp mồ hôi.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Những tiếng hít vào lạnh lẽo vang lên.   “Ông trời của tôi ơi, đó là phó hội trưởng mã đấy!”   “Phó hội trưởng Mã đã chết rồi ư? Bị một thanh niên đến từ Giang Nam, năm năm trước đã rơi vào cảnh tan nhà nát cửa, bị vua Giang Nam đuổi giết đánh chết trong một đòn?”   Một đám nhà giàu Giang Bắc đều có vẻ vô cùng kinh ngạc!   Nhà họ Triệu bị giết!   Vua Giang Nam bị giết!   Bọn họ đã từng nghe tới ba chữ “Diệp Bắc Minh”!   Tên của Diệp Bắc Minh thật sự như tiếng sấm bên tai.   “Tít tít!”   “Tút tút tút!”   “Ting ting ting!”   Đột nhiên, điện thoại của đám nhà giàu kia liên tục vang lên.   Bọn họ đều đi nghe điện thoại.   “Cái gì? Thương hội Đông Doanh bị diệt!”   “Quân Vô Hối chết rồi, bị Diệp Bắc Minh g**t ch*t hả?”   “Má ơi, thiệt hay giả vậy?”   “Trời sắp sập rồi!”   Bởi vì tin tức bị giới hạn thời gian lan truyền nên đám nhà giàu đó không nắm được chuyện xảy ra ở Giang Nam sớm.   Lúc này, cuối cùng tin tức cũng đã lọt tới tai bọn họ!   Cộng thêm Diệp Bắc Minh đứng trước mặt bọn họ, một đấm g**t ch*t Mã Lập Quốc!   Cảm giác rung động đó thật sự không thể hình dung được!   “Hình như cậu ta… Mới hơn hai mươi thôi nhỉ?”, có người nhỏ giọng nói.   Đúng vậy!   Một thanh niên đầu hai lại có được thực lực kh*ng b* như vậy ư!   “Tương lai, Giang Nam, Giang Bắc sẽ không thể vắng bóng cậu ta!”   Dường như bọn họ vừa nhìn thấy một vị vua mới vừa được sinh ra!   “Thực lực của cậu Diệp thật đáng sợ! Mã Lập Quốc ít nhất cũng đã đến rất gần Đại Tông Sư! Lại bị một đấm của cậu ấy g**t ch*t”, Thẩm Hạc kinh hãi nghĩ.   Dù là ông ta cũng không thể giữ được bình tĩnh!  Ông ta thoáng suy ngẫm.   Nếu như một đấm đó đánh vào mình, thì ông ta có đỡ nổi không?    Ngẫm đi ngẫm lại, trên trán Thẩm Hạc lại dày thêm một lớp mồ hôi.  

Chương 87: Dù là ông ta cũng không thể giữ được bình tĩnh!