Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 88: May là khoang sau đủ lớn!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ba người Hạ Nhược Tuyết, Tôn Thiến, Ngư Ấu Vy được dẫn đến.   Trạng thái hôn mê!   Diệp Bắc Minh liếc mắt.   Thẩm Hạc lập tức đi tới kiểm tra một lượt.   “Cậu Diệp, chỉ là hôn mê thôi, không có vấn đề gì quá lớn”, Thẩm Hạc nói.   Diệp Bắc Minh khẽ vuốt cằm, để Thẩm Hạc đưa bọn họ rời đi.   Saito Asuka vội vàng mở miệng: “Anh Diệp Bắc Minh… Không liên quan gì đến tôi cả, có người liên lạc với tôi, nói là muốn để ba cô gái đó ở chỗ tôi, tôi không ngờ họ là người đàn bà của anh!”   “Tha cho tôi đi, từ nay về sau tôi cam tâm tình nguyện làm con chó của anh!”   Cuối cùng Saito Asuka cũng bỏ mặc tôn nghiêm của mình.   Tôn nghiêm?   Có quan trọng bằng mạng sống không?   “Phụt!”   Diệp Bắc Minh lười nghe những lời vô nghĩa của Saito Asuka, một chân giẫm xuống.   Đầu hắn ta như quả dưa hấu nổ tung!   Âm thanh đã biến mất!   Khóe mắt người trong hiệp hội võ đạo đều giật giật!   Ông Tống nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, cậu dám giết cả Mã Lập Quốc ư? Cậu có biết Mã Lập Quốc là ai không?”   “Từ nay trở đi, suối nước nóng Cựa Lạc chắc chắn phải đóng cửa! Nếu như tôi biết nơi này vẫn tiếp tục kinh doanh, giết không tha!”, Diệp Bắc Minh xoay người bỏ đi.   Phớt lờ!   Không ngờ anh lại trực tiếp phớt lờ lời ông Tống nói!   Nhóm người giàu của Giang Bắc cùng với các thành viên của hiệp hội võ đạo đều ngu người!   Thằng ranh này có lá gan quá lớn!   Lớn đến mức không biết trời cao đất rộng!   Mọi người trơ mắt nhìn Diệp Bắc Minh rời đi.   Một đám nhà giàu Giang Bắc cùng mấy ông lớn của hiệp hội võ đạo lại không có ai dám ngăn cản!   Ai dám ngăn cản cơ chứ?   Mã Lập Quốc tung hoành trong giới võ đạo suốt bốn mươi mấy năm cũng bị một đấm đánh chết!   Ngăn cản Diệp Bắc Minh, thì có khác gì tự tìm đường chết?   Chờ đến khi Diệp Bắc Minh ra khỏi suối nước nóng Cực Lạc, thì ông Tống phát ra tiếng gào đầy tức giận: “Diệp Bắc Minh!”   “Cậu xem lão già này là ai?”   “Cậu xem hiệp hội võ đạo là cái gì?”   “Cậu xem Giang Bắc này là gì?”   Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh đã đi mất từ lâu.  Sau khi lên xe, ba người đẹp đang nằm ngang xếp dọc ở khoang ghế sau.   May là khoang sau đủ lớn!   Sau khi Diệp Bắc Minh ngồi lên thì cảm thấy hết sức cạn lời.  

Ba người Hạ Nhược Tuyết, Tôn Thiến, Ngư Ấu Vy được dẫn đến.  

 

Trạng thái hôn mê!  

 

Diệp Bắc Minh liếc mắt.  

 

Thẩm Hạc lập tức đi tới kiểm tra một lượt.  

 

“Cậu Diệp, chỉ là hôn mê thôi, không có vấn đề gì quá lớn”, Thẩm Hạc nói.  

 

Diệp Bắc Minh khẽ vuốt cằm, để Thẩm Hạc đưa bọn họ rời đi.  

 

Saito Asuka vội vàng mở miệng: “Anh Diệp Bắc Minh… Không liên quan gì đến tôi cả, có người liên lạc với tôi, nói là muốn để ba cô gái đó ở chỗ tôi, tôi không ngờ họ là người đàn bà của anh!”  

 

“Tha cho tôi đi, từ nay về sau tôi cam tâm tình nguyện làm con chó của anh!”  

 

Cuối cùng Saito Asuka cũng bỏ mặc tôn nghiêm của mình.  

 

Tôn nghiêm?  

 

Có quan trọng bằng mạng sống không?  

 

“Phụt!”  

 

Diệp Bắc Minh lười nghe những lời vô nghĩa của Saito Asuka, một chân giẫm xuống.  

 

Đầu hắn ta như quả dưa hấu nổ tung!  

 

Âm thanh đã biến mất!  

 

Khóe mắt người trong hiệp hội võ đạo đều giật giật!  

 

Ông Tống nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, cậu dám giết cả Mã Lập Quốc ư? Cậu có biết Mã Lập Quốc là ai không?”  

 

“Từ nay trở đi, suối nước nóng Cựa Lạc chắc chắn phải đóng cửa! Nếu như tôi biết nơi này vẫn tiếp tục kinh doanh, giết không tha!”, Diệp Bắc Minh xoay người bỏ đi.  

 

Phớt lờ!  

 

Không ngờ anh lại trực tiếp phớt lờ lời ông Tống nói!  

 

Nhóm người giàu của Giang Bắc cùng với các thành viên của hiệp hội võ đạo đều ngu người!  

 

Thằng ranh này có lá gan quá lớn!  

 

Lớn đến mức không biết trời cao đất rộng!  

 

Mọi người trơ mắt nhìn Diệp Bắc Minh rời đi.  

 

Một đám nhà giàu Giang Bắc cùng mấy ông lớn của hiệp hội võ đạo lại không có ai dám ngăn cản!  

 

Ai dám ngăn cản cơ chứ?  

 

Mã Lập Quốc tung hoành trong giới võ đạo suốt bốn mươi mấy năm cũng bị một đấm đánh chết!  

 

Ngăn cản Diệp Bắc Minh, thì có khác gì tự tìm đường chết?  

 

Chờ đến khi Diệp Bắc Minh ra khỏi suối nước nóng Cực Lạc, thì ông Tống phát ra tiếng gào đầy tức giận: “Diệp Bắc Minh!”  

 

“Cậu xem lão già này là ai?”  

 

“Cậu xem hiệp hội võ đạo là cái gì?”  

 

“Cậu xem Giang Bắc này là gì?”  

 

Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh đã đi mất từ lâu.  

Sau khi lên xe, ba người đẹp đang nằm ngang xếp dọc ở khoang ghế sau.  

 

May là khoang sau đủ lớn!  

 

Sau khi Diệp Bắc Minh ngồi lên thì cảm thấy hết sức cạn lời.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ba người Hạ Nhược Tuyết, Tôn Thiến, Ngư Ấu Vy được dẫn đến.   Trạng thái hôn mê!   Diệp Bắc Minh liếc mắt.   Thẩm Hạc lập tức đi tới kiểm tra một lượt.   “Cậu Diệp, chỉ là hôn mê thôi, không có vấn đề gì quá lớn”, Thẩm Hạc nói.   Diệp Bắc Minh khẽ vuốt cằm, để Thẩm Hạc đưa bọn họ rời đi.   Saito Asuka vội vàng mở miệng: “Anh Diệp Bắc Minh… Không liên quan gì đến tôi cả, có người liên lạc với tôi, nói là muốn để ba cô gái đó ở chỗ tôi, tôi không ngờ họ là người đàn bà của anh!”   “Tha cho tôi đi, từ nay về sau tôi cam tâm tình nguyện làm con chó của anh!”   Cuối cùng Saito Asuka cũng bỏ mặc tôn nghiêm của mình.   Tôn nghiêm?   Có quan trọng bằng mạng sống không?   “Phụt!”   Diệp Bắc Minh lười nghe những lời vô nghĩa của Saito Asuka, một chân giẫm xuống.   Đầu hắn ta như quả dưa hấu nổ tung!   Âm thanh đã biến mất!   Khóe mắt người trong hiệp hội võ đạo đều giật giật!   Ông Tống nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh: “Diệp Bắc Minh, cậu dám giết cả Mã Lập Quốc ư? Cậu có biết Mã Lập Quốc là ai không?”   “Từ nay trở đi, suối nước nóng Cựa Lạc chắc chắn phải đóng cửa! Nếu như tôi biết nơi này vẫn tiếp tục kinh doanh, giết không tha!”, Diệp Bắc Minh xoay người bỏ đi.   Phớt lờ!   Không ngờ anh lại trực tiếp phớt lờ lời ông Tống nói!   Nhóm người giàu của Giang Bắc cùng với các thành viên của hiệp hội võ đạo đều ngu người!   Thằng ranh này có lá gan quá lớn!   Lớn đến mức không biết trời cao đất rộng!   Mọi người trơ mắt nhìn Diệp Bắc Minh rời đi.   Một đám nhà giàu Giang Bắc cùng mấy ông lớn của hiệp hội võ đạo lại không có ai dám ngăn cản!   Ai dám ngăn cản cơ chứ?   Mã Lập Quốc tung hoành trong giới võ đạo suốt bốn mươi mấy năm cũng bị một đấm đánh chết!   Ngăn cản Diệp Bắc Minh, thì có khác gì tự tìm đường chết?   Chờ đến khi Diệp Bắc Minh ra khỏi suối nước nóng Cực Lạc, thì ông Tống phát ra tiếng gào đầy tức giận: “Diệp Bắc Minh!”   “Cậu xem lão già này là ai?”   “Cậu xem hiệp hội võ đạo là cái gì?”   “Cậu xem Giang Bắc này là gì?”   Đáng tiếc, Diệp Bắc Minh đã đi mất từ lâu.  Sau khi lên xe, ba người đẹp đang nằm ngang xếp dọc ở khoang ghế sau.   May là khoang sau đủ lớn!   Sau khi Diệp Bắc Minh ngồi lên thì cảm thấy hết sức cạn lời.  

Chương 88: May là khoang sau đủ lớn!