Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 96: Bóp cổ họng tất cả mọi người!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh giơ tay lên, tát cô ta lăn trên đất. Sau đó nhấn nút đi vào thang máy. Đến khi nữ y tá phản ứng lại, Diệp Bắc Minh đã lên tầng cao nhất. “Lý Tu Vinh!” Sau khi Diệp Bắc Minh ra khỏi thang máy, lớn tiếng quát lên. Giọng anh giống như mãnh hổ, trong nháy mắt truyền khắp tầng cao nhất bệnh viện! Soạt! Ầm! Bịch! Cửa của bảy tám phòng bệnh VIP mở ra. Từ bên trong có vài nam nữ trẻ tuổi đi ra. Hoặc là đàn ông trung niên. Bọn họ không giàu thì sang! Người già trong nhà sắp qua đời cần phải ở đây kéo dài tính mạng. “Anh là ai?”“Thật là to gan, ai dám cho anh ở đây hét ầm ĩ lên?” “Ông cụ nhà tôi đang ở đây dưỡng bệnh…” Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, coi thường đám người này: “Lý Tu Vinh mau ra đi, tôi tìm ông có chút việc”. “Anh!!!” “Chúng tôi đang nói chuyện với anh, anh không nghe thấy hả?”, mấy người đàn ông trung niên và nam nữ trẻ tuổi nghiêm nghị quát lên. “Anh tên gì mà dám ở đây ngang ngược!”, có người giận dữ nói. Bọn họ cầm điện thoại, chuẩn bị gọi cho nhân viên bảo vệ. Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn người này: “Diệp Bắc Minh!” Ba chữ ngắn ngủi! Trong nháy mắt! Hàng lang tầng cao nhất của bệnh việnBất luận như nào cũng không bấm nổi! Hoàn toàn bị dọa cho ngây ra! Không chỉ là người đàn ông trung niên đang nói chuyện, nam nữ trẻ tuổi khác cũng đều hoảng sợ chạy về phòng, đóng cửa. Điên rồi! Bọn họ thật sự sắp sợ phát điên rồi! Diệp Bắc Minh! Ba chữ này giống như có ma lực, khiến người ta gần như nghẹt thở! Bóp cổ họng tất cả mọi người!
Diệp Bắc Minh giơ tay lên, tát cô ta lăn trên đất.
Sau đó nhấn nút đi vào thang máy.
Đến khi nữ y tá phản ứng lại, Diệp Bắc Minh đã lên tầng cao nhất.
“Lý Tu Vinh!”
Sau khi Diệp Bắc Minh ra khỏi thang máy, lớn tiếng quát lên.
Giọng anh giống như mãnh hổ, trong nháy mắt truyền khắp tầng cao nhất bệnh viện!
Soạt!
Ầm!
Bịch!
Cửa của bảy tám phòng bệnh VIP mở ra.
Từ bên trong có vài nam nữ trẻ tuổi đi ra.
Hoặc là đàn ông trung niên.
Bọn họ không giàu thì sang!
Người già trong nhà sắp qua đời cần phải ở đây kéo dài tính mạng.
“Anh là ai?”
“Thật là to gan, ai dám cho anh ở đây hét ầm ĩ lên?”
“Ông cụ nhà tôi đang ở đây dưỡng bệnh…”
Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, coi thường đám người này: “Lý Tu Vinh mau ra đi, tôi tìm ông có chút việc”.
“Anh!!!”
“Chúng tôi đang nói chuyện với anh, anh không nghe thấy hả?”, mấy người đàn ông trung niên và nam nữ trẻ tuổi nghiêm nghị quát lên.
“Anh tên gì mà dám ở đây ngang ngược!”, có người giận dữ nói.
Bọn họ cầm điện thoại, chuẩn bị gọi cho nhân viên bảo vệ.
Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn người này: “Diệp Bắc Minh!”
Ba chữ ngắn ngủi!
Trong nháy mắt!
Hàng lang tầng cao nhất của bệnh viện
Bất luận như nào cũng không bấm nổi!
Hoàn toàn bị dọa cho ngây ra!
Không chỉ là người đàn ông trung niên đang nói chuyện, nam nữ trẻ tuổi khác cũng đều hoảng sợ chạy về phòng, đóng cửa.
Điên rồi!
Bọn họ thật sự sắp sợ phát điên rồi!
Diệp Bắc Minh!
Ba chữ này giống như có ma lực, khiến người ta gần như nghẹt thở!
Bóp cổ họng tất cả mọi người!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh giơ tay lên, tát cô ta lăn trên đất. Sau đó nhấn nút đi vào thang máy. Đến khi nữ y tá phản ứng lại, Diệp Bắc Minh đã lên tầng cao nhất. “Lý Tu Vinh!” Sau khi Diệp Bắc Minh ra khỏi thang máy, lớn tiếng quát lên. Giọng anh giống như mãnh hổ, trong nháy mắt truyền khắp tầng cao nhất bệnh viện! Soạt! Ầm! Bịch! Cửa của bảy tám phòng bệnh VIP mở ra. Từ bên trong có vài nam nữ trẻ tuổi đi ra. Hoặc là đàn ông trung niên. Bọn họ không giàu thì sang! Người già trong nhà sắp qua đời cần phải ở đây kéo dài tính mạng. “Anh là ai?”“Thật là to gan, ai dám cho anh ở đây hét ầm ĩ lên?” “Ông cụ nhà tôi đang ở đây dưỡng bệnh…” Diệp Bắc Minh đứng chắp tay, coi thường đám người này: “Lý Tu Vinh mau ra đi, tôi tìm ông có chút việc”. “Anh!!!” “Chúng tôi đang nói chuyện với anh, anh không nghe thấy hả?”, mấy người đàn ông trung niên và nam nữ trẻ tuổi nghiêm nghị quát lên. “Anh tên gì mà dám ở đây ngang ngược!”, có người giận dữ nói. Bọn họ cầm điện thoại, chuẩn bị gọi cho nhân viên bảo vệ. Diệp Bắc Minh quét mắt nhìn người này: “Diệp Bắc Minh!” Ba chữ ngắn ngủi! Trong nháy mắt! Hàng lang tầng cao nhất của bệnh việnBất luận như nào cũng không bấm nổi! Hoàn toàn bị dọa cho ngây ra! Không chỉ là người đàn ông trung niên đang nói chuyện, nam nữ trẻ tuổi khác cũng đều hoảng sợ chạy về phòng, đóng cửa. Điên rồi! Bọn họ thật sự sắp sợ phát điên rồi! Diệp Bắc Minh! Ba chữ này giống như có ma lực, khiến người ta gần như nghẹt thở! Bóp cổ họng tất cả mọi người!