Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 97: Cản trước mặt ông lão mặc đồ Trung Sơn!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhân vật đáng sợ này làm sao đến bệnh viện?   Đây chính là người diệt chết nhà họ Triệu, vua Giang Nam chết vì anh!   Nhân vật đáng sợ này đã diệt thương hội Đông Doanh, giết con riêng của chiến thần Lăng Phong!   Bọn họ dù có tiền đi nữa, có quyền thế đi nữa, làm sao so được với vua Giang Nam?   Làm sao so được với chiến thần Lăng Phong?   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Ông biết Lý Tu Vinh ở đâu không?”   “Phốc!”   Phú hào mặc âu phục giày da, giá trị bản thân lên đến mấy tỷ, lúc này đang quỳ sụp xuống đất.   “Anh… anh Diệp, ông Lý… ở… ở… ở phía sau”, ông ta chỉ về một hướng.   Đến khi người này ngẩng đầu lên lần nữa, Diệp Bắc Minh đã mất dấu từ lâu.   Ông ta cũng bị dọa đến mức toàn thân mồ hôi thấm ướt!   Diệp Bắc Minh đi đến nơi sâu nhất trên tầng cao, đứng trước cửa lớn một văn phòng làm việc.   Cửa phòng làm việc cách âm, chẳng trách giọng nói của anh không xuyên thấu nơi này.   “Cạch!”   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng đẩy cửa lớn ra.   Mấy người bên trong bất ngờ nhìn về phía cửa lớn phòng làm việc.   Một ông cụ mặc đồ Trung Sơn.   Một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi!   Còn có hai người đàn ông trung niên chắp tay, đứng phía sau lưng ông cụ mặc đồ Trung Sơn!   Diệp Bắc Minh nhìn ra, thực lực võ đạo của hai người này là cảnh giới Tông Sư!   Cuối cùng, một ông lão đeo kính, dáng vẻ ngoài sáu mươi tuổi.   Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai ông già: “Các người ai là Lý Tu Vinh?”   Bên trong phòng làm việc yên tĩnh!  Thiếu nữ khoảng chừng hai mươi tuổi quát lên: “Anh là ai? Dám xông vào đây, ăn gan báo rồi à?”   Hai tông sư võ đạo kia bước lên trước một bước.   Cản trước mặt ông lão mặc đồ Trung Sơn!   

Nhân vật đáng sợ này làm sao đến bệnh viện?  

 

Đây chính là người diệt chết nhà họ Triệu, vua Giang Nam chết vì anh!  

 

Nhân vật đáng sợ này đã diệt thương hội Đông Doanh, giết con riêng của chiến thần Lăng Phong!  

 

Bọn họ dù có tiền đi nữa, có quyền thế đi nữa, làm sao so được với vua Giang Nam?  

 

Làm sao so được với chiến thần Lăng Phong?  

 

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Ông biết Lý Tu Vinh ở đâu không?”  

 

“Phốc!”  

 

Phú hào mặc âu phục giày da, giá trị bản thân lên đến mấy tỷ, lúc này đang quỳ sụp xuống đất.  

 

“Anh… anh Diệp, ông Lý… ở… ở… ở phía sau”, ông ta chỉ về một hướng.  

 

Đến khi người này ngẩng đầu lên lần nữa, Diệp Bắc Minh đã mất dấu từ lâu.  

 

Ông ta cũng bị dọa đến mức toàn thân mồ hôi thấm ướt!  

 

Diệp Bắc Minh đi đến nơi sâu nhất trên tầng cao, đứng trước cửa lớn một văn phòng làm việc.  

 

Cửa phòng làm việc cách âm, chẳng trách giọng nói của anh không xuyên thấu nơi này.  

 

“Cạch!”  

 

Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng đẩy cửa lớn ra.  

 

Mấy người bên trong bất ngờ nhìn về phía cửa lớn phòng làm việc.  

 

Một ông cụ mặc đồ Trung Sơn.  

 

Một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi!  

 

Còn có hai người đàn ông trung niên chắp tay, đứng phía sau lưng ông cụ mặc đồ Trung Sơn!  

 

Diệp Bắc Minh nhìn ra, thực lực võ đạo của hai người này là cảnh giới Tông Sư!  

 

Cuối cùng, một ông lão đeo kính, dáng vẻ ngoài sáu mươi tuổi.  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai ông già: “Các người ai là Lý Tu Vinh?”  

 

Bên trong phòng làm việc yên tĩnh!  

Thiếu nữ khoảng chừng hai mươi tuổi quát lên: “Anh là ai? Dám xông vào đây, ăn gan báo rồi à?”  

 

Hai tông sư võ đạo kia bước lên trước một bước.  

 

Cản trước mặt ông lão mặc đồ Trung Sơn!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhân vật đáng sợ này làm sao đến bệnh viện?   Đây chính là người diệt chết nhà họ Triệu, vua Giang Nam chết vì anh!   Nhân vật đáng sợ này đã diệt thương hội Đông Doanh, giết con riêng của chiến thần Lăng Phong!   Bọn họ dù có tiền đi nữa, có quyền thế đi nữa, làm sao so được với vua Giang Nam?   Làm sao so được với chiến thần Lăng Phong?   Diệp Bắc Minh nhàn nhạt hỏi: “Ông biết Lý Tu Vinh ở đâu không?”   “Phốc!”   Phú hào mặc âu phục giày da, giá trị bản thân lên đến mấy tỷ, lúc này đang quỳ sụp xuống đất.   “Anh… anh Diệp, ông Lý… ở… ở… ở phía sau”, ông ta chỉ về một hướng.   Đến khi người này ngẩng đầu lên lần nữa, Diệp Bắc Minh đã mất dấu từ lâu.   Ông ta cũng bị dọa đến mức toàn thân mồ hôi thấm ướt!   Diệp Bắc Minh đi đến nơi sâu nhất trên tầng cao, đứng trước cửa lớn một văn phòng làm việc.   Cửa phòng làm việc cách âm, chẳng trách giọng nói của anh không xuyên thấu nơi này.   “Cạch!”   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng đẩy cửa lớn ra.   Mấy người bên trong bất ngờ nhìn về phía cửa lớn phòng làm việc.   Một ông cụ mặc đồ Trung Sơn.   Một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi!   Còn có hai người đàn ông trung niên chắp tay, đứng phía sau lưng ông cụ mặc đồ Trung Sơn!   Diệp Bắc Minh nhìn ra, thực lực võ đạo của hai người này là cảnh giới Tông Sư!   Cuối cùng, một ông lão đeo kính, dáng vẻ ngoài sáu mươi tuổi.   Diệp Bắc Minh nhướng mày nhìn hai ông già: “Các người ai là Lý Tu Vinh?”   Bên trong phòng làm việc yên tĩnh!  Thiếu nữ khoảng chừng hai mươi tuổi quát lên: “Anh là ai? Dám xông vào đây, ăn gan báo rồi à?”   Hai tông sư võ đạo kia bước lên trước một bước.   Cản trước mặt ông lão mặc đồ Trung Sơn!   

Chương 97: Cản trước mặt ông lão mặc đồ Trung Sơn!