Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 109: “Điều này sao có thể chứ?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Lát nữa tôi kê cho ông một toa thuốc, ông uống theo, cùng lắm là ba tháng, tất cả bệnh kín trên người ông đảm bảo biến mất toàn bộ”.   Nghe đến đây, Vạn Lăng Phong hoàn toàn ngây người.   Toàn thân giống như hóa đá!   “Phốc!”   Vạn Lăng Phong đứng dậy từ trên ghế, không để ý đến cơn đau nhức ở đầu gối, một tiếng quỳ phốc lại vang lên.   “Chủ nhân! Ân tình của cậu giống như tái tạo vậy!   “Vạn Lăng Phong hoàn toàn phục rồi! Sau này dù có nhiệm vụ gì, lao vào dầu sôi lửa bỏng, chết vạn lần cũng không chối từ!”   Vạn Lăng Phong kích động sắp khóc!   Bệnh kín mấy chục năm vậy mà có thể được chữa khỏi?   Ông ta cũng vì bệnh kín trong cơ thể nên mới không thể đột phá những ràng buộc của Đại Tông Sư, tiến vào cảnh giới cao hơn.   Diệp Bắc Minh giải quyết bệnh kín cho ông ta, đả thông hai mạch nhâm đốc.   Giống như bố mẹ tái tạo!   Lần này, Diệp Bắc Minh không đỡ Vạn Lăng Phong, mà dặn dò: “Bây giờ có một chuyện cần ông làm, đi điều tra rõ ai là mẹ ruột của tôi!”   “Bây giờ bà ấy còn sống hay không, một khi có tin tức, lập tức nói cho tôi biết”.   “Rõ!”   Vạn Lăng Phong cung kính trả lời.   ...   Năm phút sau, Diệp Bắc Minh rời khỏi quân doanh.   Vạn Lăng Phong đích thân đưa anh rời đi!   Nhìn thấy cảnh này, vô số nguyên lão trong quân doanh đều ngơ ngác.   “Tình huống gì vậy?”   “Sao chiến thần Lăng Phong lại đích thân đưa Diệp Bắc Minh rời đi?”   “Không phải Diệp Bắc Minh giết Quân Vô Hối sao, đây chính là con riêng của chiến thần Lăng Phong, giữa bọn họ chẳng lẽ đã hòa giải?”   “Sao tôi cứ có một cảm giác quái dị, hình như chiến thần Lăng Phong lại trở nên rất cung kính với Diệp Bắc Minh”, có người hoài nghi nói, lập tức gặp phải phản đối của những người khác.   “Đừng nói bậy bạ!”   “Điều này sao có thể chứ?”   Mấy người đều lắc đầu.  Diệp Bắc Minh bảo Vạn Lăng Phong tiễn anh về đến cửa lớn, lúc chuẩn bị bước vào phủ Diệp.   Một cảm giác quỷ dị truyền tới.   “Không ổn!”   

 “Lát nữa tôi kê cho ông một toa thuốc, ông uống theo, cùng lắm là ba tháng, tất cả bệnh kín trên người ông đảm bảo biến mất toàn bộ”.  

 

Nghe đến đây, Vạn Lăng Phong hoàn toàn ngây người.  

 

Toàn thân giống như hóa đá!  

 

“Phốc!”  

 

Vạn Lăng Phong đứng dậy từ trên ghế, không để ý đến cơn đau nhức ở đầu gối, một tiếng quỳ phốc lại vang lên.  

 

“Chủ nhân! Ân tình của cậu giống như tái tạo vậy!  

 

“Vạn Lăng Phong hoàn toàn phục rồi! Sau này dù có nhiệm vụ gì, lao vào dầu sôi lửa bỏng, chết vạn lần cũng không chối từ!”  

 

Vạn Lăng Phong kích động sắp khóc!  

 

Bệnh kín mấy chục năm vậy mà có thể được chữa khỏi?  

 

Ông ta cũng vì bệnh kín trong cơ thể nên mới không thể đột phá những ràng buộc của Đại Tông Sư, tiến vào cảnh giới cao hơn.  

 

Diệp Bắc Minh giải quyết bệnh kín cho ông ta, đả thông hai mạch nhâm đốc.  

 

Giống như bố mẹ tái tạo!  

 

Lần này, Diệp Bắc Minh không đỡ Vạn Lăng Phong, mà dặn dò: “Bây giờ có một chuyện cần ông làm, đi điều tra rõ ai là mẹ ruột của tôi!”  

 

“Bây giờ bà ấy còn sống hay không, một khi có tin tức, lập tức nói cho tôi biết”.  

 

“Rõ!”  

 

Vạn Lăng Phong cung kính trả lời.  

 

...  

 

Năm phút sau, Diệp Bắc Minh rời khỏi quân doanh.  

 

Vạn Lăng Phong đích thân đưa anh rời đi!  

 

Nhìn thấy cảnh này, vô số nguyên lão trong quân doanh đều ngơ ngác.  

 

“Tình huống gì vậy?”  

 

“Sao chiến thần Lăng Phong lại đích thân đưa Diệp Bắc Minh rời đi?”  

 

“Không phải Diệp Bắc Minh giết Quân Vô Hối sao, đây chính là con riêng của chiến thần Lăng Phong, giữa bọn họ chẳng lẽ đã hòa giải?”  

 

“Sao tôi cứ có một cảm giác quái dị, hình như chiến thần Lăng Phong lại trở nên rất cung kính với Diệp Bắc Minh”, có người hoài nghi nói, lập tức gặp phải phản đối của những người khác.  

 

“Đừng nói bậy bạ!”  

 

“Điều này sao có thể chứ?”  

 

Mấy người đều lắc đầu.  

Diệp Bắc Minh bảo Vạn Lăng Phong tiễn anh về đến cửa lớn, lúc chuẩn bị bước vào phủ Diệp.  

 

Một cảm giác quỷ dị truyền tới.  

 

“Không ổn!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Lát nữa tôi kê cho ông một toa thuốc, ông uống theo, cùng lắm là ba tháng, tất cả bệnh kín trên người ông đảm bảo biến mất toàn bộ”.   Nghe đến đây, Vạn Lăng Phong hoàn toàn ngây người.   Toàn thân giống như hóa đá!   “Phốc!”   Vạn Lăng Phong đứng dậy từ trên ghế, không để ý đến cơn đau nhức ở đầu gối, một tiếng quỳ phốc lại vang lên.   “Chủ nhân! Ân tình của cậu giống như tái tạo vậy!   “Vạn Lăng Phong hoàn toàn phục rồi! Sau này dù có nhiệm vụ gì, lao vào dầu sôi lửa bỏng, chết vạn lần cũng không chối từ!”   Vạn Lăng Phong kích động sắp khóc!   Bệnh kín mấy chục năm vậy mà có thể được chữa khỏi?   Ông ta cũng vì bệnh kín trong cơ thể nên mới không thể đột phá những ràng buộc của Đại Tông Sư, tiến vào cảnh giới cao hơn.   Diệp Bắc Minh giải quyết bệnh kín cho ông ta, đả thông hai mạch nhâm đốc.   Giống như bố mẹ tái tạo!   Lần này, Diệp Bắc Minh không đỡ Vạn Lăng Phong, mà dặn dò: “Bây giờ có một chuyện cần ông làm, đi điều tra rõ ai là mẹ ruột của tôi!”   “Bây giờ bà ấy còn sống hay không, một khi có tin tức, lập tức nói cho tôi biết”.   “Rõ!”   Vạn Lăng Phong cung kính trả lời.   ...   Năm phút sau, Diệp Bắc Minh rời khỏi quân doanh.   Vạn Lăng Phong đích thân đưa anh rời đi!   Nhìn thấy cảnh này, vô số nguyên lão trong quân doanh đều ngơ ngác.   “Tình huống gì vậy?”   “Sao chiến thần Lăng Phong lại đích thân đưa Diệp Bắc Minh rời đi?”   “Không phải Diệp Bắc Minh giết Quân Vô Hối sao, đây chính là con riêng của chiến thần Lăng Phong, giữa bọn họ chẳng lẽ đã hòa giải?”   “Sao tôi cứ có một cảm giác quái dị, hình như chiến thần Lăng Phong lại trở nên rất cung kính với Diệp Bắc Minh”, có người hoài nghi nói, lập tức gặp phải phản đối của những người khác.   “Đừng nói bậy bạ!”   “Điều này sao có thể chứ?”   Mấy người đều lắc đầu.  Diệp Bắc Minh bảo Vạn Lăng Phong tiễn anh về đến cửa lớn, lúc chuẩn bị bước vào phủ Diệp.   Một cảm giác quỷ dị truyền tới.   “Không ổn!”   

Chương 109: “Điều này sao có thể chứ?”