Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 110: “Người ngoài biên giới Long Quốc?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chỉ thấy cửa khép hờ.   Không có một ai!   “Sao vậy?”, Vạn Lăng Phong nhìn thấy có gì đó không đúng.   Diệp Bắc Minh không nói gì, nhảy xuống xe sải bước đi về phía phủ Diệp.   Đi qua cửa lớn vừa vào đến trong sân phủ Diệp, xung quanh xuất hiện mười mấy người đàn ông da trắng!   “Tạch tạch tạch!”   Đạn trút xuống như mưa!   “Hưu…”   Thân pháp Diệp Bắc Minh cực nhanh, hai tay giống như đánh Thái Cực, liên tiếp giơ tay lên không trung!   “Keng keng keng keng!”   Đạn trút xuống bị anh túm lại.   Tiếp đó ném ra bốn phía người đàn ông da trắng!   “Phốc phốc phốc phốc!”   Tốc độ những viên đạn này xuyên qua tim của những người đàn ông da trắng còn nhanh hơn cả khi chúng được b*n r*!   Trong nháy mắt sân im bặt, tràn đầy mùi thuốc súng!   “Bốp bốp bốp bốp!”   Một tràng tiếng vỗ tay truyền tới, mấy người đàn ông da trắng ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng cười lạnh, chậm rãi đi tới.   Bọn họ tóc vàng mắt xanh, người cao một mét tám.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Các người là người của gia tộc Gia tộc Rothschild?”   “Người ngoài biên giới Long Quốc?”   Vạn Lăng Phong đi tới, nhìn thấy đám người này, sắc mặt cũng nghiêm trọng.   Một người phụ nữ trong đó nói: “Anh biết chúng tôi, nói như vậy tên ngu xuẩn William kia đã chết trong tay anh?”   “Người của phủ đâu?”, Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói.   Cô gái da trắng cười đầy ẩn ý: “Tất cả đều bị chúng tôi giết rồi!”   “Cái gì?”   Trong lòng Diệp Bắc Minh bộc phát ra cơn giận.  Chu Nhược Giai, Hạ Nhược Tuyết chẳng lẽ đều đã chết hết?   “Mấy người đều đáng chết, chôn theo Nhược Giai, Nhược Tuyết bọn họ đi!”Vừa mới dứt lời, Diệp Bắc Minh đã ra tay, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi.   Anh như một con dã thú vọt tới trước mặt cô gái da trắng, giơ một tay chụp đầu cô ta!   

 Chỉ thấy cửa khép hờ.  

 

Không có một ai!  

 

“Sao vậy?”, Vạn Lăng Phong nhìn thấy có gì đó không đúng.  

 

Diệp Bắc Minh không nói gì, nhảy xuống xe sải bước đi về phía phủ Diệp.  

 

Đi qua cửa lớn vừa vào đến trong sân phủ Diệp, xung quanh xuất hiện mười mấy người đàn ông da trắng!  

 

“Tạch tạch tạch!”  

 

Đạn trút xuống như mưa!  

 

“Hưu…”  

 

Thân pháp Diệp Bắc Minh cực nhanh, hai tay giống như đánh Thái Cực, liên tiếp giơ tay lên không trung!  

 

“Keng keng keng keng!”  

 

Đạn trút xuống bị anh túm lại.  

 

Tiếp đó ném ra bốn phía người đàn ông da trắng!  

 

“Phốc phốc phốc phốc!”  

 

Tốc độ những viên đạn này xuyên qua tim của những người đàn ông da trắng còn nhanh hơn cả khi chúng được b*n r*!  

 

Trong nháy mắt sân im bặt, tràn đầy mùi thuốc súng!  

 

“Bốp bốp bốp bốp!”  

 

Một tràng tiếng vỗ tay truyền tới, mấy người đàn ông da trắng ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng cười lạnh, chậm rãi đi tới.  

 

Bọn họ tóc vàng mắt xanh, người cao một mét tám.  

 

Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Các người là người của gia tộc Gia tộc Rothschild?”  

 

“Người ngoài biên giới Long Quốc?”  

 

Vạn Lăng Phong đi tới, nhìn thấy đám người này, sắc mặt cũng nghiêm trọng.  

 

Một người phụ nữ trong đó nói: “Anh biết chúng tôi, nói như vậy tên ngu xuẩn William kia đã chết trong tay anh?”  

 

“Người của phủ đâu?”, Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói.  

 

Cô gái da trắng cười đầy ẩn ý: “Tất cả đều bị chúng tôi giết rồi!”  

 

“Cái gì?”  

 

Trong lòng Diệp Bắc Minh bộc phát ra cơn giận.  

Chu Nhược Giai, Hạ Nhược Tuyết chẳng lẽ đều đã chết hết?  

 

“Mấy người đều đáng chết, chôn theo Nhược Giai, Nhược Tuyết bọn họ đi!”

Vừa mới dứt lời, Diệp Bắc Minh đã ra tay, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi.  

 

Anh như một con dã thú vọt tới trước mặt cô gái da trắng, giơ một tay chụp đầu cô ta!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Chỉ thấy cửa khép hờ.   Không có một ai!   “Sao vậy?”, Vạn Lăng Phong nhìn thấy có gì đó không đúng.   Diệp Bắc Minh không nói gì, nhảy xuống xe sải bước đi về phía phủ Diệp.   Đi qua cửa lớn vừa vào đến trong sân phủ Diệp, xung quanh xuất hiện mười mấy người đàn ông da trắng!   “Tạch tạch tạch!”   Đạn trút xuống như mưa!   “Hưu…”   Thân pháp Diệp Bắc Minh cực nhanh, hai tay giống như đánh Thái Cực, liên tiếp giơ tay lên không trung!   “Keng keng keng keng!”   Đạn trút xuống bị anh túm lại.   Tiếp đó ném ra bốn phía người đàn ông da trắng!   “Phốc phốc phốc phốc!”   Tốc độ những viên đạn này xuyên qua tim của những người đàn ông da trắng còn nhanh hơn cả khi chúng được b*n r*!   Trong nháy mắt sân im bặt, tràn đầy mùi thuốc súng!   “Bốp bốp bốp bốp!”   Một tràng tiếng vỗ tay truyền tới, mấy người đàn ông da trắng ánh mắt lạnh lẽo, khóe miệng cười lạnh, chậm rãi đi tới.   Bọn họ tóc vàng mắt xanh, người cao một mét tám.   Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Các người là người của gia tộc Gia tộc Rothschild?”   “Người ngoài biên giới Long Quốc?”   Vạn Lăng Phong đi tới, nhìn thấy đám người này, sắc mặt cũng nghiêm trọng.   Một người phụ nữ trong đó nói: “Anh biết chúng tôi, nói như vậy tên ngu xuẩn William kia đã chết trong tay anh?”   “Người của phủ đâu?”, Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói.   Cô gái da trắng cười đầy ẩn ý: “Tất cả đều bị chúng tôi giết rồi!”   “Cái gì?”   Trong lòng Diệp Bắc Minh bộc phát ra cơn giận.  Chu Nhược Giai, Hạ Nhược Tuyết chẳng lẽ đều đã chết hết?   “Mấy người đều đáng chết, chôn theo Nhược Giai, Nhược Tuyết bọn họ đi!”Vừa mới dứt lời, Diệp Bắc Minh đã ra tay, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi.   Anh như một con dã thú vọt tới trước mặt cô gái da trắng, giơ một tay chụp đầu cô ta!   

Chương 110: “Người ngoài biên giới Long Quốc?”