Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 112: Đều là bạn thời cấp ba cả”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đáng tiếc đã quá trễ rồi!   Diệp Bắc Minh đi từng bước ra, bước chân quỷ dị xuất hiện trước mặt Dawson!   Giơ tay tung ra một đấm!   Tiếng rồng ngâm vang lên!   “Hàng Long Quyền!”   Đồng tử Vạn Lăng Phong đứng phía sau co rụt lại.   “Rầm!”, người đàn ông da trắng tên Dawson gặp phải một đòn, như bị xe tải đụng trúng văng lên trời… Sau đó trực tiếp nổ tung!   Một người to như thế, lại bị một đấm của Diệp Bắc Minh đánh nổ tung như dưa hấu!   Mấy người da trắng còn lại sợ tới mức hồn bay phách tán!   “Hưm!”   Không ngừng hít khí lạnh.   Đó rốt cuộc là hạng người gì?   “Ma quỷ, hắn chính là ma quỷ!", có người hoảng sợ kêu lên, gần như bị dọa ngu người nên xoay lưng bỏ chạy.   “Còn định chạy nữa hả?”   Diệp Bắc Minh trong cơn giận dữ!   Anh đang vô cùng tức giận, không thể ngờ được rằng đám người này lại xông vào phủ Diệp!   “Chết đi!”, Diệp Bắc Minh quát lớn một tiếng, lập tức nhấc một tảng đá lên ném mạnh ra ngoài.   “Rầm!”   Cột sống của người đàn ông da trắng bị gãy, quỳ rạp xuống đất, lập tức chết bất đắc kỳ tử!   “Anh!”   Năm người da trắng còn lại cảm thấy mí mắt cứ giật giật!   Cả người sợ run, nổi da gà da vịt!   Cảm giác lạnh như bắng từ lòng bàn chân họ chạy thẳng l*n đ*nh đầu!   “Oh my god! Rốt cuộc thanh niên này là ai?”   “Đáng sợ! Tôi muốn đi về, tôi không muốn bước vào Long Quốc này thêm một lần nào nữa!”   Lòng bọn họ đầy sợ hãi nghĩ!   Ánh mắt Diệp Bắc Minh đầy tơ máu, từng bước đi tới!   Như thần chết!   “Thưa anh, anh đừng hiểu lầm, những lời Romas nói lúc nãy đều là giả, khi chúng tôi lẻn vào phủ thì nơi này chẳng có một người nào cả!”, một người đàn ông da trắng thốt lên.   Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói: “Anh nghĩ rằng tôi có tin hay không?”   “Thưa anh, đó đều là sự thật!”   “Chúng tôi thật sự không hề giết người!”   “Chúng tôi đến nơi này cũng chỉ muốn lấy cái thẻ kia thôi!”   Mấy người đàn ông da trắng vội vàng nói, ánh mắt nhìn Diệp Bắc Minh đầy vẻ kiêng dè.   Người đàn ông Long Quốc này thật sự quá đáng sợ!   Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Chu Nhược Giai.   “Tít tít tít…”   “Alo, anh Bắc Minh, sao lại đột nhiên gọi điện thoại cho em thế?”  Diệp Bắc Minh nghe thấy giọng nói của Chu Nhược Giai mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Nhược Giai, em đang ở đâu?”   Chu Nhược Giai ngọt ngào cười: “Em hả, em và Nhược Tuyết cùng với Tôn Thiến bạn cô ấy ra ngoài mua thức ăn”.  

 Đáng tiếc đã quá trễ rồi!  

 

Diệp Bắc Minh đi từng bước ra, bước chân quỷ dị xuất hiện trước mặt Dawson!  

 

Giơ tay tung ra một đấm!  

 

Tiếng rồng ngâm vang lên!  

 

“Hàng Long Quyền!”  

 

Đồng tử Vạn Lăng Phong đứng phía sau co rụt lại.  

 

“Rầm!”, người đàn ông da trắng tên Dawson gặp phải một đòn, như bị xe tải đụng trúng văng lên trời… Sau đó trực tiếp nổ tung!  

 

Một người to như thế, lại bị một đấm của Diệp Bắc Minh đánh nổ tung như dưa hấu!  

 

Mấy người da trắng còn lại sợ tới mức hồn bay phách tán!  

 

“Hưm!”  

 

Không ngừng hít khí lạnh.  

 

Đó rốt cuộc là hạng người gì?  

 

“Ma quỷ, hắn chính là ma quỷ!", có người hoảng sợ kêu lên, gần như bị dọa ngu người nên xoay lưng bỏ chạy.  

 

“Còn định chạy nữa hả?”  

 

Diệp Bắc Minh trong cơn giận dữ!  

 

Anh đang vô cùng tức giận, không thể ngờ được rằng đám người này lại xông vào phủ Diệp!  

 

“Chết đi!”, Diệp Bắc Minh quát lớn một tiếng, lập tức nhấc một tảng đá lên ném mạnh ra ngoài.  

 

“Rầm!”  

 

Cột sống của người đàn ông da trắng bị gãy, quỳ rạp xuống đất, lập tức chết bất đắc kỳ tử!  

 

“Anh!”  

 

Năm người da trắng còn lại cảm thấy mí mắt cứ giật giật!  

 

Cả người sợ run, nổi da gà da vịt!  

 

Cảm giác lạnh như bắng từ lòng bàn chân họ chạy thẳng l*n đ*nh đầu!  

 

“Oh my god! Rốt cuộc thanh niên này là ai?”  

 

“Đáng sợ! Tôi muốn đi về, tôi không muốn bước vào Long Quốc này thêm một lần nào nữa!”  

 

Lòng bọn họ đầy sợ hãi nghĩ!  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh đầy tơ máu, từng bước đi tới!  

 

Như thần chết!  

 

“Thưa anh, anh đừng hiểu lầm, những lời Romas nói lúc nãy đều là giả, khi chúng tôi lẻn vào phủ thì nơi này chẳng có một người nào cả!”, một người đàn ông da trắng thốt lên.  

 

Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói: “Anh nghĩ rằng tôi có tin hay không?”  

 

“Thưa anh, đó đều là sự thật!”  

 

“Chúng tôi thật sự không hề giết người!”  

 

“Chúng tôi đến nơi này cũng chỉ muốn lấy cái thẻ kia thôi!”  

 

Mấy người đàn ông da trắng vội vàng nói, ánh mắt nhìn Diệp Bắc Minh đầy vẻ kiêng dè.  

 

Người đàn ông Long Quốc này thật sự quá đáng sợ!  

 

Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Chu Nhược Giai.  

 

“Tít tít tít…”  

 

“Alo, anh Bắc Minh, sao lại đột nhiên gọi điện thoại cho em thế?”  

Diệp Bắc Minh nghe thấy giọng nói của Chu Nhược Giai mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Nhược Giai, em đang ở đâu?”  

 

Chu Nhược Giai ngọt ngào cười: “Em hả, em và Nhược Tuyết cùng với Tôn Thiến bạn cô ấy ra ngoài mua thức ăn”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đáng tiếc đã quá trễ rồi!   Diệp Bắc Minh đi từng bước ra, bước chân quỷ dị xuất hiện trước mặt Dawson!   Giơ tay tung ra một đấm!   Tiếng rồng ngâm vang lên!   “Hàng Long Quyền!”   Đồng tử Vạn Lăng Phong đứng phía sau co rụt lại.   “Rầm!”, người đàn ông da trắng tên Dawson gặp phải một đòn, như bị xe tải đụng trúng văng lên trời… Sau đó trực tiếp nổ tung!   Một người to như thế, lại bị một đấm của Diệp Bắc Minh đánh nổ tung như dưa hấu!   Mấy người da trắng còn lại sợ tới mức hồn bay phách tán!   “Hưm!”   Không ngừng hít khí lạnh.   Đó rốt cuộc là hạng người gì?   “Ma quỷ, hắn chính là ma quỷ!", có người hoảng sợ kêu lên, gần như bị dọa ngu người nên xoay lưng bỏ chạy.   “Còn định chạy nữa hả?”   Diệp Bắc Minh trong cơn giận dữ!   Anh đang vô cùng tức giận, không thể ngờ được rằng đám người này lại xông vào phủ Diệp!   “Chết đi!”, Diệp Bắc Minh quát lớn một tiếng, lập tức nhấc một tảng đá lên ném mạnh ra ngoài.   “Rầm!”   Cột sống của người đàn ông da trắng bị gãy, quỳ rạp xuống đất, lập tức chết bất đắc kỳ tử!   “Anh!”   Năm người da trắng còn lại cảm thấy mí mắt cứ giật giật!   Cả người sợ run, nổi da gà da vịt!   Cảm giác lạnh như bắng từ lòng bàn chân họ chạy thẳng l*n đ*nh đầu!   “Oh my god! Rốt cuộc thanh niên này là ai?”   “Đáng sợ! Tôi muốn đi về, tôi không muốn bước vào Long Quốc này thêm một lần nào nữa!”   Lòng bọn họ đầy sợ hãi nghĩ!   Ánh mắt Diệp Bắc Minh đầy tơ máu, từng bước đi tới!   Như thần chết!   “Thưa anh, anh đừng hiểu lầm, những lời Romas nói lúc nãy đều là giả, khi chúng tôi lẻn vào phủ thì nơi này chẳng có một người nào cả!”, một người đàn ông da trắng thốt lên.   Diệp Bắc Minh lạnh giọng nói: “Anh nghĩ rằng tôi có tin hay không?”   “Thưa anh, đó đều là sự thật!”   “Chúng tôi thật sự không hề giết người!”   “Chúng tôi đến nơi này cũng chỉ muốn lấy cái thẻ kia thôi!”   Mấy người đàn ông da trắng vội vàng nói, ánh mắt nhìn Diệp Bắc Minh đầy vẻ kiêng dè.   Người đàn ông Long Quốc này thật sự quá đáng sợ!   Diệp Bắc Minh nhướng mày, lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Chu Nhược Giai.   “Tít tít tít…”   “Alo, anh Bắc Minh, sao lại đột nhiên gọi điện thoại cho em thế?”  Diệp Bắc Minh nghe thấy giọng nói của Chu Nhược Giai mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Nhược Giai, em đang ở đâu?”   Chu Nhược Giai ngọt ngào cười: “Em hả, em và Nhược Tuyết cùng với Tôn Thiến bạn cô ấy ra ngoài mua thức ăn”.  

Chương 112: Đều là bạn thời cấp ba cả”.