Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 113: Vẻ mặt đám vệ sĩ kia đầy khiếp sợ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Không ngờ lại vì thế mà chôn vùi tính mạng mình. “Được, thế thì lát nữa các em chờ trễ xíu rồi về”, Diệp Bắc Minh thở hắt ra một hơi. “Ô, tại sao? Bọn em đã mua xong hết cả rồi”, Chu Nhược Giai khó hiểu hỏi. Diệp Bắc Minh cười khẽ: “Anh muốn ăn cá quế gần quê ngày trước, bây giờ các em đi mua một con về được không?” “Được, thế thì anh ở nhà ngoan ngoãn chờ bọn em nhé”, Chu Nhược Giai đồng ý, còn ngọt ngào nói một câu. Diệp Bắc Minh luôn miệng đồng ý. Cúp điện thoại. “Gọi người tới giải quyết nơi này, mấy người còn sống đó thì dẫn đi, điều tra rõ lai lịch và mục đích thật của chúng”, Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người da trắng kia. Vạn Lăng Phong cung kính trả lời: “Rõ, thưa chủ nhân!” Một giây sau, Vạn Lăng Phong như mãnh thú nhảy vào trong bầy sói, mấy người da trắng kia căn bản không phải là đối thủ. Mỗi chiêu một người, tất cả đều bị bắt! Ông ta lại gọi thêm vệ sĩ bên ngoài cửa phủ Diệp vào: “Hai mươi phút, rửa sạch nơi này”. “Mấy tên da trắng này thì mang đi thẩm vấn!” “Nhớ kỹ, giữ người sống!” “Rõ!” Mười mấy vệ sĩ của Vạn Lăng Phong đi tới dẫn nhóm người cả nam cả nữ đó đi! “Đứng lại! Chiến thần Lăng Phong đang ở bên trong, người không phận sự cấm vào!”, ngoài cửa vang lên tiếng gào lớn. Giọng nói đầy khiếp sợ của Chu Thiên Hạo vang lên” “Chiến thần Lăng Phong… Sao lại như thế?” “Bắc Minh đâu? Diệp Bắc Minh đâu?” “Để ông ấy vào”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Vệ sĩ của Vạn Lăng Phong không để ý tới. Hoàn toàn phớt lờ lời Diệp Bắc Minh nói như không hề nghe thấy! Diệp Bắc Minh nhướng mày. Vạn Lăng Phong thầm nghĩ tiêu rồi, mau chóng quát lớn một tiếng: “Không nghe thấy lời cậu Diệp nói hả?” Vẻ mặt đám vệ sĩ kia đầy khiếp sợ! Quay đầu nhìn sang. Má nó! Chuyện gì thế này?
Không ngờ lại vì thế mà chôn vùi tính mạng mình.
“Được, thế thì lát nữa các em chờ trễ xíu rồi về”, Diệp Bắc Minh thở hắt ra một hơi.
“Ô, tại sao? Bọn em đã mua xong hết cả rồi”, Chu Nhược Giai khó hiểu hỏi.
Diệp Bắc Minh cười khẽ: “Anh muốn ăn cá quế gần quê ngày trước, bây giờ các em đi mua một con về được không?”
“Được, thế thì anh ở nhà ngoan ngoãn chờ bọn em nhé”, Chu Nhược Giai đồng ý, còn ngọt ngào nói một câu.
Diệp Bắc Minh luôn miệng đồng ý.
Cúp điện thoại.
“Gọi người tới giải quyết nơi này, mấy người còn sống đó thì dẫn đi, điều tra rõ lai lịch và mục đích thật của chúng”, Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người da trắng kia.
Vạn Lăng Phong cung kính trả lời: “Rõ, thưa chủ nhân!”
Một giây sau, Vạn Lăng Phong như mãnh thú nhảy vào trong bầy sói, mấy người da trắng kia căn bản không phải là đối thủ.
Mỗi chiêu một người, tất cả đều bị bắt!
Ông ta lại gọi thêm vệ sĩ bên ngoài cửa phủ Diệp vào: “Hai mươi phút, rửa sạch nơi này”.
“Mấy tên da trắng này thì mang đi thẩm vấn!”
“Nhớ kỹ, giữ người sống!”
“Rõ!”
Mười mấy vệ sĩ của Vạn Lăng Phong đi tới dẫn nhóm người cả nam cả nữ đó đi!
“Đứng lại! Chiến thần Lăng Phong đang ở bên trong, người không phận sự cấm vào!”, ngoài cửa vang lên tiếng gào lớn.
Giọng nói đầy khiếp sợ của Chu Thiên Hạo vang lên” “Chiến thần Lăng Phong… Sao lại như thế?”
“Bắc Minh đâu? Diệp Bắc Minh đâu?”
“Để ông ấy vào”, Diệp Bắc Minh mở miệng.
Vệ sĩ của Vạn Lăng Phong không để ý tới.
Hoàn toàn phớt lờ lời Diệp Bắc Minh nói như không hề nghe thấy!
Diệp Bắc Minh nhướng mày.
Vạn Lăng Phong thầm nghĩ tiêu rồi, mau chóng quát lớn một tiếng: “Không nghe thấy lời cậu Diệp nói hả?”
Vẻ mặt đám vệ sĩ kia đầy khiếp sợ!
Quay đầu nhìn sang.
Má nó! Chuyện gì thế này?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Không ngờ lại vì thế mà chôn vùi tính mạng mình. “Được, thế thì lát nữa các em chờ trễ xíu rồi về”, Diệp Bắc Minh thở hắt ra một hơi. “Ô, tại sao? Bọn em đã mua xong hết cả rồi”, Chu Nhược Giai khó hiểu hỏi. Diệp Bắc Minh cười khẽ: “Anh muốn ăn cá quế gần quê ngày trước, bây giờ các em đi mua một con về được không?” “Được, thế thì anh ở nhà ngoan ngoãn chờ bọn em nhé”, Chu Nhược Giai đồng ý, còn ngọt ngào nói một câu. Diệp Bắc Minh luôn miệng đồng ý. Cúp điện thoại. “Gọi người tới giải quyết nơi này, mấy người còn sống đó thì dẫn đi, điều tra rõ lai lịch và mục đích thật của chúng”, Diệp Bắc Minh chỉ vào mấy người da trắng kia. Vạn Lăng Phong cung kính trả lời: “Rõ, thưa chủ nhân!” Một giây sau, Vạn Lăng Phong như mãnh thú nhảy vào trong bầy sói, mấy người da trắng kia căn bản không phải là đối thủ. Mỗi chiêu một người, tất cả đều bị bắt! Ông ta lại gọi thêm vệ sĩ bên ngoài cửa phủ Diệp vào: “Hai mươi phút, rửa sạch nơi này”. “Mấy tên da trắng này thì mang đi thẩm vấn!” “Nhớ kỹ, giữ người sống!” “Rõ!” Mười mấy vệ sĩ của Vạn Lăng Phong đi tới dẫn nhóm người cả nam cả nữ đó đi! “Đứng lại! Chiến thần Lăng Phong đang ở bên trong, người không phận sự cấm vào!”, ngoài cửa vang lên tiếng gào lớn. Giọng nói đầy khiếp sợ của Chu Thiên Hạo vang lên” “Chiến thần Lăng Phong… Sao lại như thế?” “Bắc Minh đâu? Diệp Bắc Minh đâu?” “Để ông ấy vào”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Vệ sĩ của Vạn Lăng Phong không để ý tới. Hoàn toàn phớt lờ lời Diệp Bắc Minh nói như không hề nghe thấy! Diệp Bắc Minh nhướng mày. Vạn Lăng Phong thầm nghĩ tiêu rồi, mau chóng quát lớn một tiếng: “Không nghe thấy lời cậu Diệp nói hả?” Vẻ mặt đám vệ sĩ kia đầy khiếp sợ! Quay đầu nhìn sang. Má nó! Chuyện gì thế này?