Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 138: Khí thế đầy mạnh mẽ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dàn trận bao vây anh! Đồng thời, một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cửa hội trường tiệc từ thiện. Một người đàn ông trung niên mặc tây trang mang giày da đi từng bước trên thảm đỏ tới. Lập tức có người báo cáo: “Ông Diệp, buổi tiệc từ thiện tối nay bị hủy bỏ rồi, bên trong đang xảy ra chuyện lớn”. “Chuyện gì?” Diệp Minh Viễn nhướng mày. “Tần Thiếu Dương bị giết”. “Cái gì?” Dù là người có thân phận to như Diệp Minh Viễn cũng giật mình: “Anh nói cái gì? Tần Thiếu Dương? Anh có chắc là Tần Thiếu Dương không!” “Đúng vậy”. Người báo cáo gật đầu. “Đi, đi xem! Ai dám to gan như thế!”, sắc mặt Diệp Minh Viễn chợt tối xuống. Trong lòng ông ta đã sớm nhấc lên một hồi mưa to gió lớn! Đó là Tần Thiếu Dương đấy! Cậu ta chết rồi ư? Mấy lão già nhà họ Tần kia chắc chắn sẽ nổi điên! Cả Đường Kình Thương nữa! Một trong thập đại chiến thần Long Hồn, Đường Kình Thương! Cực kỳ yêu thương, cưng chiều Tần Thiếu Dương. Cũng vì thân phận đó, nên Tần Thiếu Dương mới có thể hoành hành ngang dọc ở Long Đô, cũng chẳng có ai dám ý kiến! Hôm nay, Tần Thiếu Dương lại bị giết? “Rốt cuộc là ai giết?", Diệp Minh Viễn hết sức tò mò. Khi ông ta vào trong hội trường, nhìn từ đằng xa! Thì đồng tử chợt co rụt lại! “Ông Diệp, chính là thanh niên đó”, có người chỉ vào Diệp Bắc Minh đang bị bốn Tông Sư võ đạo vây quanh xa xa. Vẻ mặt Diệp Minh Viễn cực kỳ đặc sắc! Kinh ngạc, ngạc nhiên, bất ngờ, kinh hãi, nặng nề! Các loại biểu cảm chợt lướt qua trên mặt ông ta: “Sao nó lại tới Long Đô vậy? Đi!” Diệp Minh Viễn không dừng lại dù chỉ là một giây một phút, vội vàng xoay lưng bỏ đi. Diệp Bắc Minh không biết, cơ hội gặp được Diệp Minh Viễn của anh đã trôi qua như thế.
Dàn trận bao vây anh!
Đồng thời, một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cửa hội trường tiệc từ thiện.
Một người đàn ông trung niên mặc tây trang mang giày da đi từng bước trên thảm đỏ tới.
Lập tức có người báo cáo: “Ông Diệp, buổi tiệc từ thiện tối nay bị hủy bỏ rồi, bên trong đang xảy ra chuyện lớn”.
“Chuyện gì?”
Diệp Minh Viễn nhướng mày.
“Tần Thiếu Dương bị giết”.
“Cái gì?”
Dù là người có thân phận to như Diệp Minh Viễn cũng giật mình: “Anh nói cái gì? Tần Thiếu Dương? Anh có chắc là Tần Thiếu Dương không!”
“Đúng vậy”.
Người báo cáo gật đầu.
“Đi, đi xem! Ai dám to gan như thế!”, sắc mặt Diệp Minh Viễn chợt tối xuống.
Trong lòng ông ta đã sớm nhấc lên một hồi mưa to gió lớn!
Đó là Tần Thiếu Dương đấy!
Cậu ta chết rồi ư?
Mấy lão già nhà họ Tần kia chắc chắn sẽ nổi điên!
Cả Đường Kình Thương nữa!
Một trong thập đại chiến thần Long Hồn, Đường Kình Thương!
Cực kỳ yêu thương, cưng chiều Tần Thiếu Dương.
Cũng vì thân phận đó, nên Tần Thiếu Dương mới có thể hoành hành ngang dọc ở Long Đô, cũng chẳng có ai dám ý kiến!
Hôm nay, Tần Thiếu Dương lại bị giết?
“Rốt cuộc là ai giết?", Diệp Minh Viễn hết sức tò mò.
Khi ông ta vào trong hội trường, nhìn từ đằng xa!
Thì đồng tử chợt co rụt lại!
“Ông Diệp, chính là thanh niên đó”, có người chỉ vào Diệp Bắc Minh đang bị bốn Tông Sư võ đạo vây quanh xa xa.
Vẻ mặt Diệp Minh Viễn cực kỳ đặc sắc!
Kinh ngạc, ngạc nhiên, bất ngờ, kinh hãi, nặng nề!
Các loại biểu cảm chợt lướt qua trên mặt ông ta: “Sao nó lại tới Long Đô vậy? Đi!”
Diệp Minh Viễn không dừng lại dù chỉ là một giây một phút, vội vàng xoay lưng bỏ đi.
Diệp Bắc Minh không biết, cơ hội gặp được Diệp Minh Viễn của anh đã trôi qua như thế.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dàn trận bao vây anh! Đồng thời, một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cửa hội trường tiệc từ thiện. Một người đàn ông trung niên mặc tây trang mang giày da đi từng bước trên thảm đỏ tới. Lập tức có người báo cáo: “Ông Diệp, buổi tiệc từ thiện tối nay bị hủy bỏ rồi, bên trong đang xảy ra chuyện lớn”. “Chuyện gì?” Diệp Minh Viễn nhướng mày. “Tần Thiếu Dương bị giết”. “Cái gì?” Dù là người có thân phận to như Diệp Minh Viễn cũng giật mình: “Anh nói cái gì? Tần Thiếu Dương? Anh có chắc là Tần Thiếu Dương không!” “Đúng vậy”. Người báo cáo gật đầu. “Đi, đi xem! Ai dám to gan như thế!”, sắc mặt Diệp Minh Viễn chợt tối xuống. Trong lòng ông ta đã sớm nhấc lên một hồi mưa to gió lớn! Đó là Tần Thiếu Dương đấy! Cậu ta chết rồi ư? Mấy lão già nhà họ Tần kia chắc chắn sẽ nổi điên! Cả Đường Kình Thương nữa! Một trong thập đại chiến thần Long Hồn, Đường Kình Thương! Cực kỳ yêu thương, cưng chiều Tần Thiếu Dương. Cũng vì thân phận đó, nên Tần Thiếu Dương mới có thể hoành hành ngang dọc ở Long Đô, cũng chẳng có ai dám ý kiến! Hôm nay, Tần Thiếu Dương lại bị giết? “Rốt cuộc là ai giết?", Diệp Minh Viễn hết sức tò mò. Khi ông ta vào trong hội trường, nhìn từ đằng xa! Thì đồng tử chợt co rụt lại! “Ông Diệp, chính là thanh niên đó”, có người chỉ vào Diệp Bắc Minh đang bị bốn Tông Sư võ đạo vây quanh xa xa. Vẻ mặt Diệp Minh Viễn cực kỳ đặc sắc! Kinh ngạc, ngạc nhiên, bất ngờ, kinh hãi, nặng nề! Các loại biểu cảm chợt lướt qua trên mặt ông ta: “Sao nó lại tới Long Đô vậy? Đi!” Diệp Minh Viễn không dừng lại dù chỉ là một giây một phút, vội vàng xoay lưng bỏ đi. Diệp Bắc Minh không biết, cơ hội gặp được Diệp Minh Viễn của anh đã trôi qua như thế.