Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 139: Lập tức chết không kịp trăn trối!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một vị Tông Sư khác nhướng mày lên cao: “Cậu có biết là bản thân đã gặp phải họa ngập trời rồi không!”   “Trời cũng bị cậu đâm thủng rồi!”   “Cậu làm như thế, có thể sẽ làm liên lụy đến cả cửu tộc!”   “Sư phụ của cậu là ai?"   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Sư phụ tôi, các người không xứng được biết”.   “Cũng cứng miệng đấy nhỉ, khoảnh khắc cậu ngã xuống, không biết có còn mạnh miệng như thế nữa không!”, một Tông Sư sau lưng Diệp Bắc Minh cười lạnh.   “Ầm!”   Ông ta nhấc chân đi, như một bóng ma xuất hiện sau lưng Diệp Bắc Minh.   Giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ tấn công sau lưng anh!   Khoảng cách này, có thể g**t ch*t anh trong giây lát!   Ba Tông Sư khác thấy thế thì không định ra tay nữa!   “Răng rắc”.   Một tiếng giòn vang!   “Phụt!”   Tông Sư ra tay chợt phun ngụm máu tươi, vẻ mặt đầy khiếp sợ.   Diệp Bắc Minh vốn đưa lưng về phía ông ta đã xoay người lại từ lúc nào!   Một đấm tung ra!   Dừng ở lồng ngực ông ta!   Tim của Tông Sư đó đã ngừng đập, văng ra xa như một con chó chết!   “Sao lại như thế!”   Tròng mắt của mấy Tông Sư kia đều rơi xuống hết!   Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra!   Một đấm g**t ch*t Tông Sư kia?   Má!   Đúng là đáng sợ quá mà!   Trong một thoáng ngắn ngủi ba Tông Sư kia ngẩn người, Diệp Bắc Minh đã chủ động ra tay, như bóng ma xuất hiện trước mặt ba người.   “Bốp bốp bốp!”   Mỗi đấm một người, tất cả đều dừng ở trái tim họ!   Tim của cả bốn Tông Sư kia trực tiếp bị đánh nát!  Lập tức chết không kịp trăn trối!   “Cậu… Cậu… Cậu… Cậu…”   Ô Bách Thuận run rẩy chỉ vào Diệp Bắc Minh, tất cả đều sợ choáng váng.  

Một vị Tông Sư khác nhướng mày lên cao: “Cậu có biết là bản thân đã gặp phải họa ngập trời rồi không!”  

 

“Trời cũng bị cậu đâm thủng rồi!”  

 

“Cậu làm như thế, có thể sẽ làm liên lụy đến cả cửu tộc!”  

 

“Sư phụ của cậu là ai?"  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Sư phụ tôi, các người không xứng được biết”.  

 

“Cũng cứng miệng đấy nhỉ, khoảnh khắc cậu ngã xuống, không biết có còn mạnh miệng như thế nữa không!”, một Tông Sư sau lưng Diệp Bắc Minh cười lạnh.  

 

“Ầm!”  

 

Ông ta nhấc chân đi, như một bóng ma xuất hiện sau lưng Diệp Bắc Minh.  

 

Giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ tấn công sau lưng anh!  

 

Khoảng cách này, có thể g**t ch*t anh trong giây lát!  

 

Ba Tông Sư khác thấy thế thì không định ra tay nữa!  

 

“Răng rắc”.  

 

Một tiếng giòn vang!  

 

“Phụt!”  

 

Tông Sư ra tay chợt phun ngụm máu tươi, vẻ mặt đầy khiếp sợ.  

 

Diệp Bắc Minh vốn đưa lưng về phía ông ta đã xoay người lại từ lúc nào!  

 

Một đấm tung ra!  

 

Dừng ở lồng ngực ông ta!  

 

Tim của Tông Sư đó đã ngừng đập, văng ra xa như một con chó chết!  

 

“Sao lại như thế!”  

 

Tròng mắt của mấy Tông Sư kia đều rơi xuống hết!  

 

Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra!  

 

Một đấm g**t ch*t Tông Sư kia?  

 

Má!  

 

Đúng là đáng sợ quá mà!  

 

Trong một thoáng ngắn ngủi ba Tông Sư kia ngẩn người, Diệp Bắc Minh đã chủ động ra tay, như bóng ma xuất hiện trước mặt ba người.  

 

“Bốp bốp bốp!”  

 

Mỗi đấm một người, tất cả đều dừng ở trái tim họ!  

 

Tim của cả bốn Tông Sư kia trực tiếp bị đánh nát!  

Lập tức chết không kịp trăn trối!  

 

“Cậu… Cậu… Cậu… Cậu…”  

 

Ô Bách Thuận run rẩy chỉ vào Diệp Bắc Minh, tất cả đều sợ choáng váng.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một vị Tông Sư khác nhướng mày lên cao: “Cậu có biết là bản thân đã gặp phải họa ngập trời rồi không!”   “Trời cũng bị cậu đâm thủng rồi!”   “Cậu làm như thế, có thể sẽ làm liên lụy đến cả cửu tộc!”   “Sư phụ của cậu là ai?"   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Sư phụ tôi, các người không xứng được biết”.   “Cũng cứng miệng đấy nhỉ, khoảnh khắc cậu ngã xuống, không biết có còn mạnh miệng như thế nữa không!”, một Tông Sư sau lưng Diệp Bắc Minh cười lạnh.   “Ầm!”   Ông ta nhấc chân đi, như một bóng ma xuất hiện sau lưng Diệp Bắc Minh.   Giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ tấn công sau lưng anh!   Khoảng cách này, có thể g**t ch*t anh trong giây lát!   Ba Tông Sư khác thấy thế thì không định ra tay nữa!   “Răng rắc”.   Một tiếng giòn vang!   “Phụt!”   Tông Sư ra tay chợt phun ngụm máu tươi, vẻ mặt đầy khiếp sợ.   Diệp Bắc Minh vốn đưa lưng về phía ông ta đã xoay người lại từ lúc nào!   Một đấm tung ra!   Dừng ở lồng ngực ông ta!   Tim của Tông Sư đó đã ngừng đập, văng ra xa như một con chó chết!   “Sao lại như thế!”   Tròng mắt của mấy Tông Sư kia đều rơi xuống hết!   Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra!   Một đấm g**t ch*t Tông Sư kia?   Má!   Đúng là đáng sợ quá mà!   Trong một thoáng ngắn ngủi ba Tông Sư kia ngẩn người, Diệp Bắc Minh đã chủ động ra tay, như bóng ma xuất hiện trước mặt ba người.   “Bốp bốp bốp!”   Mỗi đấm một người, tất cả đều dừng ở trái tim họ!   Tim của cả bốn Tông Sư kia trực tiếp bị đánh nát!  Lập tức chết không kịp trăn trối!   “Cậu… Cậu… Cậu… Cậu…”   Ô Bách Thuận run rẩy chỉ vào Diệp Bắc Minh, tất cả đều sợ choáng váng.  

Chương 139: Lập tức chết không kịp trăn trối!