Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 145: Thật sự rất ngông cuồng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ô Bách Thuận như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lớn tiếng kêu lên.   “Diệp Bắc Minh? Anh ta tên là Diệp Bắc Minh hả?"   Ngụy Yên Nhiên xúc động đến mức cả người run run, máu nóng trong người cũng sôi trào lên.   Cô ta vô cùng kinh hãi, vô cùng khiếp sợ!   Thậm chí, còn có chút hưng phấn, cảm giác như trong người có một dòng điện lướt qua.   Trái tim nhỏ bé cứ đập nhanh thình thịch!   Trong khoảnh khắc đó, cảm giác của cô ta về Diệp Bắc Minh đã có chút thay đổi.   “Bộp bộp bộp bộp!”   Lúc này, Diệp Bắc Minh đi từng bước tới chỗ Tần Vinh An.   “Mày…”   Tần Vinh An sợ ngây người, mí mắt giật liên tục.   Không thể giữ được bình tĩnh!   Ông ta lùi về sau theo bản năng: “Mày muốn làm gì? Mày muốn giết cả tao ư?”   Diệp Bắc Minh không thèm liếc Tần Vinh An lấy một lần.   Ánh mắt chuyển sang Masao Tokugawa bên cạnh: “Lúc nãy ông muốn giết tôi hả?”   “Cậu Diệp Bắc Minh, cậu thật sự muốn đối đầu với Tenjinja ư?”, Masao Tokugawa lạnh giọng nói, vô cùng kiêng dè.   Bộp! Bộp!   Hai võ giả Đông Doanh ánh mắt lạnh lùng sau lưng Masao Tokugawa chắn trước mặt ông ta.   Tần Vinh An thấy thế bèn lặng lẽ lùi sang một bên, bấm hai số điện thoại.   “Alo, bố ơi đã xảy ta chuyện rồi…”   “Hu hu hu, bố vợ, Thiếu Dương bị người giết rồi”.   ……   Diệp Bắc Minh không trả lời câu hỏi của Masao Tokugawa: “Lúc nãy ông đã để lộ sát ý với tôi hả?”   “Cậu tiêu diệt thương hội Đông Doanh của tôi, chẳng lẽ còn không cho phép tôi hận cậu ư?”   Masao Tokugawa cực kỳ tức giận.   Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Nhà xưởng của bố tôi là do lũ Đông Doanh các người chiếm lấy”.   “Tôi tiêu diệt chúng là lẽ thường tình thôi".   “Lùi lại một bước mà nói, người Long Quốc giết người đảo quốc Đông Doanh còn cần phải tìm lý do hả?”   Câu nói của Diệp Bắc Minh.  

Ô Bách Thuận như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lớn tiếng kêu lên.  

 

“Diệp Bắc Minh? Anh ta tên là Diệp Bắc Minh hả?"  

 

Ngụy Yên Nhiên xúc động đến mức cả người run run, máu nóng trong người cũng sôi trào lên.  

 

Cô ta vô cùng kinh hãi, vô cùng khiếp sợ!  

 

Thậm chí, còn có chút hưng phấn, cảm giác như trong người có một dòng điện lướt qua.  

 

Trái tim nhỏ bé cứ đập nhanh thình thịch!  

 

Trong khoảnh khắc đó, cảm giác của cô ta về Diệp Bắc Minh đã có chút thay đổi.  

 

“Bộp bộp bộp bộp!”  

 

Lúc này, Diệp Bắc Minh đi từng bước tới chỗ Tần Vinh An.  

 

“Mày…”  

 

Tần Vinh An sợ ngây người, mí mắt giật liên tục.  

 

Không thể giữ được bình tĩnh!  

 

Ông ta lùi về sau theo bản năng: “Mày muốn làm gì? Mày muốn giết cả tao ư?”  

 

Diệp Bắc Minh không thèm liếc Tần Vinh An lấy một lần.  

 

Ánh mắt chuyển sang Masao Tokugawa bên cạnh: “Lúc nãy ông muốn giết tôi hả?”  

 

“Cậu Diệp Bắc Minh, cậu thật sự muốn đối đầu với Tenjinja ư?”, Masao Tokugawa lạnh giọng nói, vô cùng kiêng dè.  

 

Bộp! Bộp!  

 

Hai võ giả Đông Doanh ánh mắt lạnh lùng sau lưng Masao Tokugawa chắn trước mặt ông ta.  

 

Tần Vinh An thấy thế bèn lặng lẽ lùi sang một bên, bấm hai số điện thoại.  

 

“Alo, bố ơi đã xảy ta chuyện rồi…”  

 

“Hu hu hu, bố vợ, Thiếu Dương bị người giết rồi”.  

 

……  

 

Diệp Bắc Minh không trả lời câu hỏi của Masao Tokugawa: “Lúc nãy ông đã để lộ sát ý với tôi hả?”  

 

“Cậu tiêu diệt thương hội Đông Doanh của tôi, chẳng lẽ còn không cho phép tôi hận cậu ư?”  

 

Masao Tokugawa cực kỳ tức giận.  

 

Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Nhà xưởng của bố tôi là do lũ Đông Doanh các người chiếm lấy”.  

 

“Tôi tiêu diệt chúng là lẽ thường tình thôi".  

 

“Lùi lại một bước mà nói, người Long Quốc giết người đảo quốc Đông Doanh còn cần phải tìm lý do hả?”  

 

Câu nói của Diệp Bắc Minh.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ô Bách Thuận như bị thứ gì đó k*ch th*ch, lớn tiếng kêu lên.   “Diệp Bắc Minh? Anh ta tên là Diệp Bắc Minh hả?"   Ngụy Yên Nhiên xúc động đến mức cả người run run, máu nóng trong người cũng sôi trào lên.   Cô ta vô cùng kinh hãi, vô cùng khiếp sợ!   Thậm chí, còn có chút hưng phấn, cảm giác như trong người có một dòng điện lướt qua.   Trái tim nhỏ bé cứ đập nhanh thình thịch!   Trong khoảnh khắc đó, cảm giác của cô ta về Diệp Bắc Minh đã có chút thay đổi.   “Bộp bộp bộp bộp!”   Lúc này, Diệp Bắc Minh đi từng bước tới chỗ Tần Vinh An.   “Mày…”   Tần Vinh An sợ ngây người, mí mắt giật liên tục.   Không thể giữ được bình tĩnh!   Ông ta lùi về sau theo bản năng: “Mày muốn làm gì? Mày muốn giết cả tao ư?”   Diệp Bắc Minh không thèm liếc Tần Vinh An lấy một lần.   Ánh mắt chuyển sang Masao Tokugawa bên cạnh: “Lúc nãy ông muốn giết tôi hả?”   “Cậu Diệp Bắc Minh, cậu thật sự muốn đối đầu với Tenjinja ư?”, Masao Tokugawa lạnh giọng nói, vô cùng kiêng dè.   Bộp! Bộp!   Hai võ giả Đông Doanh ánh mắt lạnh lùng sau lưng Masao Tokugawa chắn trước mặt ông ta.   Tần Vinh An thấy thế bèn lặng lẽ lùi sang một bên, bấm hai số điện thoại.   “Alo, bố ơi đã xảy ta chuyện rồi…”   “Hu hu hu, bố vợ, Thiếu Dương bị người giết rồi”.   ……   Diệp Bắc Minh không trả lời câu hỏi của Masao Tokugawa: “Lúc nãy ông đã để lộ sát ý với tôi hả?”   “Cậu tiêu diệt thương hội Đông Doanh của tôi, chẳng lẽ còn không cho phép tôi hận cậu ư?”   Masao Tokugawa cực kỳ tức giận.   Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Nhà xưởng của bố tôi là do lũ Đông Doanh các người chiếm lấy”.   “Tôi tiêu diệt chúng là lẽ thường tình thôi".   “Lùi lại một bước mà nói, người Long Quốc giết người đảo quốc Đông Doanh còn cần phải tìm lý do hả?”   Câu nói của Diệp Bắc Minh.  

Chương 145: Thật sự rất ngông cuồng!