Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 146: Kiếm trong tay đều dính độc nặng.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Masao Tokugawa hơi ngơ ngác, trả lời theo bản năng: “Không cần hả?”   “Cần ư?”   Diệp Bắc Minh cười hỏi lại.   “Cậu tùy tiện giết người Đông Doanh? Cậu xem Đông Doanh là cái gì?”, Masao Tokugawa nói.   Diệp Bắc Minh lại cười: “Lũ Đông Doanh mà cũng xứng là gọi “người” nữa hả?”   “Đừng có nói là các người tưởng có tay có chân có đầu thì được gọi là “người” rồi nhé?”   “Dùng heo chó để gọi các người cũng là sỉ nhục chúng nó đấy!”   Sỉ nhục!   Sỉ nhục cùng cực!   “Mày phải chết! Giết nó đi!”   Masao Tokugawa rống to chỉ vào Diệp Bắc Minh, ông ta đã tức điên lên rồi.   Hai Đại Tông Sư Đông Doanh nhanh chóng ra tay.   Kitamiyano, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 155 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!   Wataraki Jiro, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 149 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!   Soạt!   Một thanh đao võ sĩ bằng hợp kim chém về phía cổ Diệp Bắc Minh, tạo thành một đường đao hình bán nguyệt!   “Soạt!”   Diệp Bắc Minh nhanh chóng lùi về phía sau, đao khí đó gần như lướt ngang qua cổ họng anh!   Bốp!   Kitamiyano lao tới, tấn công từ bên hông.   Ông ta ném ra một quả bom khói đen.   Nhanh bóng bao vây lấy Diệp Bắc Minh!   “Soạt soạt soạt!”   Hơn mười thanh kiếm từ trong tay bay ra, tốc độ còn nhanh hơn đạn bắn, từ bốn bía bắn vào trong làn đạn!   Kiếm trong tay đều dính độc nặng.   Trong tình huống không có tầm nhìn, Diệp Bắc Minh phải chết không thể nghi ngờ!  “Soạt soạt soạt soạt soạt!”   Một giây sau đó, từng thanh kiếm từ trong làn sương khói bay ra.   Kitamiyano không kịp né tránh nên đã để sượt qua da!  

 Masao Tokugawa hơi ngơ ngác, trả lời theo bản năng: “Không cần hả?”  

 

“Cần ư?”  

 

Diệp Bắc Minh cười hỏi lại.  

 

“Cậu tùy tiện giết người Đông Doanh? Cậu xem Đông Doanh là cái gì?”, Masao Tokugawa nói.  

 

Diệp Bắc Minh lại cười: “Lũ Đông Doanh mà cũng xứng là gọi “người” nữa hả?”  

 

“Đừng có nói là các người tưởng có tay có chân có đầu thì được gọi là “người” rồi nhé?”  

 

“Dùng heo chó để gọi các người cũng là sỉ nhục chúng nó đấy!”  

 

Sỉ nhục!  

 

Sỉ nhục cùng cực!  

 

“Mày phải chết! Giết nó đi!”  

 

Masao Tokugawa rống to chỉ vào Diệp Bắc Minh, ông ta đã tức điên lên rồi.  

 

Hai Đại Tông Sư Đông Doanh nhanh chóng ra tay.  

 

Kitamiyano, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 155 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!  

 

Wataraki Jiro, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 149 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!  

 

Soạt!  

 

Một thanh đao võ sĩ bằng hợp kim chém về phía cổ Diệp Bắc Minh, tạo thành một đường đao hình bán nguyệt!  

 

“Soạt!”  

 

Diệp Bắc Minh nhanh chóng lùi về phía sau, đao khí đó gần như lướt ngang qua cổ họng anh!  

 

Bốp!  

 

Kitamiyano lao tới, tấn công từ bên hông.  

 

Ông ta ném ra một quả bom khói đen.  

 

Nhanh bóng bao vây lấy Diệp Bắc Minh!  

 

“Soạt soạt soạt!”  

 

Hơn mười thanh kiếm từ trong tay bay ra, tốc độ còn nhanh hơn đạn bắn, từ bốn bía bắn vào trong làn đạn!  

 

Kiếm trong tay đều dính độc nặng.  

 

Trong tình huống không có tầm nhìn, Diệp Bắc Minh phải chết không thể nghi ngờ!  

“Soạt soạt soạt soạt soạt!”  

 

Một giây sau đó, từng thanh kiếm từ trong làn sương khói bay ra.  

 

Kitamiyano không kịp né tránh nên đã để sượt qua da!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Masao Tokugawa hơi ngơ ngác, trả lời theo bản năng: “Không cần hả?”   “Cần ư?”   Diệp Bắc Minh cười hỏi lại.   “Cậu tùy tiện giết người Đông Doanh? Cậu xem Đông Doanh là cái gì?”, Masao Tokugawa nói.   Diệp Bắc Minh lại cười: “Lũ Đông Doanh mà cũng xứng là gọi “người” nữa hả?”   “Đừng có nói là các người tưởng có tay có chân có đầu thì được gọi là “người” rồi nhé?”   “Dùng heo chó để gọi các người cũng là sỉ nhục chúng nó đấy!”   Sỉ nhục!   Sỉ nhục cùng cực!   “Mày phải chết! Giết nó đi!”   Masao Tokugawa rống to chỉ vào Diệp Bắc Minh, ông ta đã tức điên lên rồi.   Hai Đại Tông Sư Đông Doanh nhanh chóng ra tay.   Kitamiyano, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 155 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!   Wataraki Jiro, Đại Tông Sư Đông Doanh, xếp hạng 149 trên bảng xếp hạng Tông Sư đứng đầu Châu Á!   Soạt!   Một thanh đao võ sĩ bằng hợp kim chém về phía cổ Diệp Bắc Minh, tạo thành một đường đao hình bán nguyệt!   “Soạt!”   Diệp Bắc Minh nhanh chóng lùi về phía sau, đao khí đó gần như lướt ngang qua cổ họng anh!   Bốp!   Kitamiyano lao tới, tấn công từ bên hông.   Ông ta ném ra một quả bom khói đen.   Nhanh bóng bao vây lấy Diệp Bắc Minh!   “Soạt soạt soạt!”   Hơn mười thanh kiếm từ trong tay bay ra, tốc độ còn nhanh hơn đạn bắn, từ bốn bía bắn vào trong làn đạn!   Kiếm trong tay đều dính độc nặng.   Trong tình huống không có tầm nhìn, Diệp Bắc Minh phải chết không thể nghi ngờ!  “Soạt soạt soạt soạt soạt!”   Một giây sau đó, từng thanh kiếm từ trong làn sương khói bay ra.   Kitamiyano không kịp né tránh nên đã để sượt qua da!  

Chương 146: Kiếm trong tay đều dính độc nặng.