Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 183: “Nếu không thì không bàn nữa!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mãi hồi lâu mới mở miệng: “Nhóc con, cậu thật sự không biết tôi có lai lịch gì?” “Không biết, không có hứng thú, để tôi đi”. Diệp Bắc Minh lắc đầu. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng buồn rầu giải thích lai lịch của mình! Cái gì mà thần tháp vạn cổ đệ nhất! Cái gì mà tiên giới, thần giới vì nó đại chiến! Cái gì mà vũ trụ sơ khai, thiên địa lúc mới bắt đầu… rơi vào trong sương mù. Diệp Bắc Minh nghe mà nhức đầu. “Dừng lại, dừng lại! Đừng khoác lác nữa, tôi không chịu nổi nữa, ông thả tôi ra”, Diệp Bắc Minh nói. “Cậu!!!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động muốn hộc máu. Ông ta nói hết nước hết cái muốn để Diệp Bắc Minh chấp nhận sự tồn tại của mình. Lại nói chuyện từng bước, tỏ vẻ một khi ký kết hiệp ước chủ tớ với mình, có thể tiến vào trong tháp, nhận được ích lợi khó có thể tưởng tượng nổi! Diệp Bắc Minh dứt khoát nói: “Muốn ký kết hiệp ước chủ tớ cũng được thôi”. “Tôi làm chủ nhân, ông làm đầy tớ!” Mặc dù Diệp Bắc Minh cho rằng tháp Càn Khôn Trấn Ngục bịa chuyện. Nhưng nếu là đồ mẹ để lại, chắc chắn không đơn giản! “Cái gì? Không thể nào!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục quả quyết từ chối. Đùa gì thế? Bảo ông ta làm đầy tớ? Từ cổ chí kim, chưa bao giờ xảy ra chuyện này. “Ờ, vậy thôi”, Diệp Bắc Minh lắc đầu. “Chờ chút!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gấp gáp. Ông ta đã đợi mấy chục ngàn năm nay, Diệp Bắc Minh là người đầu tiên đến trước mặt ông ta. Nếu như mất đi cơ hội này, lần sau lẽ nào phải đợi thêm mấy chục ngàn năm nữa sao? “Vậy đi, chúng ta ký kết hiệp ước bình đẳng”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mãi hồi lâu mới mở miệng: “Nhóc con, cậu thật sự không biết tôi có lai lịch gì?”
“Không biết, không có hứng thú, để tôi đi”.
Diệp Bắc Minh lắc đầu.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng buồn rầu giải thích lai lịch của mình!
Cái gì mà thần tháp vạn cổ đệ nhất!
Cái gì mà tiên giới, thần giới vì nó đại chiến!
Cái gì mà vũ trụ sơ khai, thiên địa lúc mới bắt đầu… rơi vào trong sương mù.
Diệp Bắc Minh nghe mà nhức đầu.
“Dừng lại, dừng lại! Đừng khoác lác nữa, tôi không chịu nổi nữa, ông thả tôi ra”, Diệp Bắc Minh nói.
“Cậu!!!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động muốn hộc máu.
Ông ta nói hết nước hết cái muốn để Diệp Bắc Minh chấp nhận sự tồn tại của mình.
Lại nói chuyện từng bước, tỏ vẻ một khi ký kết hiệp ước chủ tớ với mình, có thể tiến vào trong tháp, nhận được ích lợi khó có thể tưởng tượng nổi!
Diệp Bắc Minh dứt khoát nói: “Muốn ký kết hiệp ước chủ tớ cũng được thôi”.
“Tôi làm chủ nhân, ông làm đầy tớ!”
Mặc dù Diệp Bắc Minh cho rằng tháp Càn Khôn Trấn Ngục bịa chuyện.
Nhưng nếu là đồ mẹ để lại, chắc chắn không đơn giản!
“Cái gì? Không thể nào!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục quả quyết từ chối.
Đùa gì thế?
Bảo ông ta làm đầy tớ?
Từ cổ chí kim, chưa bao giờ xảy ra chuyện này.
“Ờ, vậy thôi”, Diệp Bắc Minh lắc đầu.
“Chờ chút!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gấp gáp.
Ông ta đã đợi mấy chục ngàn năm nay, Diệp Bắc Minh là người đầu tiên đến trước mặt ông ta.
Nếu như mất đi cơ hội này, lần sau lẽ nào phải đợi thêm mấy chục ngàn năm nữa sao?
“Vậy đi, chúng ta ký kết hiệp ước bình đẳng”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mãi hồi lâu mới mở miệng: “Nhóc con, cậu thật sự không biết tôi có lai lịch gì?” “Không biết, không có hứng thú, để tôi đi”. Diệp Bắc Minh lắc đầu. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vô cùng buồn rầu giải thích lai lịch của mình! Cái gì mà thần tháp vạn cổ đệ nhất! Cái gì mà tiên giới, thần giới vì nó đại chiến! Cái gì mà vũ trụ sơ khai, thiên địa lúc mới bắt đầu… rơi vào trong sương mù. Diệp Bắc Minh nghe mà nhức đầu. “Dừng lại, dừng lại! Đừng khoác lác nữa, tôi không chịu nổi nữa, ông thả tôi ra”, Diệp Bắc Minh nói. “Cậu!!!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động muốn hộc máu. Ông ta nói hết nước hết cái muốn để Diệp Bắc Minh chấp nhận sự tồn tại của mình. Lại nói chuyện từng bước, tỏ vẻ một khi ký kết hiệp ước chủ tớ với mình, có thể tiến vào trong tháp, nhận được ích lợi khó có thể tưởng tượng nổi! Diệp Bắc Minh dứt khoát nói: “Muốn ký kết hiệp ước chủ tớ cũng được thôi”. “Tôi làm chủ nhân, ông làm đầy tớ!” Mặc dù Diệp Bắc Minh cho rằng tháp Càn Khôn Trấn Ngục bịa chuyện. Nhưng nếu là đồ mẹ để lại, chắc chắn không đơn giản! “Cái gì? Không thể nào!”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục quả quyết từ chối. Đùa gì thế? Bảo ông ta làm đầy tớ? Từ cổ chí kim, chưa bao giờ xảy ra chuyện này. “Ờ, vậy thôi”, Diệp Bắc Minh lắc đầu. “Chờ chút!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục gấp gáp. Ông ta đã đợi mấy chục ngàn năm nay, Diệp Bắc Minh là người đầu tiên đến trước mặt ông ta. Nếu như mất đi cơ hội này, lần sau lẽ nào phải đợi thêm mấy chục ngàn năm nữa sao? “Vậy đi, chúng ta ký kết hiệp ước bình đẳng”, tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.