Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 184: Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Có thể đưa tôi rời khỏi đây là được!”   Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười.   Dựa theo lời tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.   Anh đi đến cửa lớn tầng một, rạch một đường trên bàn tay mình, vẩy máu tươi lên cửa lớn.   Trong nháy mắt máu tươi tiếp xúc với cửa!   “Ầm!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giống như mặt trời, vô cùng chói mắt.   “Mẹ nó… Ha ha ha ha, huyết mạch của cậu? Ha ha ha ha, lời to rồi!!!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười như điên.   Ông ta cố gắng kìm chế nội tâm đang kích động: “Đừng gấp, ký kết hiệp ước cần mấy canh giờ…”   Diệp Bắc Minh vẫn hôn mê.   Ngụy Yên Nhiên dẫn anh về biệt thự, gọi người khiêng anh từ ghế lái phụ xuống.   “Thưa cô, người này sao vậy?”   “Không phải anh ta cùng cô tham dự dạ tiệc từ thiện sao?”   Quản gia của Ngụy Yên Nhiên mặt đầy bất ngờ.   Theo đạo lý, tham gia dạ tiệc từ thiện xong, Ngụy Yên Nhiên và người này không còn bất kỳ dây dưa gì.   Tại sao lại mang về?   Vì đã ký kết hiệp định giữ bí mật chuyện ở dạ tiệc từ thiện!   Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!   Vì vậy, mọi người vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện, càng không biết sức mạnh khủng khiếp của Diệp Bắc Minh.Ngụy Yên Nhiên không có thời gian giải thích: “Giữa đường anh ta ngất xỉu, mau gọi bác sĩ qua”.   “Vâng”.   Mấy người cùng đưa Diệp Bắc Minh vào phòng Ngụy Yên Nhiên.   Rất nhanh bác sĩ đã đến.   Kiểm tra một hồi.   “Tiểu thư, người này không có bệnh tật gì, hơn nữa tràn đầy sức mạnh, không lẽ có tâm bệnh? Khả năng là đang ngủ, hoặc mệt quá?”, bác sĩ lắc đầu, bày tỏ không kiểm tra được.   Ngụy Yên Nhiên nhướng mày.   Ngủ?   Mệt?   Sao có thể chứ?   Tận mắt cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.  Nếu không phải bên đường có hoa cỏ đỡ, anh sẽ ngã vỡ đầu.   “Ông chắc chắn?”, Ngụy Yên Nhiên hỏi.   Bác sĩ có chút khó xử: “Thưa cô, với tư cách hành nghề chữa bệnh bao nhiêu năm, tôi đảm bảo cơ thể cậu ta quả thật không có vấn đề”.  

 “Có thể đưa tôi rời khỏi đây là được!”  

 

Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười.  

 

Dựa theo lời tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.  

 

Anh đi đến cửa lớn tầng một, rạch một đường trên bàn tay mình, vẩy máu tươi lên cửa lớn.  

 

Trong nháy mắt máu tươi tiếp xúc với cửa!  

 

“Ầm!”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giống như mặt trời, vô cùng chói mắt.  

 

“Mẹ nó… Ha ha ha ha, huyết mạch của cậu? Ha ha ha ha, lời to rồi!!!”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười như điên.  

 

Ông ta cố gắng kìm chế nội tâm đang kích động: “Đừng gấp, ký kết hiệp ước cần mấy canh giờ…”  

 

Diệp Bắc Minh vẫn hôn mê.  

 

Ngụy Yên Nhiên dẫn anh về biệt thự, gọi người khiêng anh từ ghế lái phụ xuống.  

 

“Thưa cô, người này sao vậy?”  

 

“Không phải anh ta cùng cô tham dự dạ tiệc từ thiện sao?”  

 

Quản gia của Ngụy Yên Nhiên mặt đầy bất ngờ.  

 

Theo đạo lý, tham gia dạ tiệc từ thiện xong, Ngụy Yên Nhiên và người này không còn bất kỳ dây dưa gì.  

 

Tại sao lại mang về?  

 

Vì đã ký kết hiệp định giữ bí mật chuyện ở dạ tiệc từ thiện!  

 

Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!  

 

Vì vậy, mọi người vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện, càng không biết sức mạnh khủng khiếp của Diệp Bắc Minh.

Ngụy Yên Nhiên không có thời gian giải thích: “Giữa đường anh ta ngất xỉu, mau gọi bác sĩ qua”.  

 

“Vâng”.  

 

Mấy người cùng đưa Diệp Bắc Minh vào phòng Ngụy Yên Nhiên.  

 

Rất nhanh bác sĩ đã đến.  

 

Kiểm tra một hồi.  

 

“Tiểu thư, người này không có bệnh tật gì, hơn nữa tràn đầy sức mạnh, không lẽ có tâm bệnh? Khả năng là đang ngủ, hoặc mệt quá?”, bác sĩ lắc đầu, bày tỏ không kiểm tra được.  

 

Ngụy Yên Nhiên nhướng mày.  

 

Ngủ?  

 

Mệt?  

 

Sao có thể chứ?  

 

Tận mắt cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.  

Nếu không phải bên đường có hoa cỏ đỡ, anh sẽ ngã vỡ đầu.  

 

“Ông chắc chắn?”, Ngụy Yên Nhiên hỏi.  

 

Bác sĩ có chút khó xử: “Thưa cô, với tư cách hành nghề chữa bệnh bao nhiêu năm, tôi đảm bảo cơ thể cậu ta quả thật không có vấn đề”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Có thể đưa tôi rời khỏi đây là được!”   Diệp Bắc Minh khẽ mỉm cười.   Dựa theo lời tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói.   Anh đi đến cửa lớn tầng một, rạch một đường trên bàn tay mình, vẩy máu tươi lên cửa lớn.   Trong nháy mắt máu tươi tiếp xúc với cửa!   “Ầm!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giống như mặt trời, vô cùng chói mắt.   “Mẹ nó… Ha ha ha ha, huyết mạch của cậu? Ha ha ha ha, lời to rồi!!!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười như điên.   Ông ta cố gắng kìm chế nội tâm đang kích động: “Đừng gấp, ký kết hiệp ước cần mấy canh giờ…”   Diệp Bắc Minh vẫn hôn mê.   Ngụy Yên Nhiên dẫn anh về biệt thự, gọi người khiêng anh từ ghế lái phụ xuống.   “Thưa cô, người này sao vậy?”   “Không phải anh ta cùng cô tham dự dạ tiệc từ thiện sao?”   Quản gia của Ngụy Yên Nhiên mặt đầy bất ngờ.   Theo đạo lý, tham gia dạ tiệc từ thiện xong, Ngụy Yên Nhiên và người này không còn bất kỳ dây dưa gì.   Tại sao lại mang về?   Vì đã ký kết hiệp định giữ bí mật chuyện ở dạ tiệc từ thiện!   Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!   Vì vậy, mọi người vẫn chưa biết chuyện xảy ra ở dạ tiệc từ thiện, càng không biết sức mạnh khủng khiếp của Diệp Bắc Minh.Ngụy Yên Nhiên không có thời gian giải thích: “Giữa đường anh ta ngất xỉu, mau gọi bác sĩ qua”.   “Vâng”.   Mấy người cùng đưa Diệp Bắc Minh vào phòng Ngụy Yên Nhiên.   Rất nhanh bác sĩ đã đến.   Kiểm tra một hồi.   “Tiểu thư, người này không có bệnh tật gì, hơn nữa tràn đầy sức mạnh, không lẽ có tâm bệnh? Khả năng là đang ngủ, hoặc mệt quá?”, bác sĩ lắc đầu, bày tỏ không kiểm tra được.   Ngụy Yên Nhiên nhướng mày.   Ngủ?   Mệt?   Sao có thể chứ?   Tận mắt cô ta nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngã xuống đất.  Nếu không phải bên đường có hoa cỏ đỡ, anh sẽ ngã vỡ đầu.   “Ông chắc chắn?”, Ngụy Yên Nhiên hỏi.   Bác sĩ có chút khó xử: “Thưa cô, với tư cách hành nghề chữa bệnh bao nhiêu năm, tôi đảm bảo cơ thể cậu ta quả thật không có vấn đề”.  

Chương 184: Không có bất kỳ ai dám truyền ra ngoài!