Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 344: “Mạng của người khác không phải mạng sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trong phòng, một đám nam nữ nhà họ Giả đều có mặt.   Ông cụ Giả đứng đó, vẻ mặt u ám, nhìn cậu thanh niên trên giường, lạnh giọng hỏi: “Lý thần y, thật sự hết cách rồi sao?”   “Aiz”.   Lý thần y than thở: “Ông Giả, tôi thật sự đã cố gắng hết sức”.   “Cậu Giả là suy tim bẩm sinh, ngoại trừ Quỷ Môn Thập Tam Châm tại thế mới có thể cứu cậu ấy một mạng!”   “Nếu không… Aiz!”   Một tiếng thở dài.Ánh mắt ông cụ có thể nhỏ ra máu.   Đột nhiên.   Một người đàn ông trung niên lớn tiếng: “Bố, dùng tim thay thế để phẫu thuật đi!”   “Chúng con đã tìm được một cô gái, máu và tim cô ta hoàn toàn trùng khớp với Đằng Nhi!”   Ông cụ Giả lắc đầu: “Im miệng!”   “Mạng của người khác không phải mạng sao?”   “Nhưng…”, người đàn ông trung niên mặt đầy đau khổ.   “Ông nội, cháu đau…”   Cậu thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi nằm trên giường chợt mở mắt.   Ông cụ Giả mặt đầu đau đớn, ngửa cổ lên trời than vãn: “Ông trời ơi! Giả Khiếu Lâm tôi cả đời không làm chuyện xấu, học trò khắp thiên hạ!”   “Nhà họ Giả tôi lại là thư hương môn đệ, truyền thừa hơn ba trăm năm”.   “Tại sao hôm nay lại muốn cháu trai tôi chịu phải đau khổ này?”   Ầm!   Sấm chớp bên ngoài rền vang, mưa to gió lớn!    “Ông nội… cháu đau…”, chàng trai nói một câu rồi hôn mê.   Lý thần y vội vàng tiến lên bắt mạch: “Thưa ông, cậu Giả sắp không ổn rồi”.   “Bố!”  “Ông mau hạ lệnh đi!”    Buổi tối.   Hai người Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến vừa mới tan làm, mưa to như thác nước.  

 Trong phòng, một đám nam nữ nhà họ Giả đều có mặt.  

 

Ông cụ Giả đứng đó, vẻ mặt u ám, nhìn cậu thanh niên trên giường, lạnh giọng hỏi: “Lý thần y, thật sự hết cách rồi sao?”  

 

“Aiz”.  

 

Lý thần y than thở: “Ông Giả, tôi thật sự đã cố gắng hết sức”.  

 

“Cậu Giả là suy tim bẩm sinh, ngoại trừ Quỷ Môn Thập Tam Châm tại thế mới có thể cứu cậu ấy một mạng!”  

 

“Nếu không… Aiz!”  

 

Một tiếng thở dài.

Ánh mắt ông cụ có thể nhỏ ra máu.  

 

Đột nhiên.  

 

Một người đàn ông trung niên lớn tiếng: “Bố, dùng tim thay thế để phẫu thuật đi!”  

 

“Chúng con đã tìm được một cô gái, máu và tim cô ta hoàn toàn trùng khớp với Đằng Nhi!”  

 

Ông cụ Giả lắc đầu: “Im miệng!”  

 

“Mạng của người khác không phải mạng sao?”  

 

“Nhưng…”, người đàn ông trung niên mặt đầy đau khổ.  

 

“Ông nội, cháu đau…”  

 

Cậu thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi nằm trên giường chợt mở mắt.  

 

Ông cụ Giả mặt đầu đau đớn, ngửa cổ lên trời than vãn: “Ông trời ơi! Giả Khiếu Lâm tôi cả đời không làm chuyện xấu, học trò khắp thiên hạ!”  

 

“Nhà họ Giả tôi lại là thư hương môn đệ, truyền thừa hơn ba trăm năm”.  

 

“Tại sao hôm nay lại muốn cháu trai tôi chịu phải đau khổ này?”  

 

Ầm!  

 

Sấm chớp bên ngoài rền vang, mưa to gió lớn!   

 

“Ông nội… cháu đau…”, chàng trai nói một câu rồi hôn mê.  

 

Lý thần y vội vàng tiến lên bắt mạch: “Thưa ông, cậu Giả sắp không ổn rồi”.  

 

“Bố!”  

“Ông mau hạ lệnh đi!”  

 

 

Buổi tối.  

 

Hai người Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến vừa mới tan làm, mưa to như thác nước.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trong phòng, một đám nam nữ nhà họ Giả đều có mặt.   Ông cụ Giả đứng đó, vẻ mặt u ám, nhìn cậu thanh niên trên giường, lạnh giọng hỏi: “Lý thần y, thật sự hết cách rồi sao?”   “Aiz”.   Lý thần y than thở: “Ông Giả, tôi thật sự đã cố gắng hết sức”.   “Cậu Giả là suy tim bẩm sinh, ngoại trừ Quỷ Môn Thập Tam Châm tại thế mới có thể cứu cậu ấy một mạng!”   “Nếu không… Aiz!”   Một tiếng thở dài.Ánh mắt ông cụ có thể nhỏ ra máu.   Đột nhiên.   Một người đàn ông trung niên lớn tiếng: “Bố, dùng tim thay thế để phẫu thuật đi!”   “Chúng con đã tìm được một cô gái, máu và tim cô ta hoàn toàn trùng khớp với Đằng Nhi!”   Ông cụ Giả lắc đầu: “Im miệng!”   “Mạng của người khác không phải mạng sao?”   “Nhưng…”, người đàn ông trung niên mặt đầy đau khổ.   “Ông nội, cháu đau…”   Cậu thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi nằm trên giường chợt mở mắt.   Ông cụ Giả mặt đầu đau đớn, ngửa cổ lên trời than vãn: “Ông trời ơi! Giả Khiếu Lâm tôi cả đời không làm chuyện xấu, học trò khắp thiên hạ!”   “Nhà họ Giả tôi lại là thư hương môn đệ, truyền thừa hơn ba trăm năm”.   “Tại sao hôm nay lại muốn cháu trai tôi chịu phải đau khổ này?”   Ầm!   Sấm chớp bên ngoài rền vang, mưa to gió lớn!    “Ông nội… cháu đau…”, chàng trai nói một câu rồi hôn mê.   Lý thần y vội vàng tiến lên bắt mạch: “Thưa ông, cậu Giả sắp không ổn rồi”.   “Bố!”  “Ông mau hạ lệnh đi!”    Buổi tối.   Hai người Hạ Nhược Tuyết và Tôn Thiến vừa mới tan làm, mưa to như thác nước.  

Chương 344: “Mạng của người khác không phải mạng sao?”