Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 345: Báo cảnh sát vô dụng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ném vào xe thương vụ!   Nghênh ngang phóng đi.   Chỉ để lại Tôn Thiến liều mạng đuổi theo: “Nhược Tuyết, Nhược Tuyết!!!”, sau khi dạ tiệc kết thúc, Ngụy Yên Nhiên lái xe, chuẩn bị đưa Diệp Bắc Minh về chỗ ở.   Bỗng nhiên.   Điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên, là Hạ Nhược Tuyết gọi tới.   “Alo, Nhược Tuyết, sao vậy?”   Trong điện thoại truyền tới giọng nói của Tôn Thiến: “Diệp Bắc Minh, xảy ra chuyện… xảy ra chuyện lớn rồi!”   “Nhược Tuyết bị một đám người bắt đi”.   Diệp Bắc Minh biến sắc: “Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy!”   Tôn Thiến giải thích qua một lần.   Trong mưa lớn như thác đổ, Hạ Nhược Tuyết bị người ta bắt đi, chỉ còn lại túi xách.   Tôn Thiến tìm thấy điện thoại của Hạ Nhược Tuyết.   Tìm được số của Diệp Bắc Minh, gọi tới thông báo cho anh.   Cô ta chỉ có thể gọi cho Diệp Bắc Minh!   Bởi vì Tôn Thiến cảm giác người bắt Hạ Nhược Tuyết tuyệt đối không phải người bình thường.   Báo cảnh sát vô dụng!   Diệp Bắc Minh bảo cô ta định vị qua: “Tôn Thiến, cô ở dưới tầng công ty đợi tôi, đừng gấp, tôi lập tức tới ngay”.   Ngụy Yên Nhiên bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”   “Tôi có một người bạn gặp nguy hiểm, mượn xe cô chút”.   “Được”.   Ngụy Yên Nhiên gật đầu.   Diệp Bắc Minh lái xe thể thao của Ngụy Yên Nhiên phóng ra khỏi Trung Hải, chạy thẳng tới Kim Lăng.   Nửa tiếng sau, Diệp Bắc Minh đi đến công ty của Tôn Thiến.   Tôn Thiến ngồi ở trên bậc thang, toàn thân ướt đẫm, khóc tỉ tê.   Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Tôn Thiến lập tức xông đến: “Mau cứu Nhược Tuyết, cầu xin anh cứu Nhược Tuyết!”   “Yên tâm, không cần nói tôi cũng biết”.   Diệp Bắc Minh nhìn túi xách Hạ Nhược Tuyết bỏ lại.   “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục còn có thể dùng theo dõi  vạn dặm không?”  “Có thể”.    Tôn Thiến đỏ mắt: “Tấm hình này Nhược Tuyết vẫn luôn mang theo bên mình suốt mấy năm đại học đến nay”.   

 Ném vào xe thương vụ!  

 

Nghênh ngang phóng đi.  

 

Chỉ để lại Tôn Thiến liều mạng đuổi theo: “Nhược Tuyết, Nhược Tuyết!!!”, sau khi dạ tiệc kết thúc, Ngụy Yên Nhiên lái xe, chuẩn bị đưa Diệp Bắc Minh về chỗ ở.  

 

Bỗng nhiên.  

 

Điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên, là Hạ Nhược Tuyết gọi tới.  

 

“Alo, Nhược Tuyết, sao vậy?”  

 

Trong điện thoại truyền tới giọng nói của Tôn Thiến: “Diệp Bắc Minh, xảy ra chuyện… xảy ra chuyện lớn rồi!”  

 

“Nhược Tuyết bị một đám người bắt đi”.  

 

Diệp Bắc Minh biến sắc: “Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy!”  

 

Tôn Thiến giải thích qua một lần.  

 

Trong mưa lớn như thác đổ, Hạ Nhược Tuyết bị người ta bắt đi, chỉ còn lại túi xách.  

 

Tôn Thiến tìm thấy điện thoại của Hạ Nhược Tuyết.  

 

Tìm được số của Diệp Bắc Minh, gọi tới thông báo cho anh.  

 

Cô ta chỉ có thể gọi cho Diệp Bắc Minh!  

 

Bởi vì Tôn Thiến cảm giác người bắt Hạ Nhược Tuyết tuyệt đối không phải người bình thường.  

 

Báo cảnh sát vô dụng!  

 

Diệp Bắc Minh bảo cô ta định vị qua: “Tôn Thiến, cô ở dưới tầng công ty đợi tôi, đừng gấp, tôi lập tức tới ngay”.  

 

Ngụy Yên Nhiên bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”  

 

“Tôi có một người bạn gặp nguy hiểm, mượn xe cô chút”.  

 

“Được”.  

 

Ngụy Yên Nhiên gật đầu.  

 

Diệp Bắc Minh lái xe thể thao của Ngụy Yên Nhiên phóng ra khỏi Trung Hải, chạy thẳng tới Kim Lăng.  

 

Nửa tiếng sau, Diệp Bắc Minh đi đến công ty của Tôn Thiến.  

 

Tôn Thiến ngồi ở trên bậc thang, toàn thân ướt đẫm, khóc tỉ tê.  

 

Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Tôn Thiến lập tức xông đến: “Mau cứu Nhược Tuyết, cầu xin anh cứu Nhược Tuyết!”  

 

“Yên tâm, không cần nói tôi cũng biết”.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn túi xách Hạ Nhược Tuyết bỏ lại.  

 

“Tháp Càn Khôn Trấn Ngục còn có thể dùng theo dõi  vạn dặm không?”  

“Có thể”.  

 

 

Tôn Thiến đỏ mắt: “Tấm hình này Nhược Tuyết vẫn luôn mang theo bên mình suốt mấy năm đại học đến nay”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ném vào xe thương vụ!   Nghênh ngang phóng đi.   Chỉ để lại Tôn Thiến liều mạng đuổi theo: “Nhược Tuyết, Nhược Tuyết!!!”, sau khi dạ tiệc kết thúc, Ngụy Yên Nhiên lái xe, chuẩn bị đưa Diệp Bắc Minh về chỗ ở.   Bỗng nhiên.   Điện thoại của Diệp Bắc Minh reo lên, là Hạ Nhược Tuyết gọi tới.   “Alo, Nhược Tuyết, sao vậy?”   Trong điện thoại truyền tới giọng nói của Tôn Thiến: “Diệp Bắc Minh, xảy ra chuyện… xảy ra chuyện lớn rồi!”   “Nhược Tuyết bị một đám người bắt đi”.   Diệp Bắc Minh biến sắc: “Cái gì? Xảy ra chuyện gì vậy!”   Tôn Thiến giải thích qua một lần.   Trong mưa lớn như thác đổ, Hạ Nhược Tuyết bị người ta bắt đi, chỉ còn lại túi xách.   Tôn Thiến tìm thấy điện thoại của Hạ Nhược Tuyết.   Tìm được số của Diệp Bắc Minh, gọi tới thông báo cho anh.   Cô ta chỉ có thể gọi cho Diệp Bắc Minh!   Bởi vì Tôn Thiến cảm giác người bắt Hạ Nhược Tuyết tuyệt đối không phải người bình thường.   Báo cảnh sát vô dụng!   Diệp Bắc Minh bảo cô ta định vị qua: “Tôn Thiến, cô ở dưới tầng công ty đợi tôi, đừng gấp, tôi lập tức tới ngay”.   Ngụy Yên Nhiên bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”   “Tôi có một người bạn gặp nguy hiểm, mượn xe cô chút”.   “Được”.   Ngụy Yên Nhiên gật đầu.   Diệp Bắc Minh lái xe thể thao của Ngụy Yên Nhiên phóng ra khỏi Trung Hải, chạy thẳng tới Kim Lăng.   Nửa tiếng sau, Diệp Bắc Minh đi đến công ty của Tôn Thiến.   Tôn Thiến ngồi ở trên bậc thang, toàn thân ướt đẫm, khóc tỉ tê.   Sau khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Tôn Thiến lập tức xông đến: “Mau cứu Nhược Tuyết, cầu xin anh cứu Nhược Tuyết!”   “Yên tâm, không cần nói tôi cũng biết”.   Diệp Bắc Minh nhìn túi xách Hạ Nhược Tuyết bỏ lại.   “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục còn có thể dùng theo dõi  vạn dặm không?”  “Có thể”.    Tôn Thiến đỏ mắt: “Tấm hình này Nhược Tuyết vẫn luôn mang theo bên mình suốt mấy năm đại học đến nay”.   

Chương 345: Báo cảnh sát vô dụng!