Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 360: “Sờ lung tung gì thế hả?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bắt đầu từ hai trăm năm trước thương hội Hội Phong đã kinh doanh ngân hàng và tiền gửi, giống như kiểu tiệm cầm đồ thời cổ đại”. “Chúng tôi nghi ngờ mẹ của cậu đã gửi đồ ở thương hội Hội Phong”, Vạn Lăng Phong nói. Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng. Mẹ đã gửi đồ gì? “Được rồi, tôi biết rồi, ông tu luyện cho tốt, cho người tiếp tục điều tra”. Diệp Bắc Minh quay người đi ra khỏi mật thất. “Rõ!” Vạn Lăng Phong nhìn bóng lưng của Diệp Bắc Minh, cung kính trả lời một tiếng, rồi mau chóng đi theo. … Trong phòng. Tôn Thiến giống như đang nằm mơ vậy: “Nhược Tuyết, tốt quá rồi, chúng ta có công ty của mình rồi”. “Diệp Bắc Minh này rất được mà, ấy vậy mà bỏ ra một tỷ lập công ty cho cậu”. “Ha ha ha, sau này chúng ta giàu rồi!” “Tớ muốn mua một căn nhà lớn, tớ muốn mua siêu xe…” “Mình muốn thật nhiều thật nhiều trai đẹp!” Tôn Thiến hưng phấn nói. Hạ Nhược Tuyết đưa tay ấn lên trán của cô ta: “Câu nghiêm túc chút đi”. “Hi hi, tớ không nghiêm túc đấy”. Tôn Thiến vòng tay ôm Hạ Nhược Tuyết, vùi đầu vào lồng ngực cô ấy: “Tớ phải tìm bảy anh chàng đẹp trai, tối nào cũng ngủ cùng tớ, ngày nào cũng lật thẻ bài”. *Lật thẻ bài: xuất phát từ các hoàng đế Trung Hoa xưa chọn phi tần để thị tẩm mỗi đêm. Trước mỗi bữa tối, quan thái giám sẽ chuẩn bị các thẻ bài có ghi tên từng phi tần. Hoàng đế chọn ai thì sẽ lật úp thẻ bài của người đó, và phi tần được chọn sẽ được gọi vào hầu hạ vua suốt bữa tối và buổi đêm. Hạ Nhược Tuyết trừng mắt thật to. Cô ấy biết cô bạn này chỉ nói cho sướng mồm. Trên thực tế cô ta giống cô, vẫn là cô gái trong trắng. “Sờ lung tung gì thế hả?” “Hi hi hi, tớ cứ muốn sờ đấy, to thế này mà Diệp Bắc Minh đó lại không ăn thịt cậu, thật lãng phí quá! Vậy để tớ”, Tôn Thiến nhào đến. “A!” Hạ Nhược Tuyết kinh hãi kêu một tiếng, hai người đùa cười ầm ĩ. Hai cô gái véo ngực, véo eo, véo chân của nhau.
“Bắt đầu từ hai trăm năm trước thương hội Hội Phong đã kinh doanh ngân hàng và tiền gửi, giống như kiểu tiệm cầm đồ thời cổ đại”.
“Chúng tôi nghi ngờ mẹ của cậu đã gửi đồ ở thương hội Hội Phong”, Vạn Lăng Phong nói.
Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng.
Mẹ đã gửi đồ gì?
“Được rồi, tôi biết rồi, ông tu luyện cho tốt, cho người tiếp tục điều tra”.
Diệp Bắc Minh quay người đi ra khỏi mật thất.
“Rõ!”
Vạn Lăng Phong nhìn bóng lưng của Diệp Bắc Minh, cung kính trả lời một tiếng, rồi mau chóng đi theo.
…
Trong phòng.
Tôn Thiến giống như đang nằm mơ vậy: “Nhược Tuyết, tốt quá rồi, chúng ta có công ty của mình rồi”.
“Diệp Bắc Minh này rất được mà, ấy vậy mà bỏ ra một tỷ lập công ty cho cậu”.
“Ha ha ha, sau này chúng ta giàu rồi!”
“Tớ muốn mua một căn nhà lớn, tớ muốn mua siêu xe…”
“Mình muốn thật nhiều thật nhiều trai đẹp!”
Tôn Thiến hưng phấn nói.
Hạ Nhược Tuyết đưa tay ấn lên trán của cô ta: “Câu nghiêm túc chút đi”.
“Hi hi, tớ không nghiêm túc đấy”.
Tôn Thiến vòng tay ôm Hạ Nhược Tuyết, vùi đầu vào lồng ngực cô ấy: “Tớ phải tìm bảy anh chàng đẹp trai, tối nào cũng ngủ cùng tớ, ngày nào cũng lật thẻ bài”.
*Lật thẻ bài: xuất phát từ các hoàng đế Trung Hoa xưa chọn phi tần để thị tẩm mỗi đêm. Trước mỗi bữa tối, quan thái giám sẽ chuẩn bị các thẻ bài có ghi tên từng phi tần. Hoàng đế chọn ai thì sẽ lật úp thẻ bài của người đó, và phi tần được chọn sẽ được gọi vào hầu hạ vua suốt bữa tối và buổi đêm.
Hạ Nhược Tuyết trừng mắt thật to.
Cô ấy biết cô bạn này chỉ nói cho sướng mồm.
Trên thực tế cô ta giống cô, vẫn là cô gái trong trắng.
“Sờ lung tung gì thế hả?”
“Hi hi hi, tớ cứ muốn sờ đấy, to thế này mà Diệp Bắc Minh đó lại không ăn thịt cậu, thật lãng phí quá! Vậy để tớ”, Tôn Thiến nhào đến.
“A!”
Hạ Nhược Tuyết kinh hãi kêu một tiếng, hai người đùa cười ầm ĩ.
Hai cô gái véo ngực, véo eo, véo chân của nhau.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Bắt đầu từ hai trăm năm trước thương hội Hội Phong đã kinh doanh ngân hàng và tiền gửi, giống như kiểu tiệm cầm đồ thời cổ đại”. “Chúng tôi nghi ngờ mẹ của cậu đã gửi đồ ở thương hội Hội Phong”, Vạn Lăng Phong nói. Diệp Bắc Minh khẽ động trong lòng. Mẹ đã gửi đồ gì? “Được rồi, tôi biết rồi, ông tu luyện cho tốt, cho người tiếp tục điều tra”. Diệp Bắc Minh quay người đi ra khỏi mật thất. “Rõ!” Vạn Lăng Phong nhìn bóng lưng của Diệp Bắc Minh, cung kính trả lời một tiếng, rồi mau chóng đi theo. … Trong phòng. Tôn Thiến giống như đang nằm mơ vậy: “Nhược Tuyết, tốt quá rồi, chúng ta có công ty của mình rồi”. “Diệp Bắc Minh này rất được mà, ấy vậy mà bỏ ra một tỷ lập công ty cho cậu”. “Ha ha ha, sau này chúng ta giàu rồi!” “Tớ muốn mua một căn nhà lớn, tớ muốn mua siêu xe…” “Mình muốn thật nhiều thật nhiều trai đẹp!” Tôn Thiến hưng phấn nói. Hạ Nhược Tuyết đưa tay ấn lên trán của cô ta: “Câu nghiêm túc chút đi”. “Hi hi, tớ không nghiêm túc đấy”. Tôn Thiến vòng tay ôm Hạ Nhược Tuyết, vùi đầu vào lồng ngực cô ấy: “Tớ phải tìm bảy anh chàng đẹp trai, tối nào cũng ngủ cùng tớ, ngày nào cũng lật thẻ bài”. *Lật thẻ bài: xuất phát từ các hoàng đế Trung Hoa xưa chọn phi tần để thị tẩm mỗi đêm. Trước mỗi bữa tối, quan thái giám sẽ chuẩn bị các thẻ bài có ghi tên từng phi tần. Hoàng đế chọn ai thì sẽ lật úp thẻ bài của người đó, và phi tần được chọn sẽ được gọi vào hầu hạ vua suốt bữa tối và buổi đêm. Hạ Nhược Tuyết trừng mắt thật to. Cô ấy biết cô bạn này chỉ nói cho sướng mồm. Trên thực tế cô ta giống cô, vẫn là cô gái trong trắng. “Sờ lung tung gì thế hả?” “Hi hi hi, tớ cứ muốn sờ đấy, to thế này mà Diệp Bắc Minh đó lại không ăn thịt cậu, thật lãng phí quá! Vậy để tớ”, Tôn Thiến nhào đến. “A!” Hạ Nhược Tuyết kinh hãi kêu một tiếng, hai người đùa cười ầm ĩ. Hai cô gái véo ngực, véo eo, véo chân của nhau.