Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 361: Chắc chắn sẽ không để lại hậu di chứng.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Phía bên kia điện thoại vang lên giọng của một người phụ nữ, vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết lập tức biến sắc: “Mẹ…”   Tôn Thiến cũng dừng cười đùa, kinh ngạc nhìn Hạ Nhược Tuyết.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh giọng nói: “Con ở bên ngoài nhiều năm như vậy, cũng chơi chán rồi chứ?”   “Tìm hai người đóng giả bố mẹ của mình, học cấp ba ở Giang Nam, rồi đến Trung Hải học đại học, rất vui phải không?”   “Tháng sau là mừng thọ tám mươi tuổi ông nội con, con phải quay về”.   “Chuyện của con, gia đình đã sắp xếp”.   Hạ Nhược Tuyết cắn răng, kiên cường nói: “Tại sao?”   “Mẹ à, cuộc sống của con, con tự quyết định”.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh lùng hừ một tiếng: “Con không quyết định được!”   “Đừng tưởng mẹ không biết trong lòng con đang nghĩ gì?”   “Con không thích học võ, mẹ không ép”.   “Nhưng con đừng quên, cuối cùng con vẫn là con gái của nhà họ Hạ Cổ Võ”.   “Diệp Bắc Minh đó, con tưởng mẹ không biết hả?”   Hạ Nhược Tuyết kinh ngạc: “Mẹ… mẹ…”   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết khẽ cười một tiếng: “Nhược Tuyết, đừng để mẹ phải nói lời cay độc”.   “Mẹ cũng không muốn khiến quan hệ mẹ con trở nên khó xử”.   “Diệp Bắc Minh rất được, gây tiếng vang rất lớn đấy, nhưng so với những thiên tài của gia tộc Cổ Võ, thì cậu ta còn không bằng con chó nhà người ta”.   “Nếu con cứ khăng khăng làm theo ý mình, mẹ dám bảo đảm, ngày mai khi mặt trời mọc, Diệp Bắc Minh sẽ không còn trên đời này”.   Hạ Nhược Tuyết liền tái mặt.   Cô ấy biết gia tộc phía sau mình đáng sợ đến mức nào.   Nắm chặt nắm đấm bất lực.   Sau đó buông ra!   Hạ Nhược Tuyết thỏa hiệp: “Mẹ, cho con thêm một tháng nữa đi”.   “Một tháng sau, con về dự đại thọ tám mươi của ông nội”.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết bớt giận, mềm mỏng hơn: “Được, Nhược Tuyết, mẹ cho con thêm một tháng, nhớ kỹ, một tháng sau, con không được gặp lại đám người bình thường đó nữa”.   “Vâng”.   Hạ Nhược Tuyết gật đầu.   …   Buổi tối.   Diệp Bắc Minh kiểm tra thương tích cho Hạ Nhược Tuyết.   Chắc chắn sẽ không để lại hậu di chứng.   Quả nhiên Quỷ Môn Thập Tam Châm rất kh*ng b*!   

 Phía bên kia điện thoại vang lên giọng của một người phụ nữ, vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết lập tức biến sắc: “Mẹ…”  

 

Tôn Thiến cũng dừng cười đùa, kinh ngạc nhìn Hạ Nhược Tuyết.  

 

Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh giọng nói: “Con ở bên ngoài nhiều năm như vậy, cũng chơi chán rồi chứ?”  

 

“Tìm hai người đóng giả bố mẹ của mình, học cấp ba ở Giang Nam, rồi đến Trung Hải học đại học, rất vui phải không?”  

 

“Tháng sau là mừng thọ tám mươi tuổi ông nội con, con phải quay về”.  

 

“Chuyện của con, gia đình đã sắp xếp”.  

 

Hạ Nhược Tuyết cắn răng, kiên cường nói: “Tại sao?”  

 

“Mẹ à, cuộc sống của con, con tự quyết định”.  

 

Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh lùng hừ một tiếng: “Con không quyết định được!”  

 

“Đừng tưởng mẹ không biết trong lòng con đang nghĩ gì?”  

 

“Con không thích học võ, mẹ không ép”.  

 

“Nhưng con đừng quên, cuối cùng con vẫn là con gái của nhà họ Hạ Cổ Võ”.  

 

“Diệp Bắc Minh đó, con tưởng mẹ không biết hả?”  

 

Hạ Nhược Tuyết kinh ngạc: “Mẹ… mẹ…”  

 

Mẹ của Hạ Nhược Tuyết khẽ cười một tiếng: “Nhược Tuyết, đừng để mẹ phải nói lời cay độc”.  

 

“Mẹ cũng không muốn khiến quan hệ mẹ con trở nên khó xử”.  

 

“Diệp Bắc Minh rất được, gây tiếng vang rất lớn đấy, nhưng so với những thiên tài của gia tộc Cổ Võ, thì cậu ta còn không bằng con chó nhà người ta”.  

 

“Nếu con cứ khăng khăng làm theo ý mình, mẹ dám bảo đảm, ngày mai khi mặt trời mọc, Diệp Bắc Minh sẽ không còn trên đời này”.  

 

Hạ Nhược Tuyết liền tái mặt.  

 

Cô ấy biết gia tộc phía sau mình đáng sợ đến mức nào.  

 

Nắm chặt nắm đấm bất lực.  

 

Sau đó buông ra!  

 

Hạ Nhược Tuyết thỏa hiệp: “Mẹ, cho con thêm một tháng nữa đi”.  

 

“Một tháng sau, con về dự đại thọ tám mươi của ông nội”.  

 

Mẹ của Hạ Nhược Tuyết bớt giận, mềm mỏng hơn: “Được, Nhược Tuyết, mẹ cho con thêm một tháng, nhớ kỹ, một tháng sau, con không được gặp lại đám người bình thường đó nữa”.  

 

“Vâng”.  

 

Hạ Nhược Tuyết gật đầu.  

 

…  

 

Buổi tối.  

 

Diệp Bắc Minh kiểm tra thương tích cho Hạ Nhược Tuyết.  

 

Chắc chắn sẽ không để lại hậu di chứng.  

 

Quả nhiên Quỷ Môn Thập Tam Châm rất kh*ng b*!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Phía bên kia điện thoại vang lên giọng của một người phụ nữ, vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết lập tức biến sắc: “Mẹ…”   Tôn Thiến cũng dừng cười đùa, kinh ngạc nhìn Hạ Nhược Tuyết.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh giọng nói: “Con ở bên ngoài nhiều năm như vậy, cũng chơi chán rồi chứ?”   “Tìm hai người đóng giả bố mẹ của mình, học cấp ba ở Giang Nam, rồi đến Trung Hải học đại học, rất vui phải không?”   “Tháng sau là mừng thọ tám mươi tuổi ông nội con, con phải quay về”.   “Chuyện của con, gia đình đã sắp xếp”.   Hạ Nhược Tuyết cắn răng, kiên cường nói: “Tại sao?”   “Mẹ à, cuộc sống của con, con tự quyết định”.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết lạnh lùng hừ một tiếng: “Con không quyết định được!”   “Đừng tưởng mẹ không biết trong lòng con đang nghĩ gì?”   “Con không thích học võ, mẹ không ép”.   “Nhưng con đừng quên, cuối cùng con vẫn là con gái của nhà họ Hạ Cổ Võ”.   “Diệp Bắc Minh đó, con tưởng mẹ không biết hả?”   Hạ Nhược Tuyết kinh ngạc: “Mẹ… mẹ…”   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết khẽ cười một tiếng: “Nhược Tuyết, đừng để mẹ phải nói lời cay độc”.   “Mẹ cũng không muốn khiến quan hệ mẹ con trở nên khó xử”.   “Diệp Bắc Minh rất được, gây tiếng vang rất lớn đấy, nhưng so với những thiên tài của gia tộc Cổ Võ, thì cậu ta còn không bằng con chó nhà người ta”.   “Nếu con cứ khăng khăng làm theo ý mình, mẹ dám bảo đảm, ngày mai khi mặt trời mọc, Diệp Bắc Minh sẽ không còn trên đời này”.   Hạ Nhược Tuyết liền tái mặt.   Cô ấy biết gia tộc phía sau mình đáng sợ đến mức nào.   Nắm chặt nắm đấm bất lực.   Sau đó buông ra!   Hạ Nhược Tuyết thỏa hiệp: “Mẹ, cho con thêm một tháng nữa đi”.   “Một tháng sau, con về dự đại thọ tám mươi của ông nội”.   Mẹ của Hạ Nhược Tuyết bớt giận, mềm mỏng hơn: “Được, Nhược Tuyết, mẹ cho con thêm một tháng, nhớ kỹ, một tháng sau, con không được gặp lại đám người bình thường đó nữa”.   “Vâng”.   Hạ Nhược Tuyết gật đầu.   …   Buổi tối.   Diệp Bắc Minh kiểm tra thương tích cho Hạ Nhược Tuyết.   Chắc chắn sẽ không để lại hậu di chứng.   Quả nhiên Quỷ Môn Thập Tam Châm rất kh*ng b*!   

Chương 361: Chắc chắn sẽ không để lại hậu di chứng.