Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 392: “Không phục!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đội ngũ hơn ba ngàn người đứng xếp hàng phía trước.   Một luồng khí lạnh lẽo ập đến!   Diệp Bắc Minh lướt mắt nhìn qua, không nhịn được sợ giật mình.   Hơn ba ngàn tướng sĩ bình thường của đội Thiên Cơ đều từ đại tông sư trở lên!   Tiểu đội trưởng võ linh, hơn một trăm người!   Có đến gần mười người cùng cảnh giới võ vương giống anh!   Thư ký Tiền đi đến, tuyên bố với mọi người: “Long chủ có lệnh, bắt đầu từ bây giờ, thiếu soái Diệp là chủ soái của đội Thiên Cơ!”   “Thiếu soái Diệp, cậu tự giới thiệu đi”.   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: “Xin chào mọi người, tôi là Diệp Bắc Minh, năm nay hai mươi ba tuổi”.   Vù!   Cả đội quân lập tức bùng nổ xôn xao.   “Mới hai mươi ba tuổi?”   “Vãi! Trẻ vậy sao, mới hai mươi ba tuổi đã có thể làm chủ soái đội Thiên Cơ?”   “Tên nhóc này, trông có vẻ trói gà không chặt, tôi chỉ dùng một quyền cũng có thể đánh chết cậu ta!”   “Long chủ đang đùa sao?”   “Có phải chúng ta huấn luyện quá lâu, quên mất hôm nay là ngày cá tháng tư không?”   Đội Thiên Cơ cách biệt với bên ngoài, ngoại trừ huấn luyện, vốn không tiếp xúc với bên ngoài.   Cho nên bọn họ chưa từng nghe nói đến cái tên Diệp Bắc Minh.   Một tên nhóc hai mươi ba tuổi vắt mũi chưa sạch trở thành chủ soái của đội Thiên Cơ Long Hồn?   Mẹ kiếp, có ai phục được chứ!   Có quân nhân nào mà không phải là đàn ông đầy nhiệt huyết?   Hầu như tất cả bọn họ đều hơn ba mươi tuổi, thậm chí có người bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi!   Thư ký Tiền cau mày: “Nghiêm túc!”   Cả hội trường yên lặng!   Thư ký Tiền đến thay mặt long chủ, bọn họ không dám l* m*ng.   Nhưng Diệp Bắc Minh hai mươi ba tuổi là cái thá gì chứ?   Bỗng nhiên.   Một người trong đó bước ra khỏi hàng, lớn tiếng quát: “Mệnh lệnh của long chủ, chúng tôi không dám không nghe!”   “Nhưng, chúng tôi không phục!”   Vừa dứt lời.   Tất cả tướng sĩ đội Thiên Cơ đồng thanh lớn tiếng hô: “Đúng thế, chúng tôi không phục”.   “Không phục!”  

Đội ngũ hơn ba ngàn người đứng xếp hàng phía trước.  

 

Một luồng khí lạnh lẽo ập đến!  

 

Diệp Bắc Minh lướt mắt nhìn qua, không nhịn được sợ giật mình.  

 

Hơn ba ngàn tướng sĩ bình thường của đội Thiên Cơ đều từ đại tông sư trở lên!  

 

Tiểu đội trưởng võ linh, hơn một trăm người!  

 

Có đến gần mười người cùng cảnh giới võ vương giống anh!  

 

Thư ký Tiền đi đến, tuyên bố với mọi người: “Long chủ có lệnh, bắt đầu từ bây giờ, thiếu soái Diệp là chủ soái của đội Thiên Cơ!”  

 

“Thiếu soái Diệp, cậu tự giới thiệu đi”.  

 

Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: “Xin chào mọi người, tôi là Diệp Bắc Minh, năm nay hai mươi ba tuổi”.  

 

Vù!  

 

Cả đội quân lập tức bùng nổ xôn xao.  

 

“Mới hai mươi ba tuổi?”  

 

“Vãi! Trẻ vậy sao, mới hai mươi ba tuổi đã có thể làm chủ soái đội Thiên Cơ?”  

 

“Tên nhóc này, trông có vẻ trói gà không chặt, tôi chỉ dùng một quyền cũng có thể đánh chết cậu ta!”  

 

“Long chủ đang đùa sao?”  

 

“Có phải chúng ta huấn luyện quá lâu, quên mất hôm nay là ngày cá tháng tư không?”  

 

Đội Thiên Cơ cách biệt với bên ngoài, ngoại trừ huấn luyện, vốn không tiếp xúc với bên ngoài.  

 

Cho nên bọn họ chưa từng nghe nói đến cái tên Diệp Bắc Minh.  

 

Một tên nhóc hai mươi ba tuổi vắt mũi chưa sạch trở thành chủ soái của đội Thiên Cơ Long Hồn?  

 

Mẹ kiếp, có ai phục được chứ!  

 

Có quân nhân nào mà không phải là đàn ông đầy nhiệt huyết?  

 

Hầu như tất cả bọn họ đều hơn ba mươi tuổi, thậm chí có người bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi!  

 

Thư ký Tiền cau mày: “Nghiêm túc!”  

 

Cả hội trường yên lặng!  

 

Thư ký Tiền đến thay mặt long chủ, bọn họ không dám l* m*ng.  

 

Nhưng Diệp Bắc Minh hai mươi ba tuổi là cái thá gì chứ?  

 

Bỗng nhiên.  

 

Một người trong đó bước ra khỏi hàng, lớn tiếng quát: “Mệnh lệnh của long chủ, chúng tôi không dám không nghe!”  

 

“Nhưng, chúng tôi không phục!”  

 

Vừa dứt lời.  

 

Tất cả tướng sĩ đội Thiên Cơ đồng thanh lớn tiếng hô: “Đúng thế, chúng tôi không phục”.  

 

“Không phục!”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đội ngũ hơn ba ngàn người đứng xếp hàng phía trước.   Một luồng khí lạnh lẽo ập đến!   Diệp Bắc Minh lướt mắt nhìn qua, không nhịn được sợ giật mình.   Hơn ba ngàn tướng sĩ bình thường của đội Thiên Cơ đều từ đại tông sư trở lên!   Tiểu đội trưởng võ linh, hơn một trăm người!   Có đến gần mười người cùng cảnh giới võ vương giống anh!   Thư ký Tiền đi đến, tuyên bố với mọi người: “Long chủ có lệnh, bắt đầu từ bây giờ, thiếu soái Diệp là chủ soái của đội Thiên Cơ!”   “Thiếu soái Diệp, cậu tự giới thiệu đi”.   Diệp Bắc Minh khẽ gật đầu: “Xin chào mọi người, tôi là Diệp Bắc Minh, năm nay hai mươi ba tuổi”.   Vù!   Cả đội quân lập tức bùng nổ xôn xao.   “Mới hai mươi ba tuổi?”   “Vãi! Trẻ vậy sao, mới hai mươi ba tuổi đã có thể làm chủ soái đội Thiên Cơ?”   “Tên nhóc này, trông có vẻ trói gà không chặt, tôi chỉ dùng một quyền cũng có thể đánh chết cậu ta!”   “Long chủ đang đùa sao?”   “Có phải chúng ta huấn luyện quá lâu, quên mất hôm nay là ngày cá tháng tư không?”   Đội Thiên Cơ cách biệt với bên ngoài, ngoại trừ huấn luyện, vốn không tiếp xúc với bên ngoài.   Cho nên bọn họ chưa từng nghe nói đến cái tên Diệp Bắc Minh.   Một tên nhóc hai mươi ba tuổi vắt mũi chưa sạch trở thành chủ soái của đội Thiên Cơ Long Hồn?   Mẹ kiếp, có ai phục được chứ!   Có quân nhân nào mà không phải là đàn ông đầy nhiệt huyết?   Hầu như tất cả bọn họ đều hơn ba mươi tuổi, thậm chí có người bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi!   Thư ký Tiền cau mày: “Nghiêm túc!”   Cả hội trường yên lặng!   Thư ký Tiền đến thay mặt long chủ, bọn họ không dám l* m*ng.   Nhưng Diệp Bắc Minh hai mươi ba tuổi là cái thá gì chứ?   Bỗng nhiên.   Một người trong đó bước ra khỏi hàng, lớn tiếng quát: “Mệnh lệnh của long chủ, chúng tôi không dám không nghe!”   “Nhưng, chúng tôi không phục!”   Vừa dứt lời.   Tất cả tướng sĩ đội Thiên Cơ đồng thanh lớn tiếng hô: “Đúng thế, chúng tôi không phục”.   “Không phục!”  

Chương 392: “Không phục!”