Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 393: “Tên nhóc này thật quá ngạo mạn!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sóng âm ngút trời, giống như biển thét, toàn bộ mang theo nội lực, khiến người ta đinh tai nhức óc!   Diệp Bắc Minh biết, các tướng sĩ đội Thiên Cơ đang thị uy với anh.   Diệp Bắc Minh chậm rãi đi ra, mỉm cười lên tiếng: “Ai không phục, có thể ra thách chiến với tôi”.   “Tiểu đội trưởng đội 18, Lư Quốc Phong, xin xuất chiến!”   Một người đàn ông võ linh đỉnh phong hô lên.   Anh ta khoảng ba mươi năm tuổi, cơ bắp da thịt nâu đồng, trông vô cùng cường tráng!   Thư ký Tiền mỉm cười: “Phê chuẩn”.   Lư Quốc Phong đi ra, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh, lạnh giọng nói: “Cậu nhóc, tôi không cần biết cậu có quan hệ gì với Long chủ, đội Thiên Cơ chỉ có một chủ nhân, chính là Long chủ! Cậu đến từ đâu thì cút về đó cho tôi!”   Tấn công ra một quyền!   Mang theo cơn lửa giận của thành viên đội Thiên Cơ.   Diệp Bắc Minh đứng chắp tay sau lưng, đứng ở đó.   Lãnh đạm thờ ơ!   Cất giọng thản nhiên: “Nếu tôi ra tay thì coi như tôi thua”.   Thái độ của anh càng khiến các tướng sĩ đội Thiên cơ nổi giận ngút trời.   “Đội Trưởng Lư, dạy cho anh ta một bài học đi!”   “Tên nhóc này thật quá ngạo mạn!”   “Cho anh ta hối hận vì đã đến đây đi!”   Đám người đội Thiên Cơ quát lớn.   “Không vấn đề!”   Lư Quốc Phong trả lời một câu, đã xông đến trước người Diệp Bắc Minh, giơ tay tung ra một quyền, rơi đến lồng ngực của Diệp Bắc Minh!   Phập!   Một tiếng vang lớn!   Cánh tay đó của Lư Quốc Phong ‘rắc rắc’ một tiếng gãy lìa.   Cả người cũng bị lồng ngực của Diệp Bắc Minh chấn rung bay ra xa, nằm đươi đất thao trường.   Lập tức cả đội Thiên Cơ yên lặng.Diệp Bắc Minh thực sự còn chưa ra tay, thì đã đánh bại Lư Quốc Phong.   Lúc này, Lư Quốc Phong tỏ vẻ mặt chấn hãi, đôi mắt cũng trừng lên.   “Làm sao có thể?”   “Đội trưởng Lư, anh nhường cậu ta phải không?”   Có người không nhịn được hỏi.   

Sóng âm ngút trời, giống như biển thét, toàn bộ mang theo nội lực, khiến người ta đinh tai nhức óc!  

 

Diệp Bắc Minh biết, các tướng sĩ đội Thiên Cơ đang thị uy với anh.  

 

Diệp Bắc Minh chậm rãi đi ra, mỉm cười lên tiếng: “Ai không phục, có thể ra thách chiến với tôi”.  

 

“Tiểu đội trưởng đội 18, Lư Quốc Phong, xin xuất chiến!”  

 

Một người đàn ông võ linh đỉnh phong hô lên.  

 

Anh ta khoảng ba mươi năm tuổi, cơ bắp da thịt nâu đồng, trông vô cùng cường tráng!  

 

Thư ký Tiền mỉm cười: “Phê chuẩn”.  

 

Lư Quốc Phong đi ra, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh, lạnh giọng nói: “Cậu nhóc, tôi không cần biết cậu có quan hệ gì với Long chủ, đội Thiên Cơ chỉ có một chủ nhân, chính là Long chủ! Cậu đến từ đâu thì cút về đó cho tôi!”  

 

Tấn công ra một quyền!  

 

Mang theo cơn lửa giận của thành viên đội Thiên Cơ.  

 

Diệp Bắc Minh đứng chắp tay sau lưng, đứng ở đó.  

 

Lãnh đạm thờ ơ!  

 

Cất giọng thản nhiên: “Nếu tôi ra tay thì coi như tôi thua”.  

 

Thái độ của anh càng khiến các tướng sĩ đội Thiên cơ nổi giận ngút trời.  

 

“Đội Trưởng Lư, dạy cho anh ta một bài học đi!”  

 

“Tên nhóc này thật quá ngạo mạn!”  

 

“Cho anh ta hối hận vì đã đến đây đi!”  

 

Đám người đội Thiên Cơ quát lớn.  

 

“Không vấn đề!”  

 

Lư Quốc Phong trả lời một câu, đã xông đến trước người Diệp Bắc Minh, giơ tay tung ra một quyền, rơi đến lồng ngực của Diệp Bắc Minh!  

 

Phập!  

 

Một tiếng vang lớn!  

 

Cánh tay đó của Lư Quốc Phong ‘rắc rắc’ một tiếng gãy lìa.  

 

Cả người cũng bị lồng ngực của Diệp Bắc Minh chấn rung bay ra xa, nằm đươi đất thao trường.  

 

Lập tức cả đội Thiên Cơ yên lặng.

Diệp Bắc Minh thực sự còn chưa ra tay, thì đã đánh bại Lư Quốc Phong.  

 

Lúc này, Lư Quốc Phong tỏ vẻ mặt chấn hãi, đôi mắt cũng trừng lên.  

 

“Làm sao có thể?”  

 

“Đội trưởng Lư, anh nhường cậu ta phải không?”  

 

Có người không nhịn được hỏi.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sóng âm ngút trời, giống như biển thét, toàn bộ mang theo nội lực, khiến người ta đinh tai nhức óc!   Diệp Bắc Minh biết, các tướng sĩ đội Thiên Cơ đang thị uy với anh.   Diệp Bắc Minh chậm rãi đi ra, mỉm cười lên tiếng: “Ai không phục, có thể ra thách chiến với tôi”.   “Tiểu đội trưởng đội 18, Lư Quốc Phong, xin xuất chiến!”   Một người đàn ông võ linh đỉnh phong hô lên.   Anh ta khoảng ba mươi năm tuổi, cơ bắp da thịt nâu đồng, trông vô cùng cường tráng!   Thư ký Tiền mỉm cười: “Phê chuẩn”.   Lư Quốc Phong đi ra, lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh, lạnh giọng nói: “Cậu nhóc, tôi không cần biết cậu có quan hệ gì với Long chủ, đội Thiên Cơ chỉ có một chủ nhân, chính là Long chủ! Cậu đến từ đâu thì cút về đó cho tôi!”   Tấn công ra một quyền!   Mang theo cơn lửa giận của thành viên đội Thiên Cơ.   Diệp Bắc Minh đứng chắp tay sau lưng, đứng ở đó.   Lãnh đạm thờ ơ!   Cất giọng thản nhiên: “Nếu tôi ra tay thì coi như tôi thua”.   Thái độ của anh càng khiến các tướng sĩ đội Thiên cơ nổi giận ngút trời.   “Đội Trưởng Lư, dạy cho anh ta một bài học đi!”   “Tên nhóc này thật quá ngạo mạn!”   “Cho anh ta hối hận vì đã đến đây đi!”   Đám người đội Thiên Cơ quát lớn.   “Không vấn đề!”   Lư Quốc Phong trả lời một câu, đã xông đến trước người Diệp Bắc Minh, giơ tay tung ra một quyền, rơi đến lồng ngực của Diệp Bắc Minh!   Phập!   Một tiếng vang lớn!   Cánh tay đó của Lư Quốc Phong ‘rắc rắc’ một tiếng gãy lìa.   Cả người cũng bị lồng ngực của Diệp Bắc Minh chấn rung bay ra xa, nằm đươi đất thao trường.   Lập tức cả đội Thiên Cơ yên lặng.Diệp Bắc Minh thực sự còn chưa ra tay, thì đã đánh bại Lư Quốc Phong.   Lúc này, Lư Quốc Phong tỏ vẻ mặt chấn hãi, đôi mắt cũng trừng lên.   “Làm sao có thể?”   “Đội trưởng Lư, anh nhường cậu ta phải không?”   Có người không nhịn được hỏi.   

Chương 393: “Tên nhóc này thật quá ngạo mạn!”