Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 448: Chẳng lẽ muốn đánh nhau sao?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ông ta hít một hơi khí lạnh. Cho dù là Đan Hoàng lão Tiêu cũng không dám nói đan dược dưới cấp Thiên 100% thành công được? Đúng là nghịch thiên! Diệp Bắc Minh không có giải thích, anh nói rõ mục đích đến sơn trang đúc kiếm: “Hai năm trước, con trai ông Vương Tạng Hải có phải đã lấy được một rương kim loại từ buổi đấu giá Sotheby's?” Vương Trường Sinh gật đầu: “Có chuyện này, đệ tử nhớ rất rõ”. “Chất liệu rương này rất đặc biệt, căn bản không thể mở ra, cũng không thể cắt đứt”. “Nhà họ Vương tôi muốn nấu chảy nó, luyện thành một thanh thần kiếm”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái rương đâu?” Vương Trường Sinh ngừng chút: “Cái rương bị chúng tôi vứt xuống hồ địa hỏa rồi, đốt chừng hai năm cũng không có hiện tượng nấu chảy”. “Hồ địa hỏa?” Diệp Bắc Minh thầm kêu không ổn. Sẽ không đốt sạch đồ trong rương chứ!Bỗng nhiên. Ùng ùng! Đúng lúc này, trên bầu trời truyền đến tiếng động cơ. Mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay qua bầu trời núi Cửu Long. Vèo!!! Mấy chục viên đại bác màu đen rơi xuống. Sắc mặt Vương Trường Sinh trắng bệch, con ngươi co rút kịch liệt: “Máy bay đánh bom?!! Xong rồi…” Kiếm Hoàng dù mạnh cũng không ngăn nổi máy bay đánh bom! ... Giờ phút này. Dưới chân núi Cửu Long đã tập kết hơn mười ngàn đại quân. Hơn một trăm ổ đại pháo được kéo tới đây, nổ pháo về phía đỉnh núi. Còn có mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** oanh tạc về phía sơn trang đúc kiếm. Ầm! Ầm! Ầm! Trong nháy mắt, lửa ngút trời, phần lớn kiến trúc sơn trang đúc kiếm hóa thành một mảng phế tích. Vô số người thường của Cảng Đảo dều sợ hãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía núi Cửu Long. Xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ muốn đánh nhau sao? Sắc mặt Vương Tạng Sơn tái xanh, giận dữ hét: “Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông làm gì vậy?” “Sơn trang đúc kiếm vẫn còn trên đỉnh núi, ông muốn phá hủy sơn trang của chúng tôi sao?!!!”
Ông ta hít một hơi khí lạnh.
Cho dù là Đan Hoàng lão Tiêu cũng không dám nói đan dược dưới cấp Thiên 100% thành công được?
Đúng là nghịch thiên!
Diệp Bắc Minh không có giải thích, anh nói rõ mục đích đến sơn trang đúc kiếm: “Hai năm trước, con trai ông Vương Tạng Hải có phải đã lấy được một rương kim loại từ buổi đấu giá Sotheby's?”
Vương Trường Sinh gật đầu: “Có chuyện này, đệ tử nhớ rất rõ”.
“Chất liệu rương này rất đặc biệt, căn bản không thể mở ra, cũng không thể cắt đứt”.
“Nhà họ Vương tôi muốn nấu chảy nó, luyện thành một thanh thần kiếm”.
Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái rương đâu?”
Vương Trường Sinh ngừng chút: “Cái rương bị chúng tôi vứt xuống hồ địa hỏa rồi, đốt chừng hai năm cũng không có hiện tượng nấu chảy”.
“Hồ địa hỏa?”
Diệp Bắc Minh thầm kêu không ổn.
Sẽ không đốt sạch đồ trong rương chứ!
Bỗng nhiên.
Ùng ùng!
Đúng lúc này, trên bầu trời truyền đến tiếng động cơ.
Mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay qua bầu trời núi Cửu Long.
Vèo!!!
Mấy chục viên đại bác màu đen rơi xuống.
Sắc mặt Vương Trường Sinh trắng bệch, con ngươi co rút kịch liệt: “Máy bay đánh bom?!! Xong rồi…”
Kiếm Hoàng dù mạnh cũng không ngăn nổi máy bay đánh bom!
...
Giờ phút này.
Dưới chân núi Cửu Long đã tập kết hơn mười ngàn đại quân.
Hơn một trăm ổ đại pháo được kéo tới đây, nổ pháo về phía đỉnh núi.
Còn có mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** oanh tạc về phía sơn trang đúc kiếm.
Ầm! Ầm! Ầm!
Trong nháy mắt, lửa ngút trời, phần lớn kiến trúc sơn trang đúc kiếm hóa thành một mảng phế tích.
Vô số người thường của Cảng Đảo dều sợ hãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía núi Cửu Long.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ muốn đánh nhau sao?
Sắc mặt Vương Tạng Sơn tái xanh, giận dữ hét: “Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông làm gì vậy?”
“Sơn trang đúc kiếm vẫn còn trên đỉnh núi, ông muốn phá hủy sơn trang của chúng tôi sao?!!!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ông ta hít một hơi khí lạnh. Cho dù là Đan Hoàng lão Tiêu cũng không dám nói đan dược dưới cấp Thiên 100% thành công được? Đúng là nghịch thiên! Diệp Bắc Minh không có giải thích, anh nói rõ mục đích đến sơn trang đúc kiếm: “Hai năm trước, con trai ông Vương Tạng Hải có phải đã lấy được một rương kim loại từ buổi đấu giá Sotheby's?” Vương Trường Sinh gật đầu: “Có chuyện này, đệ tử nhớ rất rõ”. “Chất liệu rương này rất đặc biệt, căn bản không thể mở ra, cũng không thể cắt đứt”. “Nhà họ Vương tôi muốn nấu chảy nó, luyện thành một thanh thần kiếm”. Diệp Bắc Minh cau mày: “Cái rương đâu?” Vương Trường Sinh ngừng chút: “Cái rương bị chúng tôi vứt xuống hồ địa hỏa rồi, đốt chừng hai năm cũng không có hiện tượng nấu chảy”. “Hồ địa hỏa?” Diệp Bắc Minh thầm kêu không ổn. Sẽ không đốt sạch đồ trong rương chứ!Bỗng nhiên. Ùng ùng! Đúng lúc này, trên bầu trời truyền đến tiếng động cơ. Mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** bay qua bầu trời núi Cửu Long. Vèo!!! Mấy chục viên đại bác màu đen rơi xuống. Sắc mặt Vương Trường Sinh trắng bệch, con ngươi co rút kịch liệt: “Máy bay đánh bom?!! Xong rồi…” Kiếm Hoàng dù mạnh cũng không ngăn nổi máy bay đánh bom! ... Giờ phút này. Dưới chân núi Cửu Long đã tập kết hơn mười ngàn đại quân. Hơn một trăm ổ đại pháo được kéo tới đây, nổ pháo về phía đỉnh núi. Còn có mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** oanh tạc về phía sơn trang đúc kiếm. Ầm! Ầm! Ầm! Trong nháy mắt, lửa ngút trời, phần lớn kiến trúc sơn trang đúc kiếm hóa thành một mảng phế tích. Vô số người thường của Cảng Đảo dều sợ hãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía núi Cửu Long. Xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ muốn đánh nhau sao? Sắc mặt Vương Tạng Sơn tái xanh, giận dữ hét: “Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông làm gì vậy?” “Sơn trang đúc kiếm vẫn còn trên đỉnh núi, ông muốn phá hủy sơn trang của chúng tôi sao?!!!”