Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 449: San phẳng?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Vương Tạng Sơn gào thét: “Cao Đỉnh Thiên, ông có thể trở thành cảng đốc, nhà họ Vương đã ủng hộ ông không ít”.   “Ông làm như vậy không sợ gặp báo ứng sao?”   Cao Đỉnh Thiên điên cuồng cười: “Báo ứng? Ha ha ha ha! Cuộc đời của Cao Đỉnh Thiên tôi, tôi tự làm chủ”.   “Mạng tôi do tôi quyết chứ không phải do trời!”   “Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh... ha ha ha…”   “Tôi phí lời với ông nhiều làm gì? Dẫn đi!”   Các binh sĩ trói gô cổ Vương Tạng Sơn.   Dẫn đi!   Đám nhà giàu khác có mặt ở đây đều ngơ ngác.   Bọn họ đứng tại chỗ, bị người của Cao Đỉnh Thiên khống chế được.   Một vài hoàng thất nước nhỏ cũng lớn tiếng phản kháng: “Ông thống đốc Cảng Đảo, ông làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả không tốt đâu!”   “Chúng tôi là người của hoàng thất, mong ông thả chúng tôi đi ngay lập tức!”   “Ông thống đốc, nếu không làm vậy với chúng tôi, sẽ xảy ra hậu quả khó mà tưởng tượng được đấy!”   Những hoàng thất này lạnh giọng nói.   Cao Đỉnh Thiên khẽ cười: “Chư vị, tôi sẽ không làm các người tổn thương”.   “Chờ đại pháo của tôi san phẳng núi Cửu Long, các người đương nhiên có thể tời đi”.   Cái gì?   San phẳng?   Cao Đỉnh Thiên thật sự không muốn để người trên núi sống sót!   Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Gia Hinh trắng bệch, cô ta lạnh lùng nhìn Cao Đỉnh Thiên: “Ông thống đốc, ông làm như vậy chẳng lẽ không sợ phía chính phủ Long Quốc trách tội sao?”   “Trách tội? Ha ha ha, núi cao hoàng đế ở xa, Cảng Đảo do Cao Đỉnh Thiên tôi định đoạt”.   Cao Đỉnh Thiên càn rỡ cười lớn.   Ông ta nhìn Lý Gia Hinh đầy thâm sâu: “Cô Lý, tôi khuyên cô bớt xen vào chuyện người khác”.   “Mặt mũi tôi cho nhà họ Lý cô cũng có hạn thôi!”   “Ông!!!”   Lý Gia Hinh cắn răng nghiến lợi.   Cao Đỉnh Thiên lạnh lẽo hạ lệnh: “Hộ tống cô Lý đi nghỉ ngơi, trước khi núi Cửu Long chưa bị san phẳng, không ai được phép rời đi”.   “Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông chết đi!”   Lâm Thương Hải đột nhiên xông ra giống như chó điên, đánh một quyền về phía Cao Đỉnh Thiên!   

 Vương Tạng Sơn gào thét: “Cao Đỉnh Thiên, ông có thể trở thành cảng đốc, nhà họ Vương đã ủng hộ ông không ít”.  

 

“Ông làm như vậy không sợ gặp báo ứng sao?”  

 

Cao Đỉnh Thiên điên cuồng cười: “Báo ứng? Ha ha ha ha! Cuộc đời của Cao Đỉnh Thiên tôi, tôi tự làm chủ”.  

 

“Mạng tôi do tôi quyết chứ không phải do trời!”  

 

“Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh... ha ha ha…”  

 

“Tôi phí lời với ông nhiều làm gì? Dẫn đi!”  

 

Các binh sĩ trói gô cổ Vương Tạng Sơn.  

 

Dẫn đi!  

 

Đám nhà giàu khác có mặt ở đây đều ngơ ngác.  

 

Bọn họ đứng tại chỗ, bị người của Cao Đỉnh Thiên khống chế được.  

 

Một vài hoàng thất nước nhỏ cũng lớn tiếng phản kháng: “Ông thống đốc Cảng Đảo, ông làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả không tốt đâu!”  

 

“Chúng tôi là người của hoàng thất, mong ông thả chúng tôi đi ngay lập tức!”  

 

“Ông thống đốc, nếu không làm vậy với chúng tôi, sẽ xảy ra hậu quả khó mà tưởng tượng được đấy!”  

 

Những hoàng thất này lạnh giọng nói.  

 

Cao Đỉnh Thiên khẽ cười: “Chư vị, tôi sẽ không làm các người tổn thương”.  

 

“Chờ đại pháo của tôi san phẳng núi Cửu Long, các người đương nhiên có thể tời đi”.  

 

Cái gì?  

 

San phẳng?  

 

Cao Đỉnh Thiên thật sự không muốn để người trên núi sống sót!  

 

Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Gia Hinh trắng bệch, cô ta lạnh lùng nhìn Cao Đỉnh Thiên: “Ông thống đốc, ông làm như vậy chẳng lẽ không sợ phía chính phủ Long Quốc trách tội sao?”  

 

“Trách tội? Ha ha ha, núi cao hoàng đế ở xa, Cảng Đảo do Cao Đỉnh Thiên tôi định đoạt”.  

 

Cao Đỉnh Thiên càn rỡ cười lớn.  

 

Ông ta nhìn Lý Gia Hinh đầy thâm sâu: “Cô Lý, tôi khuyên cô bớt xen vào chuyện người khác”.  

 

“Mặt mũi tôi cho nhà họ Lý cô cũng có hạn thôi!”  

 

“Ông!!!”  

 

Lý Gia Hinh cắn răng nghiến lợi.  

 

Cao Đỉnh Thiên lạnh lẽo hạ lệnh: “Hộ tống cô Lý đi nghỉ ngơi, trước khi núi Cửu Long chưa bị san phẳng, không ai được phép rời đi”.  

 

“Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông chết đi!”  

 

Lâm Thương Hải đột nhiên xông ra giống như chó điên, đánh một quyền về phía Cao Đỉnh Thiên!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Vương Tạng Sơn gào thét: “Cao Đỉnh Thiên, ông có thể trở thành cảng đốc, nhà họ Vương đã ủng hộ ông không ít”.   “Ông làm như vậy không sợ gặp báo ứng sao?”   Cao Đỉnh Thiên điên cuồng cười: “Báo ứng? Ha ha ha ha! Cuộc đời của Cao Đỉnh Thiên tôi, tôi tự làm chủ”.   “Mạng tôi do tôi quyết chứ không phải do trời!”   “Chỉ cần giết Diệp Bắc Minh... ha ha ha…”   “Tôi phí lời với ông nhiều làm gì? Dẫn đi!”   Các binh sĩ trói gô cổ Vương Tạng Sơn.   Dẫn đi!   Đám nhà giàu khác có mặt ở đây đều ngơ ngác.   Bọn họ đứng tại chỗ, bị người của Cao Đỉnh Thiên khống chế được.   Một vài hoàng thất nước nhỏ cũng lớn tiếng phản kháng: “Ông thống đốc Cảng Đảo, ông làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả không tốt đâu!”   “Chúng tôi là người của hoàng thất, mong ông thả chúng tôi đi ngay lập tức!”   “Ông thống đốc, nếu không làm vậy với chúng tôi, sẽ xảy ra hậu quả khó mà tưởng tượng được đấy!”   Những hoàng thất này lạnh giọng nói.   Cao Đỉnh Thiên khẽ cười: “Chư vị, tôi sẽ không làm các người tổn thương”.   “Chờ đại pháo của tôi san phẳng núi Cửu Long, các người đương nhiên có thể tời đi”.   Cái gì?   San phẳng?   Cao Đỉnh Thiên thật sự không muốn để người trên núi sống sót!   Khuôn mặt xinh đẹp của Lý Gia Hinh trắng bệch, cô ta lạnh lùng nhìn Cao Đỉnh Thiên: “Ông thống đốc, ông làm như vậy chẳng lẽ không sợ phía chính phủ Long Quốc trách tội sao?”   “Trách tội? Ha ha ha, núi cao hoàng đế ở xa, Cảng Đảo do Cao Đỉnh Thiên tôi định đoạt”.   Cao Đỉnh Thiên càn rỡ cười lớn.   Ông ta nhìn Lý Gia Hinh đầy thâm sâu: “Cô Lý, tôi khuyên cô bớt xen vào chuyện người khác”.   “Mặt mũi tôi cho nhà họ Lý cô cũng có hạn thôi!”   “Ông!!!”   Lý Gia Hinh cắn răng nghiến lợi.   Cao Đỉnh Thiên lạnh lẽo hạ lệnh: “Hộ tống cô Lý đi nghỉ ngơi, trước khi núi Cửu Long chưa bị san phẳng, không ai được phép rời đi”.   “Cao Đỉnh Thiên, con mẹ nó ông chết đi!”   Lâm Thương Hải đột nhiên xông ra giống như chó điên, đánh một quyền về phía Cao Đỉnh Thiên!   

Chương 449: San phẳng?