Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 468: Làn da không có chút tì vết.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Mạnh đến thế sao?” “Có còn là người không?” Diệp Bắc Minh cười không nói gì. Một lát sau, nó chuyển chủ đề: “Đúng rồi, đường vân sấm sét của đoạn cốt đan mang đến thuộc tính gì cho cậu?” “Tốc độ!” “Tốc độ?” Soạt! Diệp Bắc Minh bước ra một bước, bên cạnh nổi lên luồng gió mạnh. Nhanh như điện giật! … Khi Diệp Bắc Minh đi ra khỏi Địa Hỏa Trì, xuất hiện trên đỉnh của núi Cửu Long. Nhìn thấy một cô gái đang ngồi dưới ô che nắng. Vừa uống café, vừa đọc sách. “Tiểu sư đệ, mau lại đây”. Liễu Như Khanh cười vẫy tay. Cô ấy đã cởi chiến giáp, thay bằng trang phục thiếu nữ bình thường, trẻ trung xinh đẹp. Không ai nghĩ được, đây là Ngọc Diện La Sát khiến các nước Nam Dương đều sợ hãi. Diệp Bắc Minh cười đi đến: “Thất sư tỷ, các sư tỷ khác đâu?” Liễu Như Khanh khẽ hừ một tiếng: “Bọn họ biết đệ không sao, đều bận việc, quay về địa bàn của mình rồi”. “Làm sao?” “Có thất sư tỷ ở đây, đệ còn nghĩ đến cô gái khác hả?” Diệp Bắc Minh cười: “Đâu có, thất sư tỷ đừng hiểu lầm”. “Hừ!” Liễu Như Khanh kiêu ngạo khẽ hừ một tiếng: “Vậy còn tạm”. Cô ấy ngả lưng trên ghế, hai chân gác lên đùi Diệp Bắc Minh. “Ngồi lâu như vậy, chân mỏi chết đi được, mau xoa bóp cho tỷ đi”. “Đệ kế thừa y thuật của sư phụ, đệ giỏi lưu thông kinh mạch nhất”. Đôi chân dài. Trắng nõn. Không đeo tất. Làn da không có chút tì vết. Trắng như sữa bò.
Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Mạnh đến thế sao?”
“Có còn là người không?”
Diệp Bắc Minh cười không nói gì.
Một lát sau, nó chuyển chủ đề: “Đúng rồi, đường vân sấm sét của đoạn cốt đan mang đến thuộc tính gì cho cậu?”
“Tốc độ!”
“Tốc độ?”
Soạt!
Diệp Bắc Minh bước ra một bước, bên cạnh nổi lên luồng gió mạnh.
Nhanh như điện giật!
…
Khi Diệp Bắc Minh đi ra khỏi Địa Hỏa Trì, xuất hiện trên đỉnh của núi Cửu Long.
Nhìn thấy một cô gái đang ngồi dưới ô che nắng.
Vừa uống café, vừa đọc sách.
“Tiểu sư đệ, mau lại đây”.
Liễu Như Khanh cười vẫy tay.
Cô ấy đã cởi chiến giáp, thay bằng trang phục thiếu nữ bình thường, trẻ trung xinh đẹp.
Không ai nghĩ được, đây là Ngọc Diện La Sát khiến các nước Nam Dương đều sợ hãi.
Diệp Bắc Minh cười đi đến: “Thất sư tỷ, các sư tỷ khác đâu?”
Liễu Như Khanh khẽ hừ một tiếng: “Bọn họ biết đệ không sao, đều bận việc, quay về địa bàn của mình rồi”.
“Làm sao?”
“Có thất sư tỷ ở đây, đệ còn nghĩ đến cô gái khác hả?”
Diệp Bắc Minh cười: “Đâu có, thất sư tỷ đừng hiểu lầm”.
“Hừ!”
Liễu Như Khanh kiêu ngạo khẽ hừ một tiếng: “Vậy còn tạm”.
Cô ấy ngả lưng trên ghế, hai chân gác lên đùi Diệp Bắc Minh.
“Ngồi lâu như vậy, chân mỏi chết đi được, mau xoa bóp cho tỷ đi”.
“Đệ kế thừa y thuật của sư phụ, đệ giỏi lưu thông kinh mạch nhất”.
Đôi chân dài.
Trắng nõn.
Không đeo tất.
Làn da không có chút tì vết.
Trắng như sữa bò.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh ngẩn người: “Mạnh đến thế sao?” “Có còn là người không?” Diệp Bắc Minh cười không nói gì. Một lát sau, nó chuyển chủ đề: “Đúng rồi, đường vân sấm sét của đoạn cốt đan mang đến thuộc tính gì cho cậu?” “Tốc độ!” “Tốc độ?” Soạt! Diệp Bắc Minh bước ra một bước, bên cạnh nổi lên luồng gió mạnh. Nhanh như điện giật! … Khi Diệp Bắc Minh đi ra khỏi Địa Hỏa Trì, xuất hiện trên đỉnh của núi Cửu Long. Nhìn thấy một cô gái đang ngồi dưới ô che nắng. Vừa uống café, vừa đọc sách. “Tiểu sư đệ, mau lại đây”. Liễu Như Khanh cười vẫy tay. Cô ấy đã cởi chiến giáp, thay bằng trang phục thiếu nữ bình thường, trẻ trung xinh đẹp. Không ai nghĩ được, đây là Ngọc Diện La Sát khiến các nước Nam Dương đều sợ hãi. Diệp Bắc Minh cười đi đến: “Thất sư tỷ, các sư tỷ khác đâu?” Liễu Như Khanh khẽ hừ một tiếng: “Bọn họ biết đệ không sao, đều bận việc, quay về địa bàn của mình rồi”. “Làm sao?” “Có thất sư tỷ ở đây, đệ còn nghĩ đến cô gái khác hả?” Diệp Bắc Minh cười: “Đâu có, thất sư tỷ đừng hiểu lầm”. “Hừ!” Liễu Như Khanh kiêu ngạo khẽ hừ một tiếng: “Vậy còn tạm”. Cô ấy ngả lưng trên ghế, hai chân gác lên đùi Diệp Bắc Minh. “Ngồi lâu như vậy, chân mỏi chết đi được, mau xoa bóp cho tỷ đi”. “Đệ kế thừa y thuật của sư phụ, đệ giỏi lưu thông kinh mạch nhất”. Đôi chân dài. Trắng nõn. Không đeo tất. Làn da không có chút tì vết. Trắng như sữa bò.