Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 469: Lộ hết tất cả!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đưa ra một ngón tay thon dài, ra vẻ nữ vương, nâng cằm của Diệp Bắc Minh. “Được rồi, lúc ở núi Côn Luân, là ai không biết xấu hổ”. “Trên đỉnh núi tuyết, muốn tắm suối nước nóng cùng tỷ?” Diệp Bắc Minh ho khan hai tiếng: “Khụ khụ, sư tỷ, không được nói bừa, đừng bỗng dưng làm vấy bẩn sự trong sạch của đệ”. … Một tiếng sau. Liễu Như Khanh thỏa mãn nằm bò trên ghế. Đường cong hình chữ S. Lộ hết tất cả! “Tiểu sư đệ, kỹ thuật rất được mà”. Diệp Bắc Minh tối mặt: “Thất sư tỷ, tỷ không được nói linh tinh”. “Đệ chỉ lưu thông kinh mạch cho tỷ, không làm gì hết”. Liễu Như Khanh vươn vai, cười trêu chọc nhìn anh: “Ôi trời, còn sợ thất sư tỷ làm gì đệ hả?” Diệp Bắc Minh nghiêm mặt. Anh lật tay, một lệnh bài xuất hiện trong lòng bàn tay. Chính là lệnh bài được lấy từ chiếc hòm kim loại mà mẹ anh để lại. “Thất sư tỷ, đừng đùa nữa, tỷ biết thứ này không?” Liễu Như Khanh tỏ vẻ nghiêm túc, cầm lệnh bài kiểm tra thật kỹ. Cuối cùng, cô ấy lắc đầu: “Chưa từng thấy, nhưng chất liệu của lệnh bài này rất đặc biệt, tỷ có thể cho người tìm manh mối giúp đệ”. “Được, vậy phiền thất sư tỷ rồi”, Diệp Bắc Minh cười nói. Liễu Như Khanh lấy điện thoại ra, chụp lại lệnh bài. Rồi hai người mới đi xuống núi. Vừa đến dưới chân núi, Lâm Thương Hải và Vương Trường Sinh xông đến. “Thiếu chủ!” “Sư phụ!” Họ đã đợi ở đây từ lâu. Trên con đường cái đối diện có người thấy Diệp Bắc Minh đi ra, lập tức gọi điện: “A lô, cô chủ, anh ta ra rồi”. Tút tút tút! Chưa đến ba mươi giây. Điện thoại của Diệp Bắc Minh đổ chuông: “A lô, anh Diệp?” “Cô Lý, có chuyện gì không?” Phía bên kia điện thoại là Lý Gia Hinh. Lý Gia Hinh hơi do dự.
Đưa ra một ngón tay thon dài, ra vẻ nữ vương, nâng cằm của Diệp Bắc Minh.
“Được rồi, lúc ở núi Côn Luân, là ai không biết xấu hổ”.
“Trên đỉnh núi tuyết, muốn tắm suối nước nóng cùng tỷ?”
Diệp Bắc Minh ho khan hai tiếng: “Khụ khụ, sư tỷ, không được nói bừa, đừng bỗng dưng làm vấy bẩn sự trong sạch của đệ”.
…
Một tiếng sau.
Liễu Như Khanh thỏa mãn nằm bò trên ghế.
Đường cong hình chữ S.
Lộ hết tất cả!
“Tiểu sư đệ, kỹ thuật rất được mà”.
Diệp Bắc Minh tối mặt: “Thất sư tỷ, tỷ không được nói linh tinh”.
“Đệ chỉ lưu thông kinh mạch cho tỷ, không làm gì hết”.
Liễu Như Khanh vươn vai, cười trêu chọc nhìn anh: “Ôi trời, còn sợ thất sư tỷ làm gì đệ hả?”
Diệp Bắc Minh nghiêm mặt.
Anh lật tay, một lệnh bài xuất hiện trong lòng bàn tay.
Chính là lệnh bài được lấy từ chiếc hòm kim loại mà mẹ anh để lại.
“Thất sư tỷ, đừng đùa nữa, tỷ biết thứ này không?”
Liễu Như Khanh tỏ vẻ nghiêm túc, cầm lệnh bài kiểm tra thật kỹ.
Cuối cùng, cô ấy lắc đầu: “Chưa từng thấy, nhưng chất liệu của lệnh bài này rất đặc biệt, tỷ có thể cho người tìm manh mối giúp đệ”.
“Được, vậy phiền thất sư tỷ rồi”, Diệp Bắc Minh cười nói.
Liễu Như Khanh lấy điện thoại ra, chụp lại lệnh bài.
Rồi hai người mới đi xuống núi.
Vừa đến dưới chân núi, Lâm Thương Hải và Vương Trường Sinh xông đến.
“Thiếu chủ!”
“Sư phụ!”
Họ đã đợi ở đây từ lâu.
Trên con đường cái đối diện có người thấy Diệp Bắc Minh đi ra, lập tức gọi điện: “A lô, cô chủ, anh ta ra rồi”.
Tút tút tút!
Chưa đến ba mươi giây.
Điện thoại của Diệp Bắc Minh đổ chuông: “A lô, anh Diệp?”
“Cô Lý, có chuyện gì không?”
Phía bên kia điện thoại là Lý Gia Hinh.
Lý Gia Hinh hơi do dự.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đưa ra một ngón tay thon dài, ra vẻ nữ vương, nâng cằm của Diệp Bắc Minh. “Được rồi, lúc ở núi Côn Luân, là ai không biết xấu hổ”. “Trên đỉnh núi tuyết, muốn tắm suối nước nóng cùng tỷ?” Diệp Bắc Minh ho khan hai tiếng: “Khụ khụ, sư tỷ, không được nói bừa, đừng bỗng dưng làm vấy bẩn sự trong sạch của đệ”. … Một tiếng sau. Liễu Như Khanh thỏa mãn nằm bò trên ghế. Đường cong hình chữ S. Lộ hết tất cả! “Tiểu sư đệ, kỹ thuật rất được mà”. Diệp Bắc Minh tối mặt: “Thất sư tỷ, tỷ không được nói linh tinh”. “Đệ chỉ lưu thông kinh mạch cho tỷ, không làm gì hết”. Liễu Như Khanh vươn vai, cười trêu chọc nhìn anh: “Ôi trời, còn sợ thất sư tỷ làm gì đệ hả?” Diệp Bắc Minh nghiêm mặt. Anh lật tay, một lệnh bài xuất hiện trong lòng bàn tay. Chính là lệnh bài được lấy từ chiếc hòm kim loại mà mẹ anh để lại. “Thất sư tỷ, đừng đùa nữa, tỷ biết thứ này không?” Liễu Như Khanh tỏ vẻ nghiêm túc, cầm lệnh bài kiểm tra thật kỹ. Cuối cùng, cô ấy lắc đầu: “Chưa từng thấy, nhưng chất liệu của lệnh bài này rất đặc biệt, tỷ có thể cho người tìm manh mối giúp đệ”. “Được, vậy phiền thất sư tỷ rồi”, Diệp Bắc Minh cười nói. Liễu Như Khanh lấy điện thoại ra, chụp lại lệnh bài. Rồi hai người mới đi xuống núi. Vừa đến dưới chân núi, Lâm Thương Hải và Vương Trường Sinh xông đến. “Thiếu chủ!” “Sư phụ!” Họ đã đợi ở đây từ lâu. Trên con đường cái đối diện có người thấy Diệp Bắc Minh đi ra, lập tức gọi điện: “A lô, cô chủ, anh ta ra rồi”. Tút tút tút! Chưa đến ba mươi giây. Điện thoại của Diệp Bắc Minh đổ chuông: “A lô, anh Diệp?” “Cô Lý, có chuyện gì không?” Phía bên kia điện thoại là Lý Gia Hinh. Lý Gia Hinh hơi do dự.