Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 494: Ngực đau nhức!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ấn nút nghe. “Alo… Anh Diệp… Cứu… cứu tôi…” Một tiếng ‘răng rắc’ truyền tới, là tiếng của dòng điện. Điện thoại của Lý Gia Hinh hình như bị người nào đó giẫm nát. Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Lý Gia Hinh xảy ra chuyện?” ... Ánh mặt Tiêu Dịch rét lạnh, giẫm nát điện thoại của Lý Gia Hinh, đá sang một bên. “Cầu cứu?” “Cô cảm thấy còn có người cứu nổi cô sao?” Tiêu Dịch chậm rãi ngồi xuống, một tay túm gò má Lý Gia Hinh. Lý Gia Hinh há miệng, cắn ngón tay Tiêu Dịch. Tiêu Dịch đau nhức! “Con mẹ nó, đồ gái đ**m, dám cắn tao?” Bốp! Một cái tát giáng xuống! Khuôn mặt Lý Gia Hinh trong nháy mắt xuất hiện dấu bàn tay! “Con đ**m, nếu không phải tránh cho cậu đây lát nữa mất hứng, vừa rồi cái tát này có thể tát chết mày đấy!” Tiêu Dịch cười nhạt, túm tóc Lý Gia Hinh. Trực tiếp ném cô ta lên giường! Lý Gia Hinh muốn bò dậy. Toàn thây nóng rực như lửa. Một chút sức lực cũng không có! Hô hấp cô ta ngày càng dồn dập. Ánh mắt mê man! Tiêu Dịch cười đểu: “Mặc kệ mày là thanh thuần ngọc nữ gì, có đan dược của tao, mày vẫn phải biến thành đồ chơi!” Hắn ta xoay người đi vào phòng tắm của Lý Gia Hinh. Sau khi tắm xong sẽ hưởng thụ người phụ nữ cực phẩm này! Mười lăm phút sau. Tiêu Dịch từ phòng tắm đi ra. Toàn thân Lý Gia Hinh mê man, ôm con gấu bông cỡ lớn trên giường. Trong miệng lẩm bẩm: “Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”
Ấn nút nghe.
“Alo… Anh Diệp… Cứu… cứu tôi…”
Một tiếng ‘răng rắc’ truyền tới, là tiếng của dòng điện.
Điện thoại của Lý Gia Hinh hình như bị người nào đó giẫm nát.
Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Lý Gia Hinh xảy ra chuyện?”
...
Ánh mặt Tiêu Dịch rét lạnh, giẫm nát điện thoại của Lý Gia Hinh, đá sang một bên.
“Cầu cứu?”
“Cô cảm thấy còn có người cứu nổi cô sao?”
Tiêu Dịch chậm rãi ngồi xuống, một tay túm gò má Lý Gia Hinh.
Lý Gia Hinh há miệng, cắn ngón tay Tiêu Dịch.
Tiêu Dịch đau nhức!
“Con mẹ nó, đồ gái đ**m, dám cắn tao?”
Bốp!
Một cái tát giáng xuống!
Khuôn mặt Lý Gia Hinh trong nháy mắt xuất hiện dấu bàn tay!
“Con đ**m, nếu không phải tránh cho cậu đây lát nữa mất hứng, vừa rồi cái tát này có thể tát chết mày đấy!”
Tiêu Dịch cười nhạt, túm tóc Lý Gia Hinh.
Trực tiếp ném cô ta lên giường!
Lý Gia Hinh muốn bò dậy.
Toàn thây nóng rực như lửa.
Một chút sức lực cũng không có!
Hô hấp cô ta ngày càng dồn dập.
Ánh mắt mê man!
Tiêu Dịch cười đểu: “Mặc kệ mày là thanh thuần ngọc nữ gì, có đan dược của tao, mày vẫn phải biến thành đồ chơi!”
Hắn ta xoay người đi vào phòng tắm của Lý Gia Hinh.
Sau khi tắm xong sẽ hưởng thụ người phụ nữ cực phẩm này!
Mười lăm phút sau.
Tiêu Dịch từ phòng tắm đi ra.
Toàn thân Lý Gia Hinh mê man, ôm con gấu bông cỡ lớn trên giường.
Trong miệng lẩm bẩm: “Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ấn nút nghe. “Alo… Anh Diệp… Cứu… cứu tôi…” Một tiếng ‘răng rắc’ truyền tới, là tiếng của dòng điện. Điện thoại của Lý Gia Hinh hình như bị người nào đó giẫm nát. Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Lý Gia Hinh xảy ra chuyện?” ... Ánh mặt Tiêu Dịch rét lạnh, giẫm nát điện thoại của Lý Gia Hinh, đá sang một bên. “Cầu cứu?” “Cô cảm thấy còn có người cứu nổi cô sao?” Tiêu Dịch chậm rãi ngồi xuống, một tay túm gò má Lý Gia Hinh. Lý Gia Hinh há miệng, cắn ngón tay Tiêu Dịch. Tiêu Dịch đau nhức! “Con mẹ nó, đồ gái đ**m, dám cắn tao?” Bốp! Một cái tát giáng xuống! Khuôn mặt Lý Gia Hinh trong nháy mắt xuất hiện dấu bàn tay! “Con đ**m, nếu không phải tránh cho cậu đây lát nữa mất hứng, vừa rồi cái tát này có thể tát chết mày đấy!” Tiêu Dịch cười nhạt, túm tóc Lý Gia Hinh. Trực tiếp ném cô ta lên giường! Lý Gia Hinh muốn bò dậy. Toàn thây nóng rực như lửa. Một chút sức lực cũng không có! Hô hấp cô ta ngày càng dồn dập. Ánh mắt mê man! Tiêu Dịch cười đểu: “Mặc kệ mày là thanh thuần ngọc nữ gì, có đan dược của tao, mày vẫn phải biến thành đồ chơi!” Hắn ta xoay người đi vào phòng tắm của Lý Gia Hinh. Sau khi tắm xong sẽ hưởng thụ người phụ nữ cực phẩm này! Mười lăm phút sau. Tiêu Dịch từ phòng tắm đi ra. Toàn thân Lý Gia Hinh mê man, ôm con gấu bông cỡ lớn trên giường. Trong miệng lẩm bẩm: “Diệp Bắc Minh... Diệp Bắc Minh…”