Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 495: “Tao có thể suy nghĩ cho mày chết toàn thây!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiêu Dịch ghen tỵ chết mất! “Con đ**m, mày còn dám nhớ nhung đến hắn sao?” Tiêu Dịch lạnh lùng đi tới: “Mày sẽ yêu tao nhanh thôi, yêu không rời tay!!!” Ầm! Đột nhiên, một tiếng vang thật lớn truyền tới. Cửa phòng Lý Gia Hinh bị người ta một cước đá văng.Tiêu Dịch bỗng quay đầu, bực bội hét lớn: “Ai đó? Mẹ kiếp, muốn chết hả?” Một ánh mắt băng lạnh lướt qua. Tiêu Dịch liền bị nghẹn lời. Đồng tử của hắn co lại. Diệp Bắc Minh! Là Diệp Bắc Minh đã đánh bay mình hôm nay ư? Lồng ngực đau âm ỉ! Luồng sát ý băng lạnh khiến Tiêu Dịch cảm thấy rất không vui! Lúc này. Diệp Bắc Minh đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi đến. Đôi mắt của Tiêu Dịch sững lại: “Tao biết mày, Diệp Bắc Minh phải không?” Diệp Bắc Minh lướt nhìn Lý Gia Hinh ở trên giường một cái. Cũng may mình đến vẫn không quá muộn. Lý Gia Hinh không phải là người phụ nữ của anh. Cùng lắm chỉ coi là người quen. Cứu cô ta là được, anh cũng chẳng thèm động tay. Liền nhả ra một chữ: “Cút!” Sau đó, đi về phía Lý Gia Hinh. Tiêu Dịch lập tức nổi nóng, chỉ vào mặt Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, tao biết mày có chút thực lực”. “Nhưng mày biết tao là ai không?” “Tao là người của nhà họ Tiêu cổ võ, chiều nay máy đánh tao gãy sáu cái xương sườn, tao nhớ kỹ rồi!” “Mẹ kiếp, buổi tối mày còn dám đến làm hỏng chuyện tốt của tao hả?” “Tao cho mày một cơ hội, bây giờ quỳ xuống ngay lập tức!” “Tao có thể suy nghĩ cho mày chết toàn thây!” Tiêu Dịch tỏ vẻ mặt hung dữ, vô cùng âm hiểm. Bất kỳ võ giả nào trong xã hội người bình thường chỉ cần nghe đến bốn chữ gia tộc cổ võ, đều sẽ sợ hãi quỳ xuống ngay lập tức. Tiêu Dịch cho rằng, Diệp Bắc Minh cũng không phải ngoại lệ! Cho nên, hắn ta mới dám hống hách như vậy.
Tiêu Dịch ghen tỵ chết mất!
“Con đ**m, mày còn dám nhớ nhung đến hắn sao?”
Tiêu Dịch lạnh lùng đi tới: “Mày sẽ yêu tao nhanh thôi, yêu không rời tay!!!”
Ầm!
Đột nhiên, một tiếng vang thật lớn truyền tới.
Cửa phòng Lý Gia Hinh bị người ta một cước đá văng.
Tiêu Dịch bỗng quay đầu, bực bội hét lớn: “Ai đó? Mẹ kiếp, muốn chết hả?”
Một ánh mắt băng lạnh lướt qua.
Tiêu Dịch liền bị nghẹn lời.
Đồng tử của hắn co lại.
Diệp Bắc Minh!
Là Diệp Bắc Minh đã đánh bay mình hôm nay ư?
Lồng ngực đau âm ỉ!
Luồng sát ý băng lạnh khiến Tiêu Dịch cảm thấy rất không vui!
Lúc này.
Diệp Bắc Minh đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi đến.
Đôi mắt của Tiêu Dịch sững lại: “Tao biết mày, Diệp Bắc Minh phải không?”
Diệp Bắc Minh lướt nhìn Lý Gia Hinh ở trên giường một cái.
Cũng may mình đến vẫn không quá muộn.
Lý Gia Hinh không phải là người phụ nữ của anh.
Cùng lắm chỉ coi là người quen.
Cứu cô ta là được, anh cũng chẳng thèm động tay.
Liền nhả ra một chữ: “Cút!”
Sau đó, đi về phía Lý Gia Hinh.
Tiêu Dịch lập tức nổi nóng, chỉ vào mặt Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, tao biết mày có chút thực lực”.
“Nhưng mày biết tao là ai không?”
“Tao là người của nhà họ Tiêu cổ võ, chiều nay máy đánh tao gãy sáu cái xương sườn, tao nhớ kỹ rồi!”
“Mẹ kiếp, buổi tối mày còn dám đến làm hỏng chuyện tốt của tao hả?”
“Tao cho mày một cơ hội, bây giờ quỳ xuống ngay lập tức!”
“Tao có thể suy nghĩ cho mày chết toàn thây!”
Tiêu Dịch tỏ vẻ mặt hung dữ, vô cùng âm hiểm.
Bất kỳ võ giả nào trong xã hội người bình thường chỉ cần nghe đến bốn chữ gia tộc cổ võ, đều sẽ sợ hãi quỳ xuống ngay lập tức.
Tiêu Dịch cho rằng, Diệp Bắc Minh cũng không phải ngoại lệ!
Cho nên, hắn ta mới dám hống hách như vậy.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiêu Dịch ghen tỵ chết mất! “Con đ**m, mày còn dám nhớ nhung đến hắn sao?” Tiêu Dịch lạnh lùng đi tới: “Mày sẽ yêu tao nhanh thôi, yêu không rời tay!!!” Ầm! Đột nhiên, một tiếng vang thật lớn truyền tới. Cửa phòng Lý Gia Hinh bị người ta một cước đá văng.Tiêu Dịch bỗng quay đầu, bực bội hét lớn: “Ai đó? Mẹ kiếp, muốn chết hả?” Một ánh mắt băng lạnh lướt qua. Tiêu Dịch liền bị nghẹn lời. Đồng tử của hắn co lại. Diệp Bắc Minh! Là Diệp Bắc Minh đã đánh bay mình hôm nay ư? Lồng ngực đau âm ỉ! Luồng sát ý băng lạnh khiến Tiêu Dịch cảm thấy rất không vui! Lúc này. Diệp Bắc Minh đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi đến. Đôi mắt của Tiêu Dịch sững lại: “Tao biết mày, Diệp Bắc Minh phải không?” Diệp Bắc Minh lướt nhìn Lý Gia Hinh ở trên giường một cái. Cũng may mình đến vẫn không quá muộn. Lý Gia Hinh không phải là người phụ nữ của anh. Cùng lắm chỉ coi là người quen. Cứu cô ta là được, anh cũng chẳng thèm động tay. Liền nhả ra một chữ: “Cút!” Sau đó, đi về phía Lý Gia Hinh. Tiêu Dịch lập tức nổi nóng, chỉ vào mặt Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, tao biết mày có chút thực lực”. “Nhưng mày biết tao là ai không?” “Tao là người của nhà họ Tiêu cổ võ, chiều nay máy đánh tao gãy sáu cái xương sườn, tao nhớ kỹ rồi!” “Mẹ kiếp, buổi tối mày còn dám đến làm hỏng chuyện tốt của tao hả?” “Tao cho mày một cơ hội, bây giờ quỳ xuống ngay lập tức!” “Tao có thể suy nghĩ cho mày chết toàn thây!” Tiêu Dịch tỏ vẻ mặt hung dữ, vô cùng âm hiểm. Bất kỳ võ giả nào trong xã hội người bình thường chỉ cần nghe đến bốn chữ gia tộc cổ võ, đều sẽ sợ hãi quỳ xuống ngay lập tức. Tiêu Dịch cho rằng, Diệp Bắc Minh cũng không phải ngoại lệ! Cho nên, hắn ta mới dám hống hách như vậy.