Tác giả:

Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…

Chương 16: Chương 16

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Ta giật mình kinh hãi, chiếc muôi trong tay rơi vào nồi.Ba ngàn lượng?Đây là một con số mà ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới."Nàng xem nàng đã như thế này rồi, người khác nếu biết được sẽ như thế nào? Nếu ta mang con gấu đó về thôn, không biết sẽ có bao nhiêu người ghen ghét sinh sự nữa.”"Ta với họ vào núi rồi mỗi người một ngả. Dạo này trong rừng ngày càng ít thú, toàn là hoẵng với thỏ, ai ngờ lại gặp được gấu? Lần trước vào núi, ta đã dò được hang ổ của nó, lần này mới chuẩn bị chu đáo rồi mới đi săn. Con gấu này là ta một mình săn trong rừng sâu, chưa từng nói với ai.""Ta dùng thuốc mê rải lên mồi rồi ném vào đường kiếm ăn của nó. Chờ nó ăn xong, ta từ xa theo dõi."Trước giờ chưa từng dùng thuốc mê, cũng không biết có hiệu quả hay không. Chỉ thấy nó ăn no rồi chui vào hang ngủ. Ta liền đào sẵn một cái bẫy ngoài cửa hang, sau đó lén lút vào trong, định dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim nó.""Nhưng một d.a.o lại không trúng, có lẽ do lượng thuốc chưa đủ. Con gấu bị đau, tỉnh dậy ngay lập tức. Nếu không phải ta né nhanh, e rằng lúc này đã bị nó vả c.h.ế.t rồi, làm gì còn có thể sống mà quay về đây?"Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️"Con gấu chịu đau không nổi, liền lao ra ngoài. Mà ở gần cửa hang có cái bẫy ta đặt sẵn, nó vừa ra là rơi vào đó, bị lưỡi nhọn đ.â.m xuyên qua người.""Có như vậy mới g.i.ế.c được nó mà không làm kinh động đến ai. Nếu hoàn toàn dựa vào sức người mà săn, dù có hai mươi người cũng chưa chắc đã g.i.ế.c nổi nó. Mà nếu thật sự g.i.ế.c được, số bạc bán da thịt nó chia ra cũng chẳng còn bao nhiêu.""Ta cứ để xác con gấu trong bẫy, vì khu rừng đó rất sâu, chẳng ai dám bén mảng đến, nên ta rất yên tâm.""Sau đó ta săn thêm vài con hoẵng rồi mới quay lại hộI họp với những người kia. Lại cố ý nán thêm hai ngày mới mang số thịt hoẵng vào thành bán, để không ai sinh nghi.""Bạc ta cũng không dám mang về nhà, vẫn còn giữ trong tiệm thu mua da thú trong thành."Hắn nói xong thì xoa xoa tay, có vẻ hơi ngại ngùng.Ta chỉ thấy hắn hiền lành chất phác, bây giờ xem ra, hắn là người thông minh và cực kỳ hiểu đời, chỉ là không muốn so đo tính toán những chuyện nhỏ nhặt mà thôi!"Nhị nương có phải cảm thấy ta quá ích kỷ không?"“Tống Toàn, thánh nhân cũng nói người không vì mình trời tru đất diệt. Con người như chàng mới là chân thật. Nam nhân ta gả có dũng có mưu lại thông hiểu nhân tình thế sự, ta vui mừng còn không kịp.""Nhị nương , ta có một chuyện vẫn luôn không dám nói với nàng, hôm nay cuối cùng cũng có thể nói ra rồi. Ta đã hứa với Đại Lang là sẽ đưa nó đi học, bây giờ có tiền rồi, đợi qua năm ta muốn đưa nó đi.”“Tiền học phí không hề rẻ, đến lễ đến Tết lại phải biếu thầy, nếu Đại Lang học giỏi, sau này còn phải đưa nó đến những trường học tốt hơn, xa hơn nữa, nếu nó may mắn thi đậu cử nhân, lại còn phải tìm người giúp đỡ, e rằng ba ngàn lượng này không đủ..."Lúc đầu hắn còn nhìn ta, nhưng sau đó thì đầu càng lúc càng cúi thấp."Nhưng nàng yên tâm, ta còn trẻ khỏe, sau này ta sẽ vào núi nhiều hơn, tìm cơ hội săn thêm vài con gấu nữa, nhất định sẽ không để nàng phải chịu khổ theo ta."Nói xong, dường như chàng đã nghĩ thông suốt, từ từ ngẩng đầu lên nhìn ta.Trong đôi mắt chàng, ánh lửa trong bếp lóe lên, ấm áp, rực rỡ.Chàng thật là một người nam nhân tốt biết bao!Ta ngồi xổm trước mặt chàng, nhìn chàng chăm chú."Hiện tại, cuộc sống của ta đã là những ngày tốt đẹp nhất mà ta từng dám mơ tới. Lần này chàng săn được gấu, hoàn toàn là may mắn. Chàng nói nhẹ bẫng, nhưng ta biết thực tế chắc chắn nguy hiểm gấp trăm ngàn lần!""Tống Toàn, ta không cần cuộc sống giàu sang phú quý. Chàng đã cưới ta, thì ta với chàng chính là một thể. Chẳng lẽ ta ngày ngày chỉ ăn rồi ngồi yên đó hay sao? Ta cũng phải cùng chàng vun vén để những ngày tháng này ngày càng tốt đẹp hơn.""Đại Lang thông minh, lại chịu khổ được. Nó đã muốn học, cha mẹ nào lại có lý do ngăn cản?"

Ta giật mình kinh hãi, chiếc muôi trong tay rơi vào nồi.

Ba ngàn lượng?

Đây là một con số mà ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

"Nàng xem nàng đã như thế này rồi, người khác nếu biết được sẽ như thế nào? Nếu ta mang con gấu đó về thôn, không biết sẽ có bao nhiêu người ghen ghét sinh sự nữa.”

"Ta với họ vào núi rồi mỗi người một ngả. Dạo này trong rừng ngày càng ít thú, toàn là hoẵng với thỏ, ai ngờ lại gặp được gấu? Lần trước vào núi, ta đã dò được hang ổ của nó, lần này mới chuẩn bị chu đáo rồi mới đi săn. Con gấu này là ta một mình săn trong rừng sâu, chưa từng nói với ai."

"Ta dùng thuốc mê rải lên mồi rồi ném vào đường kiếm ăn của nó. Chờ nó ăn xong, ta từ xa theo dõi.

"Trước giờ chưa từng dùng thuốc mê, cũng không biết có hiệu quả hay không. Chỉ thấy nó ăn no rồi chui vào hang ngủ. Ta liền đào sẵn một cái bẫy ngoài cửa hang, sau đó lén lút vào trong, định dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim nó."

"Nhưng một d.a.o lại không trúng, có lẽ do lượng thuốc chưa đủ. Con gấu bị đau, tỉnh dậy ngay lập tức. Nếu không phải ta né nhanh, e rằng lúc này đã bị nó vả c.h.ế.t rồi, làm gì còn có thể sống mà quay về đây?"

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

"Con gấu chịu đau không nổi, liền lao ra ngoài. Mà ở gần cửa hang có cái bẫy ta đặt sẵn, nó vừa ra là rơi vào đó, bị lưỡi nhọn đ.â.m xuyên qua người."

"Có như vậy mới g.i.ế.c được nó mà không làm kinh động đến ai. Nếu hoàn toàn dựa vào sức người mà săn, dù có hai mươi người cũng chưa chắc đã g.i.ế.c nổi nó. Mà nếu thật sự g.i.ế.c được, số bạc bán da thịt nó chia ra cũng chẳng còn bao nhiêu."

"Ta cứ để xác con gấu trong bẫy, vì khu rừng đó rất sâu, chẳng ai dám bén mảng đến, nên ta rất yên tâm."

"Sau đó ta săn thêm vài con hoẵng rồi mới quay lại hộI họp với những người kia. Lại cố ý nán thêm hai ngày mới mang số thịt hoẵng vào thành bán, để không ai sinh nghi."

"Bạc ta cũng không dám mang về nhà, vẫn còn giữ trong tiệm thu mua da thú trong thành."

Hắn nói xong thì xoa xoa tay, có vẻ hơi ngại ngùng.

Ta chỉ thấy hắn hiền lành chất phác, bây giờ xem ra, hắn là người thông minh và cực kỳ hiểu đời, chỉ là không muốn so đo tính toán những chuyện nhỏ nhặt mà thôi!

"Nhị nương có phải cảm thấy ta quá ích kỷ không?"

“Tống Toàn, thánh nhân cũng nói người không vì mình trời tru đất diệt. Con người như chàng mới là chân thật. Nam nhân ta gả có dũng có mưu lại thông hiểu nhân tình thế sự, ta vui mừng còn không kịp."

"Nhị nương , ta có một chuyện vẫn luôn không dám nói với nàng, hôm nay cuối cùng cũng có thể nói ra rồi. Ta đã hứa với Đại Lang là sẽ đưa nó đi học, bây giờ có tiền rồi, đợi qua năm ta muốn đưa nó đi.”

“Tiền học phí không hề rẻ, đến lễ đến Tết lại phải biếu thầy, nếu Đại Lang học giỏi, sau này còn phải đưa nó đến những trường học tốt hơn, xa hơn nữa, nếu nó may mắn thi đậu cử nhân, lại còn phải tìm người giúp đỡ, e rằng ba ngàn lượng này không đủ..."

Lúc đầu hắn còn nhìn ta, nhưng sau đó thì đầu càng lúc càng cúi thấp.

"Nhưng nàng yên tâm, ta còn trẻ khỏe, sau này ta sẽ vào núi nhiều hơn, tìm cơ hội săn thêm vài con gấu nữa, nhất định sẽ không để nàng phải chịu khổ theo ta."

Nói xong, dường như chàng đã nghĩ thông suốt, từ từ ngẩng đầu lên nhìn ta.

Trong đôi mắt chàng, ánh lửa trong bếp lóe lên, ấm áp, rực rỡ.

Chàng thật là một người nam nhân tốt biết bao!

Ta ngồi xổm trước mặt chàng, nhìn chàng chăm chú.

"Hiện tại, cuộc sống của ta đã là những ngày tốt đẹp nhất mà ta từng dám mơ tới. Lần này chàng săn được gấu, hoàn toàn là may mắn. Chàng nói nhẹ bẫng, nhưng ta biết thực tế chắc chắn nguy hiểm gấp trăm ngàn lần!"

"Tống Toàn, ta không cần cuộc sống giàu sang phú quý. Chàng đã cưới ta, thì ta với chàng chính là một thể. Chẳng lẽ ta ngày ngày chỉ ăn rồi ngồi yên đó hay sao? Ta cũng phải cùng chàng vun vén để những ngày tháng này ngày càng tốt đẹp hơn."

"Đại Lang thông minh, lại chịu khổ được. Nó đã muốn học, cha mẹ nào lại có lý do ngăn cản?"

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… Ta giật mình kinh hãi, chiếc muôi trong tay rơi vào nồi.Ba ngàn lượng?Đây là một con số mà ta ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới."Nàng xem nàng đã như thế này rồi, người khác nếu biết được sẽ như thế nào? Nếu ta mang con gấu đó về thôn, không biết sẽ có bao nhiêu người ghen ghét sinh sự nữa.”"Ta với họ vào núi rồi mỗi người một ngả. Dạo này trong rừng ngày càng ít thú, toàn là hoẵng với thỏ, ai ngờ lại gặp được gấu? Lần trước vào núi, ta đã dò được hang ổ của nó, lần này mới chuẩn bị chu đáo rồi mới đi săn. Con gấu này là ta một mình săn trong rừng sâu, chưa từng nói với ai.""Ta dùng thuốc mê rải lên mồi rồi ném vào đường kiếm ăn của nó. Chờ nó ăn xong, ta từ xa theo dõi."Trước giờ chưa từng dùng thuốc mê, cũng không biết có hiệu quả hay không. Chỉ thấy nó ăn no rồi chui vào hang ngủ. Ta liền đào sẵn một cái bẫy ngoài cửa hang, sau đó lén lút vào trong, định dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim nó.""Nhưng một d.a.o lại không trúng, có lẽ do lượng thuốc chưa đủ. Con gấu bị đau, tỉnh dậy ngay lập tức. Nếu không phải ta né nhanh, e rằng lúc này đã bị nó vả c.h.ế.t rồi, làm gì còn có thể sống mà quay về đây?"Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️"Con gấu chịu đau không nổi, liền lao ra ngoài. Mà ở gần cửa hang có cái bẫy ta đặt sẵn, nó vừa ra là rơi vào đó, bị lưỡi nhọn đ.â.m xuyên qua người.""Có như vậy mới g.i.ế.c được nó mà không làm kinh động đến ai. Nếu hoàn toàn dựa vào sức người mà săn, dù có hai mươi người cũng chưa chắc đã g.i.ế.c nổi nó. Mà nếu thật sự g.i.ế.c được, số bạc bán da thịt nó chia ra cũng chẳng còn bao nhiêu.""Ta cứ để xác con gấu trong bẫy, vì khu rừng đó rất sâu, chẳng ai dám bén mảng đến, nên ta rất yên tâm.""Sau đó ta săn thêm vài con hoẵng rồi mới quay lại hộI họp với những người kia. Lại cố ý nán thêm hai ngày mới mang số thịt hoẵng vào thành bán, để không ai sinh nghi.""Bạc ta cũng không dám mang về nhà, vẫn còn giữ trong tiệm thu mua da thú trong thành."Hắn nói xong thì xoa xoa tay, có vẻ hơi ngại ngùng.Ta chỉ thấy hắn hiền lành chất phác, bây giờ xem ra, hắn là người thông minh và cực kỳ hiểu đời, chỉ là không muốn so đo tính toán những chuyện nhỏ nhặt mà thôi!"Nhị nương có phải cảm thấy ta quá ích kỷ không?"“Tống Toàn, thánh nhân cũng nói người không vì mình trời tru đất diệt. Con người như chàng mới là chân thật. Nam nhân ta gả có dũng có mưu lại thông hiểu nhân tình thế sự, ta vui mừng còn không kịp.""Nhị nương , ta có một chuyện vẫn luôn không dám nói với nàng, hôm nay cuối cùng cũng có thể nói ra rồi. Ta đã hứa với Đại Lang là sẽ đưa nó đi học, bây giờ có tiền rồi, đợi qua năm ta muốn đưa nó đi.”“Tiền học phí không hề rẻ, đến lễ đến Tết lại phải biếu thầy, nếu Đại Lang học giỏi, sau này còn phải đưa nó đến những trường học tốt hơn, xa hơn nữa, nếu nó may mắn thi đậu cử nhân, lại còn phải tìm người giúp đỡ, e rằng ba ngàn lượng này không đủ..."Lúc đầu hắn còn nhìn ta, nhưng sau đó thì đầu càng lúc càng cúi thấp."Nhưng nàng yên tâm, ta còn trẻ khỏe, sau này ta sẽ vào núi nhiều hơn, tìm cơ hội săn thêm vài con gấu nữa, nhất định sẽ không để nàng phải chịu khổ theo ta."Nói xong, dường như chàng đã nghĩ thông suốt, từ từ ngẩng đầu lên nhìn ta.Trong đôi mắt chàng, ánh lửa trong bếp lóe lên, ấm áp, rực rỡ.Chàng thật là một người nam nhân tốt biết bao!Ta ngồi xổm trước mặt chàng, nhìn chàng chăm chú."Hiện tại, cuộc sống của ta đã là những ngày tốt đẹp nhất mà ta từng dám mơ tới. Lần này chàng săn được gấu, hoàn toàn là may mắn. Chàng nói nhẹ bẫng, nhưng ta biết thực tế chắc chắn nguy hiểm gấp trăm ngàn lần!""Tống Toàn, ta không cần cuộc sống giàu sang phú quý. Chàng đã cưới ta, thì ta với chàng chính là một thể. Chẳng lẽ ta ngày ngày chỉ ăn rồi ngồi yên đó hay sao? Ta cũng phải cùng chàng vun vén để những ngày tháng này ngày càng tốt đẹp hơn.""Đại Lang thông minh, lại chịu khổ được. Nó đã muốn học, cha mẹ nào lại có lý do ngăn cản?"

Chương 16: Chương 16