Tác giả:

Lần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,…

Chương 17: Chương 17

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nhà chúng ta vốn là thợ săn, trong thôn cũng không có ruộng đất. Nếu Đại Lang đi học, thì phải ở lại thư viện, ăn uống cũng là một khoản chi phí.""Ý ta là sau Tết, ta sẽ vào thành tìm một công việc, rồi thuê một căn nhà, vừa có thể chăm sóc Đại Lang gần đó, vừa không để chàng phải liều mạng nữa.""Nhị nương, nàng cho ta chút thời gian suy nghĩ có được không?""Ừm! Được."Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, trước khi vào đông, Tống Toàn lại vào rừng một chuyến, nhưng lần này chỉ săn được vài con thỏ.Phải đến mùa thu năm sau mới có thể vào rừng lần nữa, nhưng khi đó cũng đã khó khăn hơn nhiều.Mùa xuân và mùa hè bị cấm săn bắn, mùa đông tuy có thể săn nhưng tuyết lại quá dày.Với một thợ săn, thời gian kiếm sống tốt nhất trong năm thực ra chỉ vỏn vẹn một mùa!Rất nhanh, trận tuyết đầu tiên của mùa đông đã rơi xuống.Dù là trận tuyết đầu, nhưng tuyết lớn như từng tấm chiếu phủ khắp nơi.Ta lấy thêm đế giày mang về nhà làm, còn Tống Toàn cũng rảnh rỗi hơn, ngày ngày ngồi trông Đại Lang đọc sách.Dù chàng chẳng hiểu gì về sách vở, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn, Đại Lang ngồi đọc, chàng cũng ngồi bên cạnh không rời.Ta dần dần hiểu được hơn nửa số thủ ngữ của Tú Nhi, nên có thể giao tiếp với con bé nhiều hơn.Ngày tháng bình lặng, nhưng điều quý giá nhất chính là hai chữ "bình lặng" này.Tóc của Tú Nhi không thấy mọc ra nhiều, ta lo lắng trong lòng, bèn cùng Tống Toàn vào thành một chuyến, chúng ta đưa Tú Nhi đến y quán."Cạo hết tóc đi, rồi uống thuốc theo đơn, uống hết ba liều là sẽ thấy hiệu quả."Lang trung nói như vậy.Tú Nhi không hiểu, nhưng khi cha nó bảo phải cạo trọc đầu, con bé liền trùm kín chăn, nằm lì cả ngày.Mãi đến tối, nó mới ngồi dậy, tự cầm d.a.o cạo đến tìm ta, viền mắt vẫn đỏ hoe."Không sao đâu, tóc rất nhanh sẽ mọc lại. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ vừa đen vừa bóng. Khi ấy, ta sẽ dùng dây buộc tóc mới mua để buộc tóc cho con, được không?"Tống Toàn dùng tay ra dấu.Con bé lao thẳng vào lòng ta, vùi mặt thật lâu rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.Sau khi cạo trọc, Tú Nhi nhất quyết không chịu ra khỏi cửa nữa.Ta may cho con bé một chiếc mũ, nó đội chặt lên đầu, ngay cả khi ngủ cũng không tháo ra.Ta lén lút nói với Tống Toàn: "Ai nói trẻ con không có lòng tự trọng, không yêu cái đẹp chứ?"Tống Toàn trở mình ôm lấy ta, lẩm bẩm một câu: "Điểm này giống nàng."Giống ta sao?Rất nhanh đã đến cuối năm, mọi nhà đều chuẩn bị sắm sửa đồ Tết, dù là nhà nghèo đến đâu, lúc này cũng sẽ cắt nửa cân thịt mỡ để cho bọn trẻ ăn Tết.Tống Toàn có lòng, không chỉ mua cho nhà mình mà còn mua cho nhà mẹ đẻ ta kẹo bánh hạt dưa, lại mua thêm mười cân thịt lợn.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Chúng ta cùng hai đứa trẻ cùng đi.Dường như ta về nhà mẹ đẻ chưa bao giờ được nở mày nở mặt như vậy, mọi người thấy chúng ta xách đồ đạc lỉnh kỉnh đều phải khen vài câu.Khen ta hiếu thuận, khen ta tái giá gả tốt, có phúc khí.Tái giá gả tốt là thật, có phúc khí cũng là thật.Nhưng hiếu thuận thì lại không hẳn là thật.Nhà ta có năm tỷ đệ, bốn tỷ muội, chỉ có một đệ đệ.Những việc nặng nhọc, vất vả trong nhà đều là bốn tỷ muội ta làm.Đến khi Tết đến, chỉ có đệ đệ ta được ăn ngon, mặc đẹp.Chúng ta ngay cả việc được ăn đồ ăn thừa của nó cũng không có quyền, vì phần thừa ấy còn phải để dành cho cha.Đến tuổi gả đi, chỉ cần có sính lễ là cha mẹ ta chẳng buồn hỏi han người ta thế nào, cứ thế gả con gái đi một cách hồ đồ.Đại tỷ của ta gả cho một tên thổ phỉ, chưa đầy hai năm sau thì bặt vô âm tín.Cha ta dùng số sính lễ của tên thổ phỉ kia để sửa sang nhà cửa, nhưng chẳng bao giờ nhắc đến chuyện tìm tỷ ấy.Nhị tỷ ta xinh đẹp nên bị gả cho một ông phú hộ sáu mươi tuổi làm lẽ mọn.Hai năm sau, ông ta bệnh chết, tỷ ta ở lại nhà ông ta thủ tiết nuôi con, sống những ngày tháng khó khăn. Vì lòng đầy oán hận, tỷ ấy chẳng bao giờ qua lại với gia đình.

"Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nhà chúng ta vốn là thợ săn, trong thôn cũng không có ruộng đất. Nếu Đại Lang đi học, thì phải ở lại thư viện, ăn uống cũng là một khoản chi phí."

"Ý ta là sau Tết, ta sẽ vào thành tìm một công việc, rồi thuê một căn nhà, vừa có thể chăm sóc Đại Lang gần đó, vừa không để chàng phải liều mạng nữa."

"Nhị nương, nàng cho ta chút thời gian suy nghĩ có được không?"

"Ừm! Được."

Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, trước khi vào đông, Tống Toàn lại vào rừng một chuyến, nhưng lần này chỉ săn được vài con thỏ.

Phải đến mùa thu năm sau mới có thể vào rừng lần nữa, nhưng khi đó cũng đã khó khăn hơn nhiều.

Mùa xuân và mùa hè bị cấm săn bắn, mùa đông tuy có thể săn nhưng tuyết lại quá dày.

Với một thợ săn, thời gian kiếm sống tốt nhất trong năm thực ra chỉ vỏn vẹn một mùa!

Rất nhanh, trận tuyết đầu tiên của mùa đông đã rơi xuống.

Dù là trận tuyết đầu, nhưng tuyết lớn như từng tấm chiếu phủ khắp nơi.

Ta lấy thêm đế giày mang về nhà làm, còn Tống Toàn cũng rảnh rỗi hơn, ngày ngày ngồi trông Đại Lang đọc sách.

Dù chàng chẳng hiểu gì về sách vở, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn, Đại Lang ngồi đọc, chàng cũng ngồi bên cạnh không rời.

Ta dần dần hiểu được hơn nửa số thủ ngữ của Tú Nhi, nên có thể giao tiếp với con bé nhiều hơn.

Ngày tháng bình lặng, nhưng điều quý giá nhất chính là hai chữ "bình lặng" này.

Tóc của Tú Nhi không thấy mọc ra nhiều, ta lo lắng trong lòng, bèn cùng Tống Toàn vào thành một chuyến, chúng ta đưa Tú Nhi đến y quán.

"Cạo hết tóc đi, rồi uống thuốc theo đơn, uống hết ba liều là sẽ thấy hiệu quả."

Lang trung nói như vậy.

Tú Nhi không hiểu, nhưng khi cha nó bảo phải cạo trọc đầu, con bé liền trùm kín chăn, nằm lì cả ngày.

Mãi đến tối, nó mới ngồi dậy, tự cầm d.a.o cạo đến tìm ta, viền mắt vẫn đỏ hoe.

"Không sao đâu, tóc rất nhanh sẽ mọc lại. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ vừa đen vừa bóng. Khi ấy, ta sẽ dùng dây buộc tóc mới mua để buộc tóc cho con, được không?"

Tống Toàn dùng tay ra dấu.

Con bé lao thẳng vào lòng ta, vùi mặt thật lâu rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.

Sau khi cạo trọc, Tú Nhi nhất quyết không chịu ra khỏi cửa nữa.

Ta may cho con bé một chiếc mũ, nó đội chặt lên đầu, ngay cả khi ngủ cũng không tháo ra.

Ta lén lút nói với Tống Toàn: "Ai nói trẻ con không có lòng tự trọng, không yêu cái đẹp chứ?"

Tống Toàn trở mình ôm lấy ta, lẩm bẩm một câu: "Điểm này giống nàng."

Giống ta sao?

Rất nhanh đã đến cuối năm, mọi nhà đều chuẩn bị sắm sửa đồ Tết, dù là nhà nghèo đến đâu, lúc này cũng sẽ cắt nửa cân thịt mỡ để cho bọn trẻ ăn Tết.

Tống Toàn có lòng, không chỉ mua cho nhà mình mà còn mua cho nhà mẹ đẻ ta kẹo bánh hạt dưa, lại mua thêm mười cân thịt lợn.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Chúng ta cùng hai đứa trẻ cùng đi.

Dường như ta về nhà mẹ đẻ chưa bao giờ được nở mày nở mặt như vậy, mọi người thấy chúng ta xách đồ đạc lỉnh kỉnh đều phải khen vài câu.

Khen ta hiếu thuận, khen ta tái giá gả tốt, có phúc khí.

Tái giá gả tốt là thật, có phúc khí cũng là thật.

Nhưng hiếu thuận thì lại không hẳn là thật.

Nhà ta có năm tỷ đệ, bốn tỷ muội, chỉ có một đệ đệ.

Những việc nặng nhọc, vất vả trong nhà đều là bốn tỷ muội ta làm.

Đến khi Tết đến, chỉ có đệ đệ ta được ăn ngon, mặc đẹp.

Chúng ta ngay cả việc được ăn đồ ăn thừa của nó cũng không có quyền, vì phần thừa ấy còn phải để dành cho cha.

Đến tuổi gả đi, chỉ cần có sính lễ là cha mẹ ta chẳng buồn hỏi han người ta thế nào, cứ thế gả con gái đi một cách hồ đồ.

Đại tỷ của ta gả cho một tên thổ phỉ, chưa đầy hai năm sau thì bặt vô âm tín.

Cha ta dùng số sính lễ của tên thổ phỉ kia để sửa sang nhà cửa, nhưng chẳng bao giờ nhắc đến chuyện tìm tỷ ấy.

Nhị tỷ ta xinh đẹp nên bị gả cho một ông phú hộ sáu mươi tuổi làm lẽ mọn.

Hai năm sau, ông ta bệnh chết, tỷ ta ở lại nhà ông ta thủ tiết nuôi con, sống những ngày tháng khó khăn. 

Vì lòng đầy oán hận, tỷ ấy chẳng bao giờ qua lại với gia đình.

Thẩm Hảo Hảo - Ý ÝTác giả: Y YTruyện Cổ Đại, Truyện Điền VănLần đầu tiên gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà ta, trên ghế là cha và mẹ ta, hắn ngồi ở phía dưới tay cha ta, ta đứng sau lưng mẹ ta. Tống Toàn thân hình rắn rỏi cao lớn, làn da màu mật ong hơi ửng hồng. Hắn ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi xuống, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên. Ta liếc mắt nhìn, chỉ thấy một cái ót đen nhánh. "Một năm thu được da lông thú vật có thể được ba bốn mươi quan tiền, Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi, Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút." Tống Toàn nói xong, mẹ ta lén lút nhéo nhẹ lòng bàn tay ta, bà dùng sức cực lớn, nhéo ta đến đau điếng, ta biết mẹ ta đây là vô c*̀ng hài lòng. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, gia đình bình thường trong thôn căn bản không thể so bì được. Nghe đồn Tống Toàn là một tay thợ săn cực kỳ lợi hại, nay xem ra lời đồn quả không sai. Khi Tống Toàn vào cửa ta đã lén lút quan sát rồi,… "Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nhà chúng ta vốn là thợ săn, trong thôn cũng không có ruộng đất. Nếu Đại Lang đi học, thì phải ở lại thư viện, ăn uống cũng là một khoản chi phí.""Ý ta là sau Tết, ta sẽ vào thành tìm một công việc, rồi thuê một căn nhà, vừa có thể chăm sóc Đại Lang gần đó, vừa không để chàng phải liều mạng nữa.""Nhị nương, nàng cho ta chút thời gian suy nghĩ có được không?""Ừm! Được."Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, trước khi vào đông, Tống Toàn lại vào rừng một chuyến, nhưng lần này chỉ săn được vài con thỏ.Phải đến mùa thu năm sau mới có thể vào rừng lần nữa, nhưng khi đó cũng đã khó khăn hơn nhiều.Mùa xuân và mùa hè bị cấm săn bắn, mùa đông tuy có thể săn nhưng tuyết lại quá dày.Với một thợ săn, thời gian kiếm sống tốt nhất trong năm thực ra chỉ vỏn vẹn một mùa!Rất nhanh, trận tuyết đầu tiên của mùa đông đã rơi xuống.Dù là trận tuyết đầu, nhưng tuyết lớn như từng tấm chiếu phủ khắp nơi.Ta lấy thêm đế giày mang về nhà làm, còn Tống Toàn cũng rảnh rỗi hơn, ngày ngày ngồi trông Đại Lang đọc sách.Dù chàng chẳng hiểu gì về sách vở, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn, Đại Lang ngồi đọc, chàng cũng ngồi bên cạnh không rời.Ta dần dần hiểu được hơn nửa số thủ ngữ của Tú Nhi, nên có thể giao tiếp với con bé nhiều hơn.Ngày tháng bình lặng, nhưng điều quý giá nhất chính là hai chữ "bình lặng" này.Tóc của Tú Nhi không thấy mọc ra nhiều, ta lo lắng trong lòng, bèn cùng Tống Toàn vào thành một chuyến, chúng ta đưa Tú Nhi đến y quán."Cạo hết tóc đi, rồi uống thuốc theo đơn, uống hết ba liều là sẽ thấy hiệu quả."Lang trung nói như vậy.Tú Nhi không hiểu, nhưng khi cha nó bảo phải cạo trọc đầu, con bé liền trùm kín chăn, nằm lì cả ngày.Mãi đến tối, nó mới ngồi dậy, tự cầm d.a.o cạo đến tìm ta, viền mắt vẫn đỏ hoe."Không sao đâu, tóc rất nhanh sẽ mọc lại. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ vừa đen vừa bóng. Khi ấy, ta sẽ dùng dây buộc tóc mới mua để buộc tóc cho con, được không?"Tống Toàn dùng tay ra dấu.Con bé lao thẳng vào lòng ta, vùi mặt thật lâu rồi mới nhẹ nhàng gật đầu.Sau khi cạo trọc, Tú Nhi nhất quyết không chịu ra khỏi cửa nữa.Ta may cho con bé một chiếc mũ, nó đội chặt lên đầu, ngay cả khi ngủ cũng không tháo ra.Ta lén lút nói với Tống Toàn: "Ai nói trẻ con không có lòng tự trọng, không yêu cái đẹp chứ?"Tống Toàn trở mình ôm lấy ta, lẩm bẩm một câu: "Điểm này giống nàng."Giống ta sao?Rất nhanh đã đến cuối năm, mọi nhà đều chuẩn bị sắm sửa đồ Tết, dù là nhà nghèo đến đâu, lúc này cũng sẽ cắt nửa cân thịt mỡ để cho bọn trẻ ăn Tết.Tống Toàn có lòng, không chỉ mua cho nhà mình mà còn mua cho nhà mẹ đẻ ta kẹo bánh hạt dưa, lại mua thêm mười cân thịt lợn.Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️Chúng ta cùng hai đứa trẻ cùng đi.Dường như ta về nhà mẹ đẻ chưa bao giờ được nở mày nở mặt như vậy, mọi người thấy chúng ta xách đồ đạc lỉnh kỉnh đều phải khen vài câu.Khen ta hiếu thuận, khen ta tái giá gả tốt, có phúc khí.Tái giá gả tốt là thật, có phúc khí cũng là thật.Nhưng hiếu thuận thì lại không hẳn là thật.Nhà ta có năm tỷ đệ, bốn tỷ muội, chỉ có một đệ đệ.Những việc nặng nhọc, vất vả trong nhà đều là bốn tỷ muội ta làm.Đến khi Tết đến, chỉ có đệ đệ ta được ăn ngon, mặc đẹp.Chúng ta ngay cả việc được ăn đồ ăn thừa của nó cũng không có quyền, vì phần thừa ấy còn phải để dành cho cha.Đến tuổi gả đi, chỉ cần có sính lễ là cha mẹ ta chẳng buồn hỏi han người ta thế nào, cứ thế gả con gái đi một cách hồ đồ.Đại tỷ của ta gả cho một tên thổ phỉ, chưa đầy hai năm sau thì bặt vô âm tín.Cha ta dùng số sính lễ của tên thổ phỉ kia để sửa sang nhà cửa, nhưng chẳng bao giờ nhắc đến chuyện tìm tỷ ấy.Nhị tỷ ta xinh đẹp nên bị gả cho một ông phú hộ sáu mươi tuổi làm lẽ mọn.Hai năm sau, ông ta bệnh chết, tỷ ta ở lại nhà ông ta thủ tiết nuôi con, sống những ngày tháng khó khăn. Vì lòng đầy oán hận, tỷ ấy chẳng bao giờ qua lại với gia đình.

Chương 17: Chương 17