Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 595: “Người có tu vi thấp trực tiếp nhận thua”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bọn họ tự xưng là thần, cũng là để dễ dàng thống trị đất nước này. Uy Hoàng vừa bò vừa lăn, xông vào trong Tenjinja: “Thiên thần đại nhân, xảy ra chuyện lớn rồi!” Trong điện của miếu thần. Có ba vị ‘thiên thần’ ngồi đó. Bọn họ mặc trang phục cổ xưa, tu luyện võ kỹ cổ xưa. Khí tức vô cùng kinh người! Bởi vì hàng năm sống trong miếu thần tối tăm không có ánh sáng, da của họ trắng bệch đến dọa người. Ba thiên thần ngồi trên đài cao, cúi nhìn Uy Hoàng phía dưới. “Người Long Quốc Diệp Bắc Minh giết đến rồi, hắn đã giết lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Nhuyễn Ngân!” “Giết con trai tôi, rồi lại giết rất nhiều đại thần nội các”. “Nhà kho của hoàng cung bị hắn cướp sạch sẽ, mấy trăm ngàn đại quân Đông Doanh cũng không làm gì được hắn!” “Hắn tùy tiện ra vào đại nội hoàng cung cứ đi về nhà vậy”. Uy Hoàng kể lể một hồi, nói hết những chuyện xảy ra ở bên ngoài cho ba vị thiên thần. “Xin thiên thần đại nhân xuống núi, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!” Uy Hoàng quỳ dưới đất. Phập phập phập! Dập đầu không ngừng. Một vị thiên thần lên tiếng: “Không cần nữa, hắn đã đến rồi”. Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh. Lên núi Phú Sĩ. Một ngôi miếu thần đen xì hiện ngay trước mắt. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Miếu thần này hơi đặc biệt, trong đại điện có hai võ hoàng đỉnh phong, cậu có thể giết”. “Nhưng còn có một võ tông!” “Với thực lực hiện tại của cậu, giao chiến với võ tông sẽ rất nguy hiểm”. Diệp Bắc Minh dừng bước chân: “Tôi muốn thử xem”. “Giống như ông nói, tôi không thể nào mỗi lần chiến đấu đều suy nghĩ thực lực của đối phương mạnh hơn tôi, tôi không đánh lại được”. “Nếu cứ mãi nghĩ như vậy, sau này giới võ đạo đại chiến, thì chỉ cần so tu vi là được”. “Người có tu vi thấp trực tiếp nhận thua”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Được, cậu nhóc, đi thôi”. … Soạt! Ba vị thiên thần cùng mở to con mắt, nhìn về phía cổng lớn của miếu thần.
Bọn họ tự xưng là thần, cũng là để dễ dàng thống trị đất nước này.
Uy Hoàng vừa bò vừa lăn, xông vào trong Tenjinja: “Thiên thần đại nhân, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Trong điện của miếu thần.
Có ba vị ‘thiên thần’ ngồi đó.
Bọn họ mặc trang phục cổ xưa, tu luyện võ kỹ cổ xưa.
Khí tức vô cùng kinh người!
Bởi vì hàng năm sống trong miếu thần tối tăm không có ánh sáng, da của họ trắng bệch đến dọa người.
Ba thiên thần ngồi trên đài cao, cúi nhìn Uy Hoàng phía dưới.
“Người Long Quốc Diệp Bắc Minh giết đến rồi, hắn đã giết lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Nhuyễn Ngân!”
“Giết con trai tôi, rồi lại giết rất nhiều đại thần nội các”.
“Nhà kho của hoàng cung bị hắn cướp sạch sẽ, mấy trăm ngàn đại quân Đông Doanh cũng không làm gì được hắn!”
“Hắn tùy tiện ra vào đại nội hoàng cung cứ đi về nhà vậy”.
Uy Hoàng kể lể một hồi, nói hết những chuyện xảy ra ở bên ngoài cho ba vị thiên thần.
“Xin thiên thần đại nhân xuống núi, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!”
Uy Hoàng quỳ dưới đất.
Phập phập phập!
Dập đầu không ngừng.
Một vị thiên thần lên tiếng: “Không cần nữa, hắn đã đến rồi”.
Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh.
Lên núi Phú Sĩ.
Một ngôi miếu thần đen xì hiện ngay trước mắt.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Miếu thần này hơi đặc biệt, trong đại điện có hai võ hoàng đỉnh phong, cậu có thể giết”.
“Nhưng còn có một võ tông!”
“Với thực lực hiện tại của cậu, giao chiến với võ tông sẽ rất nguy hiểm”.
Diệp Bắc Minh dừng bước chân: “Tôi muốn thử xem”.
“Giống như ông nói, tôi không thể nào mỗi lần chiến đấu đều suy nghĩ thực lực của đối phương mạnh hơn tôi, tôi không đánh lại được”.
“Nếu cứ mãi nghĩ như vậy, sau này giới võ đạo đại chiến, thì chỉ cần so tu vi là được”.
“Người có tu vi thấp trực tiếp nhận thua”.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Được, cậu nhóc, đi thôi”.
…
Soạt!
Ba vị thiên thần cùng mở to con mắt, nhìn về phía cổng lớn của miếu thần.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bọn họ tự xưng là thần, cũng là để dễ dàng thống trị đất nước này. Uy Hoàng vừa bò vừa lăn, xông vào trong Tenjinja: “Thiên thần đại nhân, xảy ra chuyện lớn rồi!” Trong điện của miếu thần. Có ba vị ‘thiên thần’ ngồi đó. Bọn họ mặc trang phục cổ xưa, tu luyện võ kỹ cổ xưa. Khí tức vô cùng kinh người! Bởi vì hàng năm sống trong miếu thần tối tăm không có ánh sáng, da của họ trắng bệch đến dọa người. Ba thiên thần ngồi trên đài cao, cúi nhìn Uy Hoàng phía dưới. “Người Long Quốc Diệp Bắc Minh giết đến rồi, hắn đã giết lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Nhuyễn Ngân!” “Giết con trai tôi, rồi lại giết rất nhiều đại thần nội các”. “Nhà kho của hoàng cung bị hắn cướp sạch sẽ, mấy trăm ngàn đại quân Đông Doanh cũng không làm gì được hắn!” “Hắn tùy tiện ra vào đại nội hoàng cung cứ đi về nhà vậy”. Uy Hoàng kể lể một hồi, nói hết những chuyện xảy ra ở bên ngoài cho ba vị thiên thần. “Xin thiên thần đại nhân xuống núi, g**t ch*t Diệp Bắc Minh!” Uy Hoàng quỳ dưới đất. Phập phập phập! Dập đầu không ngừng. Một vị thiên thần lên tiếng: “Không cần nữa, hắn đã đến rồi”. Tốc độ của Diệp Bắc Minh rất nhanh. Lên núi Phú Sĩ. Một ngôi miếu thần đen xì hiện ngay trước mắt. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Miếu thần này hơi đặc biệt, trong đại điện có hai võ hoàng đỉnh phong, cậu có thể giết”. “Nhưng còn có một võ tông!” “Với thực lực hiện tại của cậu, giao chiến với võ tông sẽ rất nguy hiểm”. Diệp Bắc Minh dừng bước chân: “Tôi muốn thử xem”. “Giống như ông nói, tôi không thể nào mỗi lần chiến đấu đều suy nghĩ thực lực của đối phương mạnh hơn tôi, tôi không đánh lại được”. “Nếu cứ mãi nghĩ như vậy, sau này giới võ đạo đại chiến, thì chỉ cần so tu vi là được”. “Người có tu vi thấp trực tiếp nhận thua”. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Được, cậu nhóc, đi thôi”. … Soạt! Ba vị thiên thần cùng mở to con mắt, nhìn về phía cổng lớn của miếu thần.