Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 596: Tộc độ quá nhanh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Uy Hoàng chỉ vào người đó: “Hắn chính là Diệp Bắc Minh!” Con mắt Diệp Bắc Minh băng lạnh: “Ông lắm lời quá rồi đấy”. Anh giơ kiếm Đoạn Long, kiếm khí ngút trời, chém về phía Uy Hoàng! Dứt khoát. Nhanh gọn. “Mày dám!” Một vị võ hoàng quát lên, ra tay ngăn cản. Phụt! Nhưng kiếm khí của Diệp Bắc Minh quá nhanh, vị võ hoàng đó cũng không kịp ra tay. Uy Hoàng nổ tung ngay tại chỗ, hóa thành một màn sương máu! “Muốn chết hả!” Vị võ hoàng vừa ra tay quát nhẹ một tiếng, nhanh chóng lao đến giống như mãnh hổ. Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long, chém một đường kiếm xuống! “Ha ha!” Vị võ hoàng này cười lạnh lùng một tiếng. Rút ra một thanh kiếm thanh đồng từ trong tay áo, âm lạnh bức người. “Tang” một tiếng giòn tan, khoảnh khắc kiếm thanh đồng và kiếm đoạn long chạm vào nhau. Trực tiếp gãy thành hai mảnh! Phụt! Huyết quang lóe lên, một cánh tay của vị võ hoàng này trực tiếp bị chém đứt. Vị võ hoàng này kinh hãi: “Mày! Đây là kiếm gì?” Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, khí huyết ngút trời! Tộc độ quá nhanh. Giống như tia chớp xé ngang bầu trời! Máu tươi bắn tung tóe! Cái đầu của võ hoàng này trực tiếp bay đi. Bỗng nhiên. Vị võ tông trên đài thần ra tay, không hề do dự. Ông ta đưa ta bộ móng vuốt trắng bệch mang theo gió mạnh tóm về phía cái đầu của Diệp Bắc Minh! Nhanh như chớp điện! Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long lên chặn lại. ‘Choang’ một tiếng vang lên. Diệp Bắc Minh chỉ cảm thấy như một tòa núi đè xuống, cánh tay tê dại. Gạch nền dưới chân cũng ầm ầm nổ tung, lấy hai chân của anh làm trung tâm, lan rộng ra khắp xung quanh, giống như mạng nhện. Vết nứt kéo dài đến mười mấy mét, vô cùng kinh hãi.
Uy Hoàng chỉ vào người đó: “Hắn chính là Diệp Bắc Minh!”
Con mắt Diệp Bắc Minh băng lạnh: “Ông lắm lời quá rồi đấy”.
Anh giơ kiếm Đoạn Long, kiếm khí ngút trời, chém về phía Uy Hoàng!
Dứt khoát.
Nhanh gọn.
“Mày dám!”
Một vị võ hoàng quát lên, ra tay ngăn cản.
Phụt!
Nhưng kiếm khí của Diệp Bắc Minh quá nhanh, vị võ hoàng đó cũng không kịp ra tay.
Uy Hoàng nổ tung ngay tại chỗ, hóa thành một màn sương máu!
“Muốn chết hả!”
Vị võ hoàng vừa ra tay quát nhẹ một tiếng, nhanh chóng lao đến giống như mãnh hổ.
Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long, chém một đường kiếm xuống!
“Ha ha!”
Vị võ hoàng này cười lạnh lùng một tiếng.
Rút ra một thanh kiếm thanh đồng từ trong tay áo, âm lạnh bức người.
“Tang” một tiếng giòn tan, khoảnh khắc kiếm thanh đồng và kiếm đoạn long chạm vào nhau.
Trực tiếp gãy thành hai mảnh!
Phụt!
Huyết quang lóe lên, một cánh tay của vị võ hoàng này trực tiếp bị chém đứt.
Vị võ hoàng này kinh hãi: “Mày! Đây là kiếm gì?”
Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, khí huyết ngút trời!
Tộc độ quá nhanh.
Giống như tia chớp xé ngang bầu trời!
Máu tươi bắn tung tóe!
Cái đầu của võ hoàng này trực tiếp bay đi.
Bỗng nhiên.
Vị võ tông trên đài thần ra tay, không hề do dự.
Ông ta đưa ta bộ móng vuốt trắng bệch mang theo gió mạnh tóm về phía cái đầu của Diệp Bắc Minh!
Nhanh như chớp điện!
Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long lên chặn lại.
‘Choang’ một tiếng vang lên.
Diệp Bắc Minh chỉ cảm thấy như một tòa núi đè xuống, cánh tay tê dại.
Gạch nền dưới chân cũng ầm ầm nổ tung, lấy hai chân của anh làm trung tâm, lan rộng ra khắp xung quanh, giống như mạng nhện.
Vết nứt kéo dài đến mười mấy mét, vô cùng kinh hãi.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Uy Hoàng chỉ vào người đó: “Hắn chính là Diệp Bắc Minh!” Con mắt Diệp Bắc Minh băng lạnh: “Ông lắm lời quá rồi đấy”. Anh giơ kiếm Đoạn Long, kiếm khí ngút trời, chém về phía Uy Hoàng! Dứt khoát. Nhanh gọn. “Mày dám!” Một vị võ hoàng quát lên, ra tay ngăn cản. Phụt! Nhưng kiếm khí của Diệp Bắc Minh quá nhanh, vị võ hoàng đó cũng không kịp ra tay. Uy Hoàng nổ tung ngay tại chỗ, hóa thành một màn sương máu! “Muốn chết hả!” Vị võ hoàng vừa ra tay quát nhẹ một tiếng, nhanh chóng lao đến giống như mãnh hổ. Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long, chém một đường kiếm xuống! “Ha ha!” Vị võ hoàng này cười lạnh lùng một tiếng. Rút ra một thanh kiếm thanh đồng từ trong tay áo, âm lạnh bức người. “Tang” một tiếng giòn tan, khoảnh khắc kiếm thanh đồng và kiếm đoạn long chạm vào nhau. Trực tiếp gãy thành hai mảnh! Phụt! Huyết quang lóe lên, một cánh tay của vị võ hoàng này trực tiếp bị chém đứt. Vị võ hoàng này kinh hãi: “Mày! Đây là kiếm gì?” Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, khí huyết ngút trời! Tộc độ quá nhanh. Giống như tia chớp xé ngang bầu trời! Máu tươi bắn tung tóe! Cái đầu của võ hoàng này trực tiếp bay đi. Bỗng nhiên. Vị võ tông trên đài thần ra tay, không hề do dự. Ông ta đưa ta bộ móng vuốt trắng bệch mang theo gió mạnh tóm về phía cái đầu của Diệp Bắc Minh! Nhanh như chớp điện! Diệp Bắc Minh giơ kiếm Đoạn Long lên chặn lại. ‘Choang’ một tiếng vang lên. Diệp Bắc Minh chỉ cảm thấy như một tòa núi đè xuống, cánh tay tê dại. Gạch nền dưới chân cũng ầm ầm nổ tung, lấy hai chân của anh làm trung tâm, lan rộng ra khắp xung quanh, giống như mạng nhện. Vết nứt kéo dài đến mười mấy mét, vô cùng kinh hãi.