“Tống Ngọc Lan là giày rách! Bị đàn ông s* s**ng hết rồi. Con tôi sắp được thăng chức trong quân đội, không thể cưới một người phụ nữ không trong sạch, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của nó thế này, vậy nên phải từ hôn!” “Tôi đánh chết bà, đồ lòng dạ xấu xa! Cháu gái tôi chỉ bị rơi xuống nước rồi được người cứu, bao nhiêu hàng xóm đều thấy rõ, sao vào miệng bà thì lại thành giày rách hả? Bà quên rằng trước đây chính là nhà các bà đã đến nhà tôi cầu xin cưới cháu gái tôi sao!” “Bị đàn ông cứu lên thì chẳng phải cũng là bị s* s**ng rồi sao? Chẳng còn trong sạch gì cả, đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai tôi, nếu không thì tôi liều mạng với bà !” Bên tai của Tống Ngọc Lan tràn ngập tiếng ồn ào sắc nhọn của phụ nữ, đến mức làm đầu cô đau như muốn nứt ra, đầu óc mơ hồ, nặng nề. Trên người cô cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, mồ hôi đầm đìa. Cố gắng mở mắt, cô đã bị một khuôn mặt gầy gò, vàng vọt trước mắt làm hoảng sợ! “Chị, chị tỉnh rồi à? Để em đi báo cho bà nội”. Khuôn mặt gầy gò đứng dậy…
Chương 8: Tới Bệnh Viện
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ HônTác giả: Nhất Đóa Hảo VânTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Tống Ngọc Lan là giày rách! Bị đàn ông s* s**ng hết rồi. Con tôi sắp được thăng chức trong quân đội, không thể cưới một người phụ nữ không trong sạch, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của nó thế này, vậy nên phải từ hôn!” “Tôi đánh chết bà, đồ lòng dạ xấu xa! Cháu gái tôi chỉ bị rơi xuống nước rồi được người cứu, bao nhiêu hàng xóm đều thấy rõ, sao vào miệng bà thì lại thành giày rách hả? Bà quên rằng trước đây chính là nhà các bà đã đến nhà tôi cầu xin cưới cháu gái tôi sao!” “Bị đàn ông cứu lên thì chẳng phải cũng là bị s* s**ng rồi sao? Chẳng còn trong sạch gì cả, đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai tôi, nếu không thì tôi liều mạng với bà !” Bên tai của Tống Ngọc Lan tràn ngập tiếng ồn ào sắc nhọn của phụ nữ, đến mức làm đầu cô đau như muốn nứt ra, đầu óc mơ hồ, nặng nề. Trên người cô cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, mồ hôi đầm đìa. Cố gắng mở mắt, cô đã bị một khuôn mặt gầy gò, vàng vọt trước mắt làm hoảng sợ! “Chị, chị tỉnh rồi à? Để em đi báo cho bà nội”. Khuôn mặt gầy gò đứng dậy… Bà Triệu đang chăm sóc Triệu Hoa bỗng đứng lên hét: "Cô nói 82 đồng 5 hào gì, đó là nhà cô tự nguyện cho chúng tôi.""Bà Lan, khi ông Triệu mất thì bà đã vay nhà tôi 50 đồng, điều này ai cũng biết.Sau đó, cứ vài ngày lại mượn thêm tiền, nói để gửi cho con mình ở bộ đội.Tiền này bà định không trả sao?Nếu không trả thì tôi sẽ đến tận bộ đội của Triệu Kiến Quốc để đòi, tôi muốn xem cậu ta còn có thể lên chức không!"Bà Tống tiến lên che chở cho Tống Ngọc Lan đứng sau lưng mình.Tống Ngọc Lan cố gắng ổn định cơ thể đang lung lay, để Tống Tiểu Cẩu đỡ lấy tay cô.Bà Triệu còn muốn lý luận: "Bà dám đến bộ đội của con trai tôi, làm ảnh hưởng tới tiền đồ của thằng bé thì tôi sẽ chết trước cửa nhà bà!"Triệu Kiến Quốc không chịu nổi ánh mắt của mọi người xung quanh, cũng biết hôm nay việc này coi như xong.Nếu nói thêm gì nữa thì sẽ chỉ càng ngày càng tệ hơn cho anh ta, nên anh ta giữ tay mẹ mình, nói nhỏ vài câu thì bà Triệu mới chịu yên lặng.Triệu Kiến Quốc lục tìm trong người được hơn ba mươi đồng, bà Triệu lục tìm được hơn hai mươi đồng nữa."Dư lại tối nay tôi đưa tới nhà cô." Triệu Kiến Quốc đưa tiền cho Tống Ngọc Lan.Tống Ngọc Lan gật đầu, không duỗi tay nhận: "Bà nội, bà đếm thử xem."Mặc dù bà Tống không biết chữ nhưng tính toán rất giỏi, đếm tiền xong rồi nói: "Ở đây có 61 đồng 3 hào 9 xu, các người còn thiếu chúng tôi 21 đồng 1 hào 1 xu.Tôi không sợ các người không trả, chỉ cần còn thiếu một xu thì tôi cũng sẽ đến bộ đội hỏi.""Bà!" Bà Triệu tức giận, chỉ vào bà Tống định mắng.Triệu Kiến Quốc nhanh chóng giữ tay mẹ mình: "Mẹ, đưa Hoa Nhi về nhà trước."Triệu Hoa nằm dưới đất sắp hôn mê, môi đông cứng lại, trong ánh mắt có vài tia hận thù.Tống Ngọc Lan thì được bà Tống cõng về nhà.Tống Tiểu Cẩu được sai đi gọi chú Ngưu trong thôn.Tống Ngọc Lan hoàn toàn không còn sức lực.Cô bắt đầu sốt cao, để bà Tống thay quần áo sạch sẽ cho mình.Sờ thấy người của Tống Ngọc Lan nóng hầm hập, bà Tống vỗ nhẹ vào má cô: "Ngọc Lan, đừng ngủ, Cẩu Đản đã đi tìm chú Ngưu rồi."Tống Ngọc Lan cảm thấy mí mắt nặng trĩu, không mở nổi, nhưng vẫn thì thào: "Bà nội, lấy chăn dày, đừng để cháu bị lạnh trên xe."Thôn Kim Trúc cách thị trấn nửa giờ đi xe, trong sách nguyên chủ vì bị chậm trễ quá lâu dẫn đến tổn thương t* c*ng không thể hồi phục mà rất khó mang thai.Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến nhà họ Tống chấp nhận để Ngô Nhị Ngưu cưới Tống Ngọc Lan.Trong thời đại này, việc kết hôn và sinh con là chuyện lớn nhất của phụ nữ.Ngồi trên xe của chú Ngưu, Tống Ngọc Lan cảm nhận gió rít qua tai, cơ thể cô được bà Tống ôm chặt, cảm giác không còn lạnh nữa.Cô chìm vào giấc ngủ nặng nề.Ngủ đến trời đất tối đen.Khi tỉnh lại thì đã qua một ngày một đêm.Ngoài cửa sổ vẫn còn chút ánh sáng, cô nhìn đồng hồ treo trên tường, là 6 giờ sáng.Xem xét hoàn cảnh phòng bệnh, có lẽ cô vẫn ở trong sách.
Bà Triệu đang chăm sóc Triệu Hoa bỗng đứng lên hét: "Cô nói 82 đồng 5 hào gì, đó là nhà cô tự nguyện cho chúng tôi.
"
"Bà Lan, khi ông Triệu mất thì bà đã vay nhà tôi 50 đồng, điều này ai cũng biết.
Sau đó, cứ vài ngày lại mượn thêm tiền, nói để gửi cho con mình ở bộ đội.
Tiền này bà định không trả sao?
Nếu không trả thì tôi sẽ đến tận bộ đội của Triệu Kiến Quốc để đòi, tôi muốn xem cậu ta còn có thể lên chức không!"
Bà Tống tiến lên che chở cho Tống Ngọc Lan đứng sau lưng mình.
Tống Ngọc Lan cố gắng ổn định cơ thể đang lung lay, để Tống Tiểu Cẩu đỡ lấy tay cô.
Bà Triệu còn muốn lý luận: "Bà dám đến bộ đội của con trai tôi, làm ảnh hưởng tới tiền đồ của thằng bé thì tôi sẽ chết trước cửa nhà bà!"
Triệu Kiến Quốc không chịu nổi ánh mắt của mọi người xung quanh, cũng biết hôm nay việc này coi như xong.
Nếu nói thêm gì nữa thì sẽ chỉ càng ngày càng tệ hơn cho anh ta, nên anh ta giữ tay mẹ mình, nói nhỏ vài câu thì bà Triệu mới chịu yên lặng.
Triệu Kiến Quốc lục tìm trong người được hơn ba mươi đồng, bà Triệu lục tìm được hơn hai mươi đồng nữa.
"Dư lại tối nay tôi đưa tới nhà cô.
" Triệu Kiến Quốc đưa tiền cho Tống Ngọc Lan.
Tống Ngọc Lan gật đầu, không duỗi tay nhận: "Bà nội, bà đếm thử xem.
"
Mặc dù bà Tống không biết chữ nhưng tính toán rất giỏi, đếm tiền xong rồi nói: "Ở đây có 61 đồng 3 hào 9 xu, các người còn thiếu chúng tôi 21 đồng 1 hào 1 xu.
Tôi không sợ các người không trả, chỉ cần còn thiếu một xu thì tôi cũng sẽ đến bộ đội hỏi.
"
"Bà!" Bà Triệu tức giận, chỉ vào bà Tống định mắng.
Triệu Kiến Quốc nhanh chóng giữ tay mẹ mình: "Mẹ, đưa Hoa Nhi về nhà trước.
"
Triệu Hoa nằm dưới đất sắp hôn mê, môi đông cứng lại, trong ánh mắt có vài tia hận thù.
Tống Ngọc Lan thì được bà Tống cõng về nhà.
Tống Tiểu Cẩu được sai đi gọi chú Ngưu trong thôn.
Tống Ngọc Lan hoàn toàn không còn sức lực.
Cô bắt đầu sốt cao, để bà Tống thay quần áo sạch sẽ cho mình.
Sờ thấy người của Tống Ngọc Lan nóng hầm hập, bà Tống vỗ nhẹ vào má cô: "Ngọc Lan, đừng ngủ, Cẩu Đản đã đi tìm chú Ngưu rồi.
"
Tống Ngọc Lan cảm thấy mí mắt nặng trĩu, không mở nổi, nhưng vẫn thì thào: "Bà nội, lấy chăn dày, đừng để cháu bị lạnh trên xe.
"
Thôn Kim Trúc cách thị trấn nửa giờ đi xe, trong sách nguyên chủ vì bị chậm trễ quá lâu dẫn đến tổn thương t* c*ng không thể hồi phục mà rất khó mang thai.
Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến nhà họ Tống chấp nhận để Ngô Nhị Ngưu cưới Tống Ngọc Lan.
Trong thời đại này, việc kết hôn và sinh con là chuyện lớn nhất của phụ nữ.
Ngồi trên xe của chú Ngưu, Tống Ngọc Lan cảm nhận gió rít qua tai, cơ thể cô được bà Tống ôm chặt, cảm giác không còn lạnh nữa.
Cô chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Ngủ đến trời đất tối đen.
Khi tỉnh lại thì đã qua một ngày một đêm.
Ngoài cửa sổ vẫn còn chút ánh sáng, cô nhìn đồng hồ treo trên tường, là 6 giờ sáng.
Xem xét hoàn cảnh phòng bệnh, có lẽ cô vẫn ở trong sách.
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ HônTác giả: Nhất Đóa Hảo VânTruyện Điền Văn, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không“Tống Ngọc Lan là giày rách! Bị đàn ông s* s**ng hết rồi. Con tôi sắp được thăng chức trong quân đội, không thể cưới một người phụ nữ không trong sạch, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của nó thế này, vậy nên phải từ hôn!” “Tôi đánh chết bà, đồ lòng dạ xấu xa! Cháu gái tôi chỉ bị rơi xuống nước rồi được người cứu, bao nhiêu hàng xóm đều thấy rõ, sao vào miệng bà thì lại thành giày rách hả? Bà quên rằng trước đây chính là nhà các bà đã đến nhà tôi cầu xin cưới cháu gái tôi sao!” “Bị đàn ông cứu lên thì chẳng phải cũng là bị s* s**ng rồi sao? Chẳng còn trong sạch gì cả, đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai tôi, nếu không thì tôi liều mạng với bà !” Bên tai của Tống Ngọc Lan tràn ngập tiếng ồn ào sắc nhọn của phụ nữ, đến mức làm đầu cô đau như muốn nứt ra, đầu óc mơ hồ, nặng nề. Trên người cô cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, mồ hôi đầm đìa. Cố gắng mở mắt, cô đã bị một khuôn mặt gầy gò, vàng vọt trước mắt làm hoảng sợ! “Chị, chị tỉnh rồi à? Để em đi báo cho bà nội”. Khuôn mặt gầy gò đứng dậy… Bà Triệu đang chăm sóc Triệu Hoa bỗng đứng lên hét: "Cô nói 82 đồng 5 hào gì, đó là nhà cô tự nguyện cho chúng tôi.""Bà Lan, khi ông Triệu mất thì bà đã vay nhà tôi 50 đồng, điều này ai cũng biết.Sau đó, cứ vài ngày lại mượn thêm tiền, nói để gửi cho con mình ở bộ đội.Tiền này bà định không trả sao?Nếu không trả thì tôi sẽ đến tận bộ đội của Triệu Kiến Quốc để đòi, tôi muốn xem cậu ta còn có thể lên chức không!"Bà Tống tiến lên che chở cho Tống Ngọc Lan đứng sau lưng mình.Tống Ngọc Lan cố gắng ổn định cơ thể đang lung lay, để Tống Tiểu Cẩu đỡ lấy tay cô.Bà Triệu còn muốn lý luận: "Bà dám đến bộ đội của con trai tôi, làm ảnh hưởng tới tiền đồ của thằng bé thì tôi sẽ chết trước cửa nhà bà!"Triệu Kiến Quốc không chịu nổi ánh mắt của mọi người xung quanh, cũng biết hôm nay việc này coi như xong.Nếu nói thêm gì nữa thì sẽ chỉ càng ngày càng tệ hơn cho anh ta, nên anh ta giữ tay mẹ mình, nói nhỏ vài câu thì bà Triệu mới chịu yên lặng.Triệu Kiến Quốc lục tìm trong người được hơn ba mươi đồng, bà Triệu lục tìm được hơn hai mươi đồng nữa."Dư lại tối nay tôi đưa tới nhà cô." Triệu Kiến Quốc đưa tiền cho Tống Ngọc Lan.Tống Ngọc Lan gật đầu, không duỗi tay nhận: "Bà nội, bà đếm thử xem."Mặc dù bà Tống không biết chữ nhưng tính toán rất giỏi, đếm tiền xong rồi nói: "Ở đây có 61 đồng 3 hào 9 xu, các người còn thiếu chúng tôi 21 đồng 1 hào 1 xu.Tôi không sợ các người không trả, chỉ cần còn thiếu một xu thì tôi cũng sẽ đến bộ đội hỏi.""Bà!" Bà Triệu tức giận, chỉ vào bà Tống định mắng.Triệu Kiến Quốc nhanh chóng giữ tay mẹ mình: "Mẹ, đưa Hoa Nhi về nhà trước."Triệu Hoa nằm dưới đất sắp hôn mê, môi đông cứng lại, trong ánh mắt có vài tia hận thù.Tống Ngọc Lan thì được bà Tống cõng về nhà.Tống Tiểu Cẩu được sai đi gọi chú Ngưu trong thôn.Tống Ngọc Lan hoàn toàn không còn sức lực.Cô bắt đầu sốt cao, để bà Tống thay quần áo sạch sẽ cho mình.Sờ thấy người của Tống Ngọc Lan nóng hầm hập, bà Tống vỗ nhẹ vào má cô: "Ngọc Lan, đừng ngủ, Cẩu Đản đã đi tìm chú Ngưu rồi."Tống Ngọc Lan cảm thấy mí mắt nặng trĩu, không mở nổi, nhưng vẫn thì thào: "Bà nội, lấy chăn dày, đừng để cháu bị lạnh trên xe."Thôn Kim Trúc cách thị trấn nửa giờ đi xe, trong sách nguyên chủ vì bị chậm trễ quá lâu dẫn đến tổn thương t* c*ng không thể hồi phục mà rất khó mang thai.Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến nhà họ Tống chấp nhận để Ngô Nhị Ngưu cưới Tống Ngọc Lan.Trong thời đại này, việc kết hôn và sinh con là chuyện lớn nhất của phụ nữ.Ngồi trên xe của chú Ngưu, Tống Ngọc Lan cảm nhận gió rít qua tai, cơ thể cô được bà Tống ôm chặt, cảm giác không còn lạnh nữa.Cô chìm vào giấc ngủ nặng nề.Ngủ đến trời đất tối đen.Khi tỉnh lại thì đã qua một ngày một đêm.Ngoài cửa sổ vẫn còn chút ánh sáng, cô nhìn đồng hồ treo trên tường, là 6 giờ sáng.Xem xét hoàn cảnh phòng bệnh, có lẽ cô vẫn ở trong sách.