Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 658: “Tôi quan tâm quá hóa hỗn loạn mà!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nếu không phải trước khi Diệp Bắc Minh vào mật thất từng dặn dò trước, thì thư ký Tiền đã sai người cho nổ cánh cửa mật thất này rồi. Thư ký Tiền hơi hối hận! Ban đầu nên lắp camerra trong mật thất! Dạ Kiêu đứng ở chỗ không xa, cánh tay của ông ta đã lành lặn hoàn toàn. ‘Diệp Bắc Minh này, rốt cuộc là người thế nào?” “Y thuật kh*ng b* như vậy, mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý cánh tay này sẽ bị phế, thực lực giảm mạnh!’ ‘Cậu ta chỉ dùng mấy cây kim châm, không những nối liền được kinh mạch của mình, bột thuốc đó lại khiến tay của mình không để lại sẹo!’ Thậm chí Dạ Kiêu nghi ngờ. Liệu có phải cánh tay này của mình từng gãy không. ‘Cho cậu thêm một ngày, nếu cậu còn không ra, thì tôi lập tức rời đi!’ Dạ Kiêu chắc chắn. Chỉ cần ông ta rời khỏi quân doanh của đội Thiên Cơ, Diệp Bắc Minh vẫn còn ở trong mật thất. Ông ta chắc chắn khiến Diệp Bắc Minh cả đời này cũng không tìm được ông ta! Ầm ầm! Bỗng nhiên. Cánh cửa sắt của mật thất rung chuyển. Một thanh niên với đôi mắt đầy tia máu từ bên trong đi ra. “Thiếu soái!” “Cuối cùng cậu cũng ra rồi!” “Chúng tôi lo muốn chết!” Binh sĩ đội Thiên Cơ thở nhẹ nhõm. Hòn đá treo lo lửng trong lòng thư ký Tiền cũng được rơi xuống. Diệp Bắc Minh ngẩn người. Nhìn các tướng sĩ đội Thiên Cơ, vẻ mặt nghi hoặc: “Mọi người làm gì ở đây?” Thư ký Tiền cười nói: “Thiếu soái, cậu vào mật thất tận mười ngày, mọi người đều lo lắng cậu xảy ra chuyện ở bên trong đấy”. “Nếu cậu còn không ra, chúng tôi đang định phá cửa xông vào!” Lư Quốc Phong nói: “Đúng thế, thiếu soái, tất cả chúng tôi đều lo lắng cho cậu”. Đoạn Nha lạnh lùng hừ một tiếng: “Vừa nãy anh còn trù ẻo thiếu soái xảy ra chuyện đấy!” “Tôi quan tâm quá hóa hỗn loạn mà!”
Nếu không phải trước khi Diệp Bắc Minh vào mật thất từng dặn dò trước, thì thư ký Tiền đã sai người cho nổ cánh cửa mật thất này rồi.
Thư ký Tiền hơi hối hận!
Ban đầu nên lắp camerra trong mật thất!
Dạ Kiêu đứng ở chỗ không xa, cánh tay của ông ta đã lành lặn hoàn toàn.
‘Diệp Bắc Minh này, rốt cuộc là người thế nào?”
“Y thuật kh*ng b* như vậy, mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý cánh tay này sẽ bị phế, thực lực giảm mạnh!’
‘Cậu ta chỉ dùng mấy cây kim châm, không những nối liền được kinh mạch của mình, bột thuốc đó lại khiến tay của mình không để lại sẹo!’
Thậm chí Dạ Kiêu nghi ngờ.
Liệu có phải cánh tay này của mình từng gãy không.
‘Cho cậu thêm một ngày, nếu cậu còn không ra, thì tôi lập tức rời đi!’
Dạ Kiêu chắc chắn.
Chỉ cần ông ta rời khỏi quân doanh của đội Thiên Cơ, Diệp Bắc Minh vẫn còn ở trong mật thất.
Ông ta chắc chắn khiến Diệp Bắc Minh cả đời này cũng không tìm được ông ta!
Ầm ầm!
Bỗng nhiên.
Cánh cửa sắt của mật thất rung chuyển.
Một thanh niên với đôi mắt đầy tia máu từ bên trong đi ra.
“Thiếu soái!”
“Cuối cùng cậu cũng ra rồi!”
“Chúng tôi lo muốn chết!”
Binh sĩ đội Thiên Cơ thở nhẹ nhõm.
Hòn đá treo lo lửng trong lòng thư ký Tiền cũng được rơi xuống.
Diệp Bắc Minh ngẩn người.
Nhìn các tướng sĩ đội Thiên Cơ, vẻ mặt nghi hoặc: “Mọi người làm gì ở đây?”
Thư ký Tiền cười nói: “Thiếu soái, cậu vào mật thất tận mười ngày, mọi người đều lo lắng cậu xảy ra chuyện ở bên trong đấy”.
“Nếu cậu còn không ra, chúng tôi đang định phá cửa xông vào!”
Lư Quốc Phong nói: “Đúng thế, thiếu soái, tất cả chúng tôi đều lo lắng cho cậu”.
Đoạn Nha lạnh lùng hừ một tiếng: “Vừa nãy anh còn trù ẻo thiếu soái xảy ra chuyện đấy!”
“Tôi quan tâm quá hóa hỗn loạn mà!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nếu không phải trước khi Diệp Bắc Minh vào mật thất từng dặn dò trước, thì thư ký Tiền đã sai người cho nổ cánh cửa mật thất này rồi. Thư ký Tiền hơi hối hận! Ban đầu nên lắp camerra trong mật thất! Dạ Kiêu đứng ở chỗ không xa, cánh tay của ông ta đã lành lặn hoàn toàn. ‘Diệp Bắc Minh này, rốt cuộc là người thế nào?” “Y thuật kh*ng b* như vậy, mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý cánh tay này sẽ bị phế, thực lực giảm mạnh!’ ‘Cậu ta chỉ dùng mấy cây kim châm, không những nối liền được kinh mạch của mình, bột thuốc đó lại khiến tay của mình không để lại sẹo!’ Thậm chí Dạ Kiêu nghi ngờ. Liệu có phải cánh tay này của mình từng gãy không. ‘Cho cậu thêm một ngày, nếu cậu còn không ra, thì tôi lập tức rời đi!’ Dạ Kiêu chắc chắn. Chỉ cần ông ta rời khỏi quân doanh của đội Thiên Cơ, Diệp Bắc Minh vẫn còn ở trong mật thất. Ông ta chắc chắn khiến Diệp Bắc Minh cả đời này cũng không tìm được ông ta! Ầm ầm! Bỗng nhiên. Cánh cửa sắt của mật thất rung chuyển. Một thanh niên với đôi mắt đầy tia máu từ bên trong đi ra. “Thiếu soái!” “Cuối cùng cậu cũng ra rồi!” “Chúng tôi lo muốn chết!” Binh sĩ đội Thiên Cơ thở nhẹ nhõm. Hòn đá treo lo lửng trong lòng thư ký Tiền cũng được rơi xuống. Diệp Bắc Minh ngẩn người. Nhìn các tướng sĩ đội Thiên Cơ, vẻ mặt nghi hoặc: “Mọi người làm gì ở đây?” Thư ký Tiền cười nói: “Thiếu soái, cậu vào mật thất tận mười ngày, mọi người đều lo lắng cậu xảy ra chuyện ở bên trong đấy”. “Nếu cậu còn không ra, chúng tôi đang định phá cửa xông vào!” Lư Quốc Phong nói: “Đúng thế, thiếu soái, tất cả chúng tôi đều lo lắng cho cậu”. Đoạn Nha lạnh lùng hừ một tiếng: “Vừa nãy anh còn trù ẻo thiếu soái xảy ra chuyện đấy!” “Tôi quan tâm quá hóa hỗn loạn mà!”