Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 659: Bê tất cả bảy cái sọt ra.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Vâng!” Hai người liền nghiêm túc. Thư ký Tiền cười hỏi: “Cậu Diệp, cậu ở trong mật thất này mười ngày, sao lại lâu như vậy?” “Cậu làm gì trong đó?” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Không có gì, chỉ là luyện ít đan dược thôi”. Anh chỉ vào mười tiểu đội trưởng của đội Thiên Cơ: “Lư Quốc Phong, Đoạn Nha, Thạch Lỗi… mấy tiểu đội trưởng các anh vào trong bê đan dược ra đi”. Bê ra? Một ít đan dược thôi, còn cần phải bê ra sao? Mười tiểu đội trưởng đều ngẩn người. Vẫn làm theo lời Diệp Bắc Minh nói. Đi vào trong mật thất. Vừa đi vào. “Suýt!” Một tràng tiếng hít khí lạnh vang lên. Sau đó. “Vãi!” “Mẹ kiếp!” “Vãi! Vãi thật! Vãi! Vãi!” “Hú hú hú…” Mười tiểu đổi trưởng hú lên như quỷ khóc. Trong âm thanh mang theo các loại cảm xúc như sự kích động, chấn hãi, bất ngờ, vui mừng, không dám tin. “Có chuyện gì vậy?” Ba ngàn chiến sĩ Long Hồn đều nghi hoặc. Thò dài cổ nhìn về phía cánh cửa của mật thất. Một lát sau. Mười tiểu đội trưởng xếp hàng một đi ra.Mười tiểu đội trưởng. Bê tất cả bảy cái sọt ra. Trong sáu cái sọt trong đó, tất cả đều là thứ giống như anh đào màu đỏ. Bên trên còn có đường vân. “Đan dược?” 

“Vâng!”

 

Hai người liền nghiêm túc.

 

Thư ký Tiền cười hỏi: “Cậu Diệp, cậu ở trong mật thất này mười ngày, sao lại lâu như vậy?”

 

“Cậu làm gì trong đó?”

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Không có gì, chỉ là luyện ít đan dược thôi”.

 

Anh chỉ vào mười tiểu đội trưởng của đội Thiên Cơ: “Lư Quốc Phong, Đoạn Nha, Thạch Lỗi… mấy tiểu đội trưởng các anh vào trong bê đan dược ra đi”.

 

Bê ra?

 

Một ít đan dược thôi, còn cần phải bê ra sao?

 

Mười tiểu đội trưởng đều ngẩn người.

 

Vẫn làm theo lời Diệp Bắc Minh nói.

 

Đi vào trong mật thất.

 

Vừa đi vào.

 

“Suýt!”

 

Một tràng tiếng hít khí lạnh vang lên.

 

Sau đó.

 

“Vãi!”

 

“Mẹ kiếp!”

 

“Vãi! Vãi thật! Vãi! Vãi!”

 

“Hú hú hú…”

 

Mười tiểu đổi trưởng hú lên như quỷ khóc.

 

Trong âm thanh mang theo các loại cảm xúc như sự kích động, chấn hãi, bất ngờ, vui mừng, không dám tin.

 

“Có chuyện gì vậy?”

 

Ba ngàn chiến sĩ Long Hồn đều nghi hoặc.

 

Thò dài cổ nhìn về phía cánh cửa của mật thất.

 

Một lát sau.

 

Mười tiểu đội trưởng xếp hàng một đi ra.

Mười tiểu đội trưởng.

 

Bê tất cả bảy cái sọt ra.

 

Trong sáu cái sọt trong đó, tất cả đều là thứ giống như anh đào màu đỏ.

 

Bên trên còn có đường vân.

 

“Đan dược?”

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Vâng!” Hai người liền nghiêm túc. Thư ký Tiền cười hỏi: “Cậu Diệp, cậu ở trong mật thất này mười ngày, sao lại lâu như vậy?” “Cậu làm gì trong đó?” Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Không có gì, chỉ là luyện ít đan dược thôi”. Anh chỉ vào mười tiểu đội trưởng của đội Thiên Cơ: “Lư Quốc Phong, Đoạn Nha, Thạch Lỗi… mấy tiểu đội trưởng các anh vào trong bê đan dược ra đi”. Bê ra? Một ít đan dược thôi, còn cần phải bê ra sao? Mười tiểu đội trưởng đều ngẩn người. Vẫn làm theo lời Diệp Bắc Minh nói. Đi vào trong mật thất. Vừa đi vào. “Suýt!” Một tràng tiếng hít khí lạnh vang lên. Sau đó. “Vãi!” “Mẹ kiếp!” “Vãi! Vãi thật! Vãi! Vãi!” “Hú hú hú…” Mười tiểu đổi trưởng hú lên như quỷ khóc. Trong âm thanh mang theo các loại cảm xúc như sự kích động, chấn hãi, bất ngờ, vui mừng, không dám tin. “Có chuyện gì vậy?” Ba ngàn chiến sĩ Long Hồn đều nghi hoặc. Thò dài cổ nhìn về phía cánh cửa của mật thất. Một lát sau. Mười tiểu đội trưởng xếp hàng một đi ra.Mười tiểu đội trưởng. Bê tất cả bảy cái sọt ra. Trong sáu cái sọt trong đó, tất cả đều là thứ giống như anh đào màu đỏ. Bên trên còn có đường vân. “Đan dược?” 

Chương 659: Bê tất cả bảy cái sọt ra.