Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 680: Giết là được!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt lão giả trầm xuống: “Giữ lại một phần nhân chứng sống là được rồi, những người khác từng nhìn thấy lệnh bài huyền thiết, giết hết”.   “Tránh bị gia tộc khác biết, bọn họ đến cướp sẽ gây phiền toái”.   ...   Máy bay đáp xuống.   Bởi vì thời gian quá gấp gáp, Diệp Bắc Minh tạm thời quyết định đi Tam Giác Vàng.   Không tìm được dẫn đường.   Vạn Lăng Phong đã báo với một đoàn du lịch hai mấy người.   Do có ba người xen vào.   Đoàn du lịch vốn chuẩn bị xuất phát lại phải đợi thêm ba tiếng đồng hồ.   Đoàn du lịch hai mươi mấy người, trong đó có mười tám võ giả!   Cảnh giới tu vi đều không thấp!   Một người đàn ông Võ Linh đứng dậy, bất mãn quát: “Các người sao thế?”   “Để bọn tôi chờ các người lâu như vậy!”   “Có tiền giỏi lắm sao? Mẹ! Lãng phí…”   Diệp Bắc Minh cong ngón tay b*n r*.   Một đường kình khí bay ra ngoài!   Phốc!   Người đàn ông mở miệng bị anh chém chết, hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh.   “Mày!!!”   Bốn người bạn đồng hành của người đàn ông mặt đầy giận dữ.   Tất cả đều đứng dậy đi về phía Diệp Bắc Minh!   Ầm!   Diệp Bắc Minh giơ tay giáng cái tát xuống.   Đập chết cả bốn người.   Nếu đã có ý kiến với anh, giữ lại cũng phiền toái.   Giết là được!   Không phải người Long Quốc, anh cũng chẳng buồn hỏi lai lịch.   “Rít!”   Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang, mặt đầy kinh hoàng.   

 Ánh mắt lão giả trầm xuống: “Giữ lại một phần nhân chứng sống là được rồi, những người khác từng nhìn thấy lệnh bài huyền thiết, giết hết”.  

 

“Tránh bị gia tộc khác biết, bọn họ đến cướp sẽ gây phiền toái”.  

 

...  

 

Máy bay đáp xuống.  

 

Bởi vì thời gian quá gấp gáp, Diệp Bắc Minh tạm thời quyết định đi Tam Giác Vàng.  

 

Không tìm được dẫn đường.  

 

Vạn Lăng Phong đã báo với một đoàn du lịch hai mấy người.  

 

Do có ba người xen vào.  

 

Đoàn du lịch vốn chuẩn bị xuất phát lại phải đợi thêm ba tiếng đồng hồ.  

 

Đoàn du lịch hai mươi mấy người, trong đó có mười tám võ giả!  

 

Cảnh giới tu vi đều không thấp!  

 

Một người đàn ông Võ Linh đứng dậy, bất mãn quát: “Các người sao thế?”  

 

“Để bọn tôi chờ các người lâu như vậy!”  

 

“Có tiền giỏi lắm sao? Mẹ! Lãng phí…”  

 

Diệp Bắc Minh cong ngón tay b*n r*.  

 

Một đường kình khí bay ra ngoài!  

 

Phốc!  

 

Người đàn ông mở miệng bị anh chém chết, hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh.  

 

“Mày!!!”  

 

Bốn người bạn đồng hành của người đàn ông mặt đầy giận dữ.  

 

Tất cả đều đứng dậy đi về phía Diệp Bắc Minh!  

 

Ầm!  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay giáng cái tát xuống.  

 

Đập chết cả bốn người.  

 

Nếu đã có ý kiến với anh, giữ lại cũng phiền toái.  

 

Giết là được!  

 

Không phải người Long Quốc, anh cũng chẳng buồn hỏi lai lịch.  

 

“Rít!”  

 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang, mặt đầy kinh hoàng.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Ánh mắt lão giả trầm xuống: “Giữ lại một phần nhân chứng sống là được rồi, những người khác từng nhìn thấy lệnh bài huyền thiết, giết hết”.   “Tránh bị gia tộc khác biết, bọn họ đến cướp sẽ gây phiền toái”.   ...   Máy bay đáp xuống.   Bởi vì thời gian quá gấp gáp, Diệp Bắc Minh tạm thời quyết định đi Tam Giác Vàng.   Không tìm được dẫn đường.   Vạn Lăng Phong đã báo với một đoàn du lịch hai mấy người.   Do có ba người xen vào.   Đoàn du lịch vốn chuẩn bị xuất phát lại phải đợi thêm ba tiếng đồng hồ.   Đoàn du lịch hai mươi mấy người, trong đó có mười tám võ giả!   Cảnh giới tu vi đều không thấp!   Một người đàn ông Võ Linh đứng dậy, bất mãn quát: “Các người sao thế?”   “Để bọn tôi chờ các người lâu như vậy!”   “Có tiền giỏi lắm sao? Mẹ! Lãng phí…”   Diệp Bắc Minh cong ngón tay b*n r*.   Một đường kình khí bay ra ngoài!   Phốc!   Người đàn ông mở miệng bị anh chém chết, hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh.   “Mày!!!”   Bốn người bạn đồng hành của người đàn ông mặt đầy giận dữ.   Tất cả đều đứng dậy đi về phía Diệp Bắc Minh!   Ầm!   Diệp Bắc Minh giơ tay giáng cái tát xuống.   Đập chết cả bốn người.   Nếu đã có ý kiến với anh, giữ lại cũng phiền toái.   Giết là được!   Không phải người Long Quốc, anh cũng chẳng buồn hỏi lai lịch.   “Rít!”   Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang, mặt đầy kinh hoàng.   

Chương 680: Giết là được!