Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 681: Sóng lớn phập phồng!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Kinh hoàng thì kinh hoàng, nhưng không có mấy người sợ hãi!   Mặt nghiêm túc!   Kiêng kỵ quét qua Diệp Bắc Minh!   Đây rõ ràng không phải một đoàn du lịch đứng đắn.   Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Lên đường được chưa?”   Hướng dẫn viên du lịch run rẩy: “Được, được rồi! Lập tức lên đường!”   Vạn Lăng Phong cho anh ta một triệu đô la.   Chết mấy người thì sao?   Liên quan đếch gì đến anh ta!   Dù sao cũng là vùng đất không phân chia.   Những người còn lại trong đoàn du lịch này trong tay chưa chắc không lấy mạng ai!   Mọi người thu dọn đồ đạc, lập tức lên đường.   Đột nhiên.   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu có phát hiện ra trong đoàn có một người tu vi rất cao!”   “Lại còn là tu vi Võ Tông hậu kỳ!”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Vừa bắt đầu tôi đã phát hiện ra hắn rồi”.   Đó là một thanh niên đội mũ lưỡi trai.   Khoác túi chéo, đeo kính râm lớn.   Khuôn mặt thanh tú, vóc người cao gầy, mặc đồ thường.   Một người độc thân!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Người này luôn chú ý đến cậu, đối với cậu mà nói có chút nguy hiểm”.   Diệp Bắc Minh ung dung nói: “Kệ cho hắn chú ý, không chọc đến tôi, mọi người yên ổn với nhau”.   “Chọc tôi, giết là được”.   ...   Trong một chiếc xe khác.   Một thiếu nữ khoảng 20 tuổi.   Vóc dáng thon thả.   Da thịt trắng nõn, thổi một cái cũng vỡ.   Chân mày to mắt to, khí chất cao quý.   

 Kinh hoàng thì kinh hoàng, nhưng không có mấy người sợ hãi!  

 

Mặt nghiêm túc!  

 

Kiêng kỵ quét qua Diệp Bắc Minh!  

 

Đây rõ ràng không phải một đoàn du lịch đứng đắn.  

 

Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Lên đường được chưa?”  

 

Hướng dẫn viên du lịch run rẩy: “Được, được rồi! Lập tức lên đường!”  

 

Vạn Lăng Phong cho anh ta một triệu đô la.  

 

Chết mấy người thì sao?  

 

Liên quan đếch gì đến anh ta!  

 

Dù sao cũng là vùng đất không phân chia.  

 

Những người còn lại trong đoàn du lịch này trong tay chưa chắc không lấy mạng ai!  

 

Mọi người thu dọn đồ đạc, lập tức lên đường.  

 

Đột nhiên.  

 

Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu có phát hiện ra trong đoàn có một người tu vi rất cao!”  

 

“Lại còn là tu vi Võ Tông hậu kỳ!”  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Vừa bắt đầu tôi đã phát hiện ra hắn rồi”.  

 

Đó là một thanh niên đội mũ lưỡi trai.  

 

Khoác túi chéo, đeo kính râm lớn.  

 

Khuôn mặt thanh tú, vóc người cao gầy, mặc đồ thường.  

 

Một người độc thân!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Người này luôn chú ý đến cậu, đối với cậu mà nói có chút nguy hiểm”.  

 

Diệp Bắc Minh ung dung nói: “Kệ cho hắn chú ý, không chọc đến tôi, mọi người yên ổn với nhau”.  

 

“Chọc tôi, giết là được”.  

 

...  

 

Trong một chiếc xe khác.  

 

Một thiếu nữ khoảng 20 tuổi.  

 

Vóc dáng thon thả.  

 

Da thịt trắng nõn, thổi một cái cũng vỡ.  

 

Chân mày to mắt to, khí chất cao quý.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Kinh hoàng thì kinh hoàng, nhưng không có mấy người sợ hãi!   Mặt nghiêm túc!   Kiêng kỵ quét qua Diệp Bắc Minh!   Đây rõ ràng không phải một đoàn du lịch đứng đắn.   Diệp Bắc Minh bình tĩnh nói: “Lên đường được chưa?”   Hướng dẫn viên du lịch run rẩy: “Được, được rồi! Lập tức lên đường!”   Vạn Lăng Phong cho anh ta một triệu đô la.   Chết mấy người thì sao?   Liên quan đếch gì đến anh ta!   Dù sao cũng là vùng đất không phân chia.   Những người còn lại trong đoàn du lịch này trong tay chưa chắc không lấy mạng ai!   Mọi người thu dọn đồ đạc, lập tức lên đường.   Đột nhiên.   Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền tới: “Nhóc con, cậu có phát hiện ra trong đoàn có một người tu vi rất cao!”   “Lại còn là tu vi Võ Tông hậu kỳ!”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Vừa bắt đầu tôi đã phát hiện ra hắn rồi”.   Đó là một thanh niên đội mũ lưỡi trai.   Khoác túi chéo, đeo kính râm lớn.   Khuôn mặt thanh tú, vóc người cao gầy, mặc đồ thường.   Một người độc thân!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Người này luôn chú ý đến cậu, đối với cậu mà nói có chút nguy hiểm”.   Diệp Bắc Minh ung dung nói: “Kệ cho hắn chú ý, không chọc đến tôi, mọi người yên ổn với nhau”.   “Chọc tôi, giết là được”.   ...   Trong một chiếc xe khác.   Một thiếu nữ khoảng 20 tuổi.   Vóc dáng thon thả.   Da thịt trắng nõn, thổi một cái cũng vỡ.   Chân mày to mắt to, khí chất cao quý.   

Chương 681: Sóng lớn phập phồng!