Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 951: Diệp Phi Phàm sợ hết hồn!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mặc một chiếc váy tung bay màu xanh nhạt, dáng người linh hoạt, nhan sắc lại càng không có gì để bàn, làm cho Diệp Phi Phàm nhìn ngây người.   “Cô là ai?”   Nếu như có Diệp Bắc Minh ở đây thì anh chắc chắn sẽ nhận ra người này, Văn Nhân Mộc Nguyệt.   Không lâu trước đây xuất hiện ở bên ngoài phủ Long Soái, cùng với một đám người mời anh tham gia vào cung Xã Tắc.   Nhưng lại bị Diệp Bắc Minh từ chối.   “Tôi là ai cậu không xứng để biết”.   Tiếng Văn Nhân Mộc Nguyệt thật lạnh lùng: “Cậu chỉ cần biết nơi đây là địa bàn của cung Xã Tắc là được”.   “Một là cút, hai là chết”.   Diệp Phi Phàm cười đáp: “Cô gái à, đây quả thật là địa bàn của cung Xã Tắc không sai, nhưng chỉ có một mình cô…”   “Ai bảo chỉ có một mình cô ta?”   Một âm thanh già nua truyền đến, hoàn toàn không nhìn thấy bóng người.   Diệp Phi Phàm sợ hết hồn!   Âm thanh đó truyền đến từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không xác định được vị trí cụ thể.   “Mạc Thương Khung của cung Xã Tắc? Đi mau!”   Mấy lão già kia kéo theo Diệp Phi Phàm xoay người rời đi.   Đi thẳng ra khỏi phạm vi địa bàn của cung Xã Tắc mới dừng bước lại.   Nét mặt Diệp Phi Phàm u ám đến mức làm cho người ta sợ hãi: “Đáng chết, suýt chút nữa là bắt được Diệp Ngưng Huyên rồi, cung Xã Tắc lại chặn ngang một chân!”   Một lão già lạnh lùng nhìn Diệp Phi Phàm: “Diệp Phi Phàm, bọn tôi đã cùng cậu lãng phí rất nhiều thời gian rồi”.   “Sự kiên nhẫn của cậu chủ cũng có hạn, nếu cậu còn không có cách nào tìm được thứ đó”.   “Tôi cảm thấy cậu vẫn nên tự mình trở về báo cáo với cậu chủ thì hơn”.   Mấy lão già lạnh nhạt nhìn cậu ta.   Nghe đến hai từ cậu chủ, sắc mặt Diệp Phi Phàm lập tức trở nên trắc bệt.   Cậu ta vội vàng đáp: “Các vị trưởng lão, các vị yên tâm đi, tôi nhất định sẽ tìm về đồ của cậu chủ mà”.   “Đúng rồi, tôi bỗng nhớ ra, ông già bất tử kia còn có một cô con gái nữa”.   “Hai mươi ba năm trước đột nhiên từ bên ngoài trở về, còn mang thai một đứa con hoang không biết là của thằng nào”.   “Lần này Diệp Ngưng Huyên rời khỏi Côn Luân Hư chắc có lẽ cũng là đến giới thường dân tìm đứa con hoang kia!”   “Có khi nào Diệp Ngưng Huyên đã đưa món đồ đó cho nó rồi không?”   Vài lão già liếc nhau một cái rồi nói: “Đi, đi đến nhân giới!”Một giấc ngủ tỉnh lại đã là buổi sáng.   Diệp Bắc Minh mở to mắt, phát giác một người đang ngồi xổm bên cạnh giường.   Như một con vịt nhỏ gật lên gật xuống.   Ngồi ngủ gà ngủ gật.   "Mẹ!"   Diệp Bắc Minh bật dậy.  

Mặc một chiếc váy tung bay màu xanh nhạt, dáng người linh hoạt, nhan sắc lại càng không có gì để bàn, làm cho Diệp Phi Phàm nhìn ngây người.  

 

“Cô là ai?”  

 

Nếu như có Diệp Bắc Minh ở đây thì anh chắc chắn sẽ nhận ra người này, Văn Nhân Mộc Nguyệt.  

 

Không lâu trước đây xuất hiện ở bên ngoài phủ Long Soái, cùng với một đám người mời anh tham gia vào cung Xã Tắc.  

 

Nhưng lại bị Diệp Bắc Minh từ chối.  

 

“Tôi là ai cậu không xứng để biết”.  

 

Tiếng Văn Nhân Mộc Nguyệt thật lạnh lùng: “Cậu chỉ cần biết nơi đây là địa bàn của cung Xã Tắc là được”.  

 

“Một là cút, hai là chết”.  

 

Diệp Phi Phàm cười đáp: “Cô gái à, đây quả thật là địa bàn của cung Xã Tắc không sai, nhưng chỉ có một mình cô…”  

 

“Ai bảo chỉ có một mình cô ta?”  

 

Một âm thanh già nua truyền đến, hoàn toàn không nhìn thấy bóng người.  

 

Diệp Phi Phàm sợ hết hồn!  

 

Âm thanh đó truyền đến từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không xác định được vị trí cụ thể.  

 

“Mạc Thương Khung của cung Xã Tắc? Đi mau!”  

 

Mấy lão già kia kéo theo Diệp Phi Phàm xoay người rời đi.  

 

Đi thẳng ra khỏi phạm vi địa bàn của cung Xã Tắc mới dừng bước lại.  

 

Nét mặt Diệp Phi Phàm u ám đến mức làm cho người ta sợ hãi: “Đáng chết, suýt chút nữa là bắt được Diệp Ngưng Huyên rồi, cung Xã Tắc lại chặn ngang một chân!”  

 

Một lão già lạnh lùng nhìn Diệp Phi Phàm: “Diệp Phi Phàm, bọn tôi đã cùng cậu lãng phí rất nhiều thời gian rồi”.  

 

“Sự kiên nhẫn của cậu chủ cũng có hạn, nếu cậu còn không có cách nào tìm được thứ đó”.  

 

“Tôi cảm thấy cậu vẫn nên tự mình trở về báo cáo với cậu chủ thì hơn”.  

 

Mấy lão già lạnh nhạt nhìn cậu ta.  

 

Nghe đến hai từ cậu chủ, sắc mặt Diệp Phi Phàm lập tức trở nên trắc bệt.  

 

Cậu ta vội vàng đáp: “Các vị trưởng lão, các vị yên tâm đi, tôi nhất định sẽ tìm về đồ của cậu chủ mà”.  

 

“Đúng rồi, tôi bỗng nhớ ra, ông già bất tử kia còn có một cô con gái nữa”.  

 

“Hai mươi ba năm trước đột nhiên từ bên ngoài trở về, còn mang thai một đứa con hoang không biết là của thằng nào”.  

 

“Lần này Diệp Ngưng Huyên rời khỏi Côn Luân Hư chắc có lẽ cũng là đến giới thường dân tìm đứa con hoang kia!”  

 

“Có khi nào Diệp Ngưng Huyên đã đưa món đồ đó cho nó rồi không?”  

 

Vài lão già liếc nhau một cái rồi nói: “Đi, đi đến nhân giới!”

Một giấc ngủ tỉnh lại đã là buổi sáng.  

 

Diệp Bắc Minh mở to mắt, phát giác một người đang ngồi xổm bên cạnh giường.  

 

Như một con vịt nhỏ gật lên gật xuống.  

 

Ngồi ngủ gà ngủ gật.  

 

"Mẹ!"  

 

Diệp Bắc Minh bật dậy.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mặc một chiếc váy tung bay màu xanh nhạt, dáng người linh hoạt, nhan sắc lại càng không có gì để bàn, làm cho Diệp Phi Phàm nhìn ngây người.   “Cô là ai?”   Nếu như có Diệp Bắc Minh ở đây thì anh chắc chắn sẽ nhận ra người này, Văn Nhân Mộc Nguyệt.   Không lâu trước đây xuất hiện ở bên ngoài phủ Long Soái, cùng với một đám người mời anh tham gia vào cung Xã Tắc.   Nhưng lại bị Diệp Bắc Minh từ chối.   “Tôi là ai cậu không xứng để biết”.   Tiếng Văn Nhân Mộc Nguyệt thật lạnh lùng: “Cậu chỉ cần biết nơi đây là địa bàn của cung Xã Tắc là được”.   “Một là cút, hai là chết”.   Diệp Phi Phàm cười đáp: “Cô gái à, đây quả thật là địa bàn của cung Xã Tắc không sai, nhưng chỉ có một mình cô…”   “Ai bảo chỉ có một mình cô ta?”   Một âm thanh già nua truyền đến, hoàn toàn không nhìn thấy bóng người.   Diệp Phi Phàm sợ hết hồn!   Âm thanh đó truyền đến từ bốn phương tám hướng, hoàn toàn không xác định được vị trí cụ thể.   “Mạc Thương Khung của cung Xã Tắc? Đi mau!”   Mấy lão già kia kéo theo Diệp Phi Phàm xoay người rời đi.   Đi thẳng ra khỏi phạm vi địa bàn của cung Xã Tắc mới dừng bước lại.   Nét mặt Diệp Phi Phàm u ám đến mức làm cho người ta sợ hãi: “Đáng chết, suýt chút nữa là bắt được Diệp Ngưng Huyên rồi, cung Xã Tắc lại chặn ngang một chân!”   Một lão già lạnh lùng nhìn Diệp Phi Phàm: “Diệp Phi Phàm, bọn tôi đã cùng cậu lãng phí rất nhiều thời gian rồi”.   “Sự kiên nhẫn của cậu chủ cũng có hạn, nếu cậu còn không có cách nào tìm được thứ đó”.   “Tôi cảm thấy cậu vẫn nên tự mình trở về báo cáo với cậu chủ thì hơn”.   Mấy lão già lạnh nhạt nhìn cậu ta.   Nghe đến hai từ cậu chủ, sắc mặt Diệp Phi Phàm lập tức trở nên trắc bệt.   Cậu ta vội vàng đáp: “Các vị trưởng lão, các vị yên tâm đi, tôi nhất định sẽ tìm về đồ của cậu chủ mà”.   “Đúng rồi, tôi bỗng nhớ ra, ông già bất tử kia còn có một cô con gái nữa”.   “Hai mươi ba năm trước đột nhiên từ bên ngoài trở về, còn mang thai một đứa con hoang không biết là của thằng nào”.   “Lần này Diệp Ngưng Huyên rời khỏi Côn Luân Hư chắc có lẽ cũng là đến giới thường dân tìm đứa con hoang kia!”   “Có khi nào Diệp Ngưng Huyên đã đưa món đồ đó cho nó rồi không?”   Vài lão già liếc nhau một cái rồi nói: “Đi, đi đến nhân giới!”Một giấc ngủ tỉnh lại đã là buổi sáng.   Diệp Bắc Minh mở to mắt, phát giác một người đang ngồi xổm bên cạnh giường.   Như một con vịt nhỏ gật lên gật xuống.   Ngồi ngủ gà ngủ gật.   "Mẹ!"   Diệp Bắc Minh bật dậy.  

Chương 951: Diệp Phi Phàm sợ hết hồn!