Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 952: Tôi không có nơi để đi".

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tại sao cô lại ở chỗ này?"   "Tôi... Thiếu chủ anh ngủ rồi, tôi thân là tỳ nữ, đương nhiên phải hầu hạ gần anh".   Diệp Bắc Minh choáng váng: "Cô đã ở đây bao lâu?"   Trần Lê Y nhìn thoáng qua đồng hồ: "Chắc tầm bảy, tám tiếng".   Biểu cảm Diệp Bắc Minh quái dị: "Cho nên, tối hôm qua, tôi vừa mới nằm ngủ thì cô lại đến?"   "Dạ".   Trần Lê Y gật gật đầu.   Diệp Bắc Minh sầm mặt, truyền âm hỏi: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có người tới mà ông cũng không nhắc nhở tôi?"   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến, có vài phần kỳ ảo: "Tôi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục, không phải bảo mẫu của cậu".   Diệp Bắc Minh phản bác: "Nếu như cô ấy muốn giết tôi thì sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh: "Nhóc, với thực lực của cô ấy, cộng với tầng thứ nhất Cửu Chuyển Kim Thân quyết của cậu".   "Dù cậu có cho cô ấy một cây đao, cô ấy cũng không chém phá da của cậu được".   "Cậu thật sự gặp phải nguy hiểm thì tôi mới nhắc nhở cậu, một người phụ nữ vô hại ở bên cạnh cậu, cậu làm tôi nhắc nhở cậu thế nào?"   Diệp Bắc Minh: "..."   Hình như lý lẽ là thế thật.   Mặc dù Trần Lê Y có chút võ công.   Nhưng cũng chỉ chừng võ giả cấp Huyền.   Đối phó người bình thường vậy là đủ.   Nhưng ở trước mặt những võ giả khác thì hoàn toàn không đáng chú ý.   Diệp Bắc Minh nhìn Trần Lê Y: "Hay là cô đi trước đi".   "Hả?"   Trần Lê Y lập tức luống cuống, vô cùng đáng thương đáp: "Thiếu chủ, anh không cần tôi nữa sao?"   "Đừng đuổi tôi đi được không? Tôi... Tôi không có nơi để đi".   "Tôi rất nghe lời, làm gì cũng được".   Đôi mắt cô ấy lập tức đỏ lên.   Bố mẹ cô đã bị Khương Ngọc Châu giết.   Cô thì được Diệp Bắc Minh cứu.   Diệp Bắc Minh có thể xem như ân nhân của cô.   Đồng thời.   Từ nhỏ, Trần Lê Y đã được nhà họ Khương đào tạo trở thành tỳ nữ, nhất thời tư tưởng rất khó thay đổi.  Bằng không với nhan sắc của cô ấy, dù tùy tiện tìm một công ty quản lý để ra mắt.   Với dáng vẻ xinh đẹp, nhu nhược đáng thương và đôi mắt long lanh.   Vừa ra mắt sẽ cực kỳ nổi tiếng!   Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi không đuổi cô đi, tôi muốn rời giường rửa mặt".   "Cô đi ra ngoài trước đi".   Trần Lê Y nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.   Diệp Bắc Minh vừa mới dậy, c** q**n áo chuẩn bị tắm rửa.  

 "Tại sao cô lại ở chỗ này?"  

 

"Tôi... Thiếu chủ anh ngủ rồi, tôi thân là tỳ nữ, đương nhiên phải hầu hạ gần anh".  

 

Diệp Bắc Minh choáng váng: "Cô đã ở đây bao lâu?"  

 

Trần Lê Y nhìn thoáng qua đồng hồ: "Chắc tầm bảy, tám tiếng".  

 

Biểu cảm Diệp Bắc Minh quái dị: "Cho nên, tối hôm qua, tôi vừa mới nằm ngủ thì cô lại đến?"  

 

"Dạ".  

 

Trần Lê Y gật gật đầu.  

 

Diệp Bắc Minh sầm mặt, truyền âm hỏi: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có người tới mà ông cũng không nhắc nhở tôi?"  

 

Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến, có vài phần kỳ ảo: "Tôi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục, không phải bảo mẫu của cậu".  

 

Diệp Bắc Minh phản bác: "Nếu như cô ấy muốn giết tôi thì sao?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh: "Nhóc, với thực lực của cô ấy, cộng với tầng thứ nhất Cửu Chuyển Kim Thân quyết của cậu".  

 

"Dù cậu có cho cô ấy một cây đao, cô ấy cũng không chém phá da của cậu được".  

 

"Cậu thật sự gặp phải nguy hiểm thì tôi mới nhắc nhở cậu, một người phụ nữ vô hại ở bên cạnh cậu, cậu làm tôi nhắc nhở cậu thế nào?"  

 

Diệp Bắc Minh: "..."  

 

Hình như lý lẽ là thế thật.  

 

Mặc dù Trần Lê Y có chút võ công.  

 

Nhưng cũng chỉ chừng võ giả cấp Huyền.  

 

Đối phó người bình thường vậy là đủ.  

 

Nhưng ở trước mặt những võ giả khác thì hoàn toàn không đáng chú ý.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn Trần Lê Y: "Hay là cô đi trước đi".  

 

"Hả?"  

 

Trần Lê Y lập tức luống cuống, vô cùng đáng thương đáp: "Thiếu chủ, anh không cần tôi nữa sao?"  

 

"Đừng đuổi tôi đi được không? Tôi... Tôi không có nơi để đi".  

 

"Tôi rất nghe lời, làm gì cũng được".  

 

Đôi mắt cô ấy lập tức đỏ lên.  

 

Bố mẹ cô đã bị Khương Ngọc Châu giết.  

 

Cô thì được Diệp Bắc Minh cứu.  

 

Diệp Bắc Minh có thể xem như ân nhân của cô.  

 

Đồng thời.  

 

Từ nhỏ, Trần Lê Y đã được nhà họ Khương đào tạo trở thành tỳ nữ, nhất thời tư tưởng rất khó thay đổi.  

Bằng không với nhan sắc của cô ấy, dù tùy tiện tìm một công ty quản lý để ra mắt.  

 

Với dáng vẻ xinh đẹp, nhu nhược đáng thương và đôi mắt long lanh.  

 

Vừa ra mắt sẽ cực kỳ nổi tiếng!  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi không đuổi cô đi, tôi muốn rời giường rửa mặt".  

 

"Cô đi ra ngoài trước đi".  

 

Trần Lê Y nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.  

 

Diệp Bắc Minh vừa mới dậy, c** q**n áo chuẩn bị tắm rửa.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tại sao cô lại ở chỗ này?"   "Tôi... Thiếu chủ anh ngủ rồi, tôi thân là tỳ nữ, đương nhiên phải hầu hạ gần anh".   Diệp Bắc Minh choáng váng: "Cô đã ở đây bao lâu?"   Trần Lê Y nhìn thoáng qua đồng hồ: "Chắc tầm bảy, tám tiếng".   Biểu cảm Diệp Bắc Minh quái dị: "Cho nên, tối hôm qua, tôi vừa mới nằm ngủ thì cô lại đến?"   "Dạ".   Trần Lê Y gật gật đầu.   Diệp Bắc Minh sầm mặt, truyền âm hỏi: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, có người tới mà ông cũng không nhắc nhở tôi?"   Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến, có vài phần kỳ ảo: "Tôi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục, không phải bảo mẫu của cậu".   Diệp Bắc Minh phản bác: "Nếu như cô ấy muốn giết tôi thì sao?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lạnh: "Nhóc, với thực lực của cô ấy, cộng với tầng thứ nhất Cửu Chuyển Kim Thân quyết của cậu".   "Dù cậu có cho cô ấy một cây đao, cô ấy cũng không chém phá da của cậu được".   "Cậu thật sự gặp phải nguy hiểm thì tôi mới nhắc nhở cậu, một người phụ nữ vô hại ở bên cạnh cậu, cậu làm tôi nhắc nhở cậu thế nào?"   Diệp Bắc Minh: "..."   Hình như lý lẽ là thế thật.   Mặc dù Trần Lê Y có chút võ công.   Nhưng cũng chỉ chừng võ giả cấp Huyền.   Đối phó người bình thường vậy là đủ.   Nhưng ở trước mặt những võ giả khác thì hoàn toàn không đáng chú ý.   Diệp Bắc Minh nhìn Trần Lê Y: "Hay là cô đi trước đi".   "Hả?"   Trần Lê Y lập tức luống cuống, vô cùng đáng thương đáp: "Thiếu chủ, anh không cần tôi nữa sao?"   "Đừng đuổi tôi đi được không? Tôi... Tôi không có nơi để đi".   "Tôi rất nghe lời, làm gì cũng được".   Đôi mắt cô ấy lập tức đỏ lên.   Bố mẹ cô đã bị Khương Ngọc Châu giết.   Cô thì được Diệp Bắc Minh cứu.   Diệp Bắc Minh có thể xem như ân nhân của cô.   Đồng thời.   Từ nhỏ, Trần Lê Y đã được nhà họ Khương đào tạo trở thành tỳ nữ, nhất thời tư tưởng rất khó thay đổi.  Bằng không với nhan sắc của cô ấy, dù tùy tiện tìm một công ty quản lý để ra mắt.   Với dáng vẻ xinh đẹp, nhu nhược đáng thương và đôi mắt long lanh.   Vừa ra mắt sẽ cực kỳ nổi tiếng!   Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi không đuổi cô đi, tôi muốn rời giường rửa mặt".   "Cô đi ra ngoài trước đi".   Trần Lê Y nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.   Diệp Bắc Minh vừa mới dậy, c** q**n áo chuẩn bị tắm rửa.  

Chương 952: Tôi không có nơi để đi".