Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 953: "Võ kỹ cấp Thiên?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cô đúng lúc nhìn thấy đường cong cơ thể hoàn mỹ, cơ bắp mạnh mẽ và nước da khỏe mạnh của Diệp Bắc Minh. Tất cả chúng đập thẳng vào mắt Trần Lê Y! Con ngươi cô ấy kịch liệt co rút, trái tim cũng đập cuồng loạn. Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy: "Cô muốn làm gì?" Trần Lê Y ngơ ngác đáp: "Tôi... Tôi muốn đi lấy nước cho anh rửa mặt". Diệp Bắc Minh đã thành thói quen: "Không cần, cô đi ra ngoài trước đi". Trần Lê Y chật vật bước ra ngoài. Diệp Bắc Minh nhìn bóng lưng cô ấy, lẩm bẩm: "Dù có hơi thẳng đuột, nhưng được cái nghe lời". "Hầu hạ người không quá ổn, có lẽ có thể đào tạo theo hướng tiểu đội Sát Thần". Tôn chỉ thứ nhất của thành viên tiểu đội Sát Thần chính là nghe lời. Thứ hai là nghe lời! Thứ ba vẫn là nghe lời! Bất kỳ ai, chỉ cần tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh, tuyệt đối kinh khủng. Sau khi tắm xong, Diệp Bắc Minh đi tới. Trần Lê Y đứng canh ở cửa, vô cùng hồi hộp. Diệp Bắc Minh nói thẳng: "Cho cô một cơ hội cuối cùng, cô chắc chắn muốn đi theo tôi?" Trần Lê Y gật đầu lia lịa. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu như vậy, tôi sẽ không nói thêm gì nữa". "Tôi có một con đường rất phù hợp với cô, nhưng có hơi đẫm máu, có lẽ cô sẽ không quá thích ứng". "Nhưng nếu cô đã quyết định, vậy không có khả năng lùi về phía sau, cô chắc chắn chứ?" Trần Lê Y kiên định trả lời: "Tôi chắc chắn". "Được!" Trần Lê Y sững sờ. Cô ấy cúi đầu nhìn thoáng qua võ kỹ Diệp Bắc Minh ném tới! Hít sâu một hơi. "Võ kỹ cấp Thiên?" Dù ở gia tộc Cổ Võ, võ kỹ cấp Thiên cũng là bí mật bất truyền! Thế mà Thiếu chủ trực tiếp ném cho cô ấy một quyển võ kỹ cấp Thiên? Lại một lần Trần Lê Y cảm thấy đi theo Diệp Bắc Minh không sai. Cô nhận lấy võ kỹ cấp Thiên, nhanh chóng đi theo phía sau Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh tìm một vòng, phát hiện cả ba vị sư tỷ đều không thấy: "Bận rộn như vậy sao?" Anh còn đang muốn xem xem Cửu sư tỷ khôi phục như thế nào. Không gặp được ba vị sư tỷ, anh đành phải trở về phủ Long Soái. "Từ giờ trở đi, cô sẽ quản lý phủ Long Soái". "Tất cả mọi chuyện từ lớn đến nhỏ, cô có thể quản không?"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô đúng lúc nhìn thấy đường cong cơ thể hoàn mỹ, cơ bắp mạnh mẽ và nước da khỏe mạnh của Diệp Bắc Minh.
Tất cả chúng đập thẳng vào mắt Trần Lê Y!
Con ngươi cô ấy kịch liệt co rút, trái tim cũng đập cuồng loạn.
Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy: "Cô muốn làm gì?"
Trần Lê Y ngơ ngác đáp: "Tôi... Tôi muốn đi lấy nước cho anh rửa mặt".
Diệp Bắc Minh đã thành thói quen: "Không cần, cô đi ra ngoài trước đi".
Trần Lê Y chật vật bước ra ngoài.
Diệp Bắc Minh nhìn bóng lưng cô ấy, lẩm bẩm: "Dù có hơi thẳng đuột, nhưng được cái nghe lời".
"Hầu hạ người không quá ổn, có lẽ có thể đào tạo theo hướng tiểu đội Sát Thần".
Tôn chỉ thứ nhất của thành viên tiểu đội Sát Thần chính là nghe lời.
Thứ hai là nghe lời!
Thứ ba vẫn là nghe lời!
Bất kỳ ai, chỉ cần tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh, tuyệt đối kinh khủng.
Sau khi tắm xong, Diệp Bắc Minh đi tới. Trần Lê Y đứng canh ở cửa, vô cùng hồi hộp.
Diệp Bắc Minh nói thẳng: "Cho cô một cơ hội cuối cùng, cô chắc chắn muốn đi theo tôi?"
Trần Lê Y gật đầu lia lịa.
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu như vậy, tôi sẽ không nói thêm gì nữa".
"Tôi có một con đường rất phù hợp với cô, nhưng có hơi đẫm máu, có lẽ cô sẽ không quá thích ứng".
"Nhưng nếu cô đã quyết định, vậy không có khả năng lùi về phía sau, cô chắc chắn chứ?"
Trần Lê Y kiên định trả lời: "Tôi chắc chắn".
"Được!"
Trần Lê Y sững sờ.
Cô ấy cúi đầu nhìn thoáng qua võ kỹ Diệp Bắc Minh ném tới!
Hít sâu một hơi.
"Võ kỹ cấp Thiên?"
Dù ở gia tộc Cổ Võ, võ kỹ cấp Thiên cũng là bí mật bất truyền!
Thế mà Thiếu chủ trực tiếp ném cho cô ấy một quyển võ kỹ cấp Thiên?
Lại một lần Trần Lê Y cảm thấy đi theo Diệp Bắc Minh không sai.
Cô nhận lấy võ kỹ cấp Thiên, nhanh chóng đi theo phía sau Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh tìm một vòng, phát hiện cả ba vị sư tỷ đều không thấy: "Bận rộn như vậy sao?"
Anh còn đang muốn xem xem Cửu sư tỷ khôi phục như thế nào.
Không gặp được ba vị sư tỷ, anh đành phải trở về phủ Long Soái.
"Từ giờ trở đi, cô sẽ quản lý phủ Long Soái".
"Tất cả mọi chuyện từ lớn đến nhỏ, cô có thể quản không?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cô đúng lúc nhìn thấy đường cong cơ thể hoàn mỹ, cơ bắp mạnh mẽ và nước da khỏe mạnh của Diệp Bắc Minh. Tất cả chúng đập thẳng vào mắt Trần Lê Y! Con ngươi cô ấy kịch liệt co rút, trái tim cũng đập cuồng loạn. Diệp Bắc Minh nhìn cô ấy: "Cô muốn làm gì?" Trần Lê Y ngơ ngác đáp: "Tôi... Tôi muốn đi lấy nước cho anh rửa mặt". Diệp Bắc Minh đã thành thói quen: "Không cần, cô đi ra ngoài trước đi". Trần Lê Y chật vật bước ra ngoài. Diệp Bắc Minh nhìn bóng lưng cô ấy, lẩm bẩm: "Dù có hơi thẳng đuột, nhưng được cái nghe lời". "Hầu hạ người không quá ổn, có lẽ có thể đào tạo theo hướng tiểu đội Sát Thần". Tôn chỉ thứ nhất của thành viên tiểu đội Sát Thần chính là nghe lời. Thứ hai là nghe lời! Thứ ba vẫn là nghe lời! Bất kỳ ai, chỉ cần tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh, tuyệt đối kinh khủng. Sau khi tắm xong, Diệp Bắc Minh đi tới. Trần Lê Y đứng canh ở cửa, vô cùng hồi hộp. Diệp Bắc Minh nói thẳng: "Cho cô một cơ hội cuối cùng, cô chắc chắn muốn đi theo tôi?" Trần Lê Y gật đầu lia lịa. Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: "Nếu như vậy, tôi sẽ không nói thêm gì nữa". "Tôi có một con đường rất phù hợp với cô, nhưng có hơi đẫm máu, có lẽ cô sẽ không quá thích ứng". "Nhưng nếu cô đã quyết định, vậy không có khả năng lùi về phía sau, cô chắc chắn chứ?" Trần Lê Y kiên định trả lời: "Tôi chắc chắn". "Được!" Trần Lê Y sững sờ. Cô ấy cúi đầu nhìn thoáng qua võ kỹ Diệp Bắc Minh ném tới! Hít sâu một hơi. "Võ kỹ cấp Thiên?" Dù ở gia tộc Cổ Võ, võ kỹ cấp Thiên cũng là bí mật bất truyền! Thế mà Thiếu chủ trực tiếp ném cho cô ấy một quyển võ kỹ cấp Thiên? Lại một lần Trần Lê Y cảm thấy đi theo Diệp Bắc Minh không sai. Cô nhận lấy võ kỹ cấp Thiên, nhanh chóng đi theo phía sau Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh tìm một vòng, phát hiện cả ba vị sư tỷ đều không thấy: "Bận rộn như vậy sao?" Anh còn đang muốn xem xem Cửu sư tỷ khôi phục như thế nào. Không gặp được ba vị sư tỷ, anh đành phải trở về phủ Long Soái. "Từ giờ trở đi, cô sẽ quản lý phủ Long Soái". "Tất cả mọi chuyện từ lớn đến nhỏ, cô có thể quản không?"